Cẩn thận chờ đợi thêm một lúc, khi Đế Nguyên Quân không còn cảm nhận được nguy hiểm nữa thì mới thu lại linh phù rồi dẫn theo Lâm Tuyết Nhi âm thầm rời khỏi nơi này. Đi ra ngoài gần mười dặm, cả hai người mới có thể dừng chân và ổn định lại tâm thần.
Lúc này, Lâm Tuyết Nhi vẻ mặt áy náy nhìn Đế Nguyên Quân và nói. “Là lỗi của ta? Nếu ngươi không phản ứng nhanh thì ta có lẽ đã gặp nguy hiểm?”.
“Chuyện này ta không trách ngươi?”. Đế Nguyên Quân đặt nhẹ tay lên đầu cô rồi xoa nhẹ một vài cái và nói. “Bởi vì đa phần những người tu luyện gặp phải chuyện này sẽ không kiềm chế được sự sợ hãi mà thốt ra? Đó chỉ là phản ứng của cơ thể khi gặp nguy hiểm thôi?”.
“…”. Lâm Tuyết Nhi cúi đầu, ánh mắt cô lộ rõ sự sợ hãi nhìn về phương hướng nơi mà hai người rời đi thì hít vào một ngụm khí lạnh, nói. “Ta không thể cảm nhận được khí tức của đầu hung thú, không biết cấp bậc của nó là gì? Ta có cảm giác đầu hung thú này còn mạnh hơn cả cự xà đã truy đuổi ta lúc trước?”.
“Đúng là thế?”. Đế Nguyên Quân gật đầu, đáp. “Đối với đầu hung thú này thì cự xà chẳng là thứ gì cả, cự xà có thể xem là ngũ cấp hung thú nhưng chỉ mới sơ giai còn thứ này đã là ngũ cấp đỉnh phong?”.
“Xét về thực lực thì mười cự xà cũng không thể địch nổi?”.
“Thật may mắn, nếu như ngươi không dẫn ta ra khỏi hang động thì có lẽ đã trở thành miếng mồi ở trong bụng nó rồi?”. Lâm Tuyết Nhi thở dài một hơi, ánh mắt cô nhìn hắn rồi nở một nụ cười nhẹ, nói. “Đúng là không thể tưởng tượng được thật?”.
“…”. Đế Nguyên Quân nghe thấy vậy thì bất giác nở một nụ cười nhẹ. “Chừng này vẫn chưa đáng gì đâu? Nơi nguy hiểm nhất của Nam Hoang Sơn Mạch là ở khu trung tâm và chỗ sâu”.
“Còn nơi này chỉ nguy hiểm đối với những người có cảnh giới dưới Hóa Cảnh mà thôi?”.
“…”. Lâm Tuyết Nhi nghe thấy vậy thì khẽ cau mày, ánh mắt cô nhìn hắn lộ rõ sự khó hiểu và hiếu kỳ, hỏi. “Ngươi nói giống như biết hết mọi chuyện vậy?”.
“Có thể xem là như thế?”. Đế Nguyên Quân không hề giấu diếm mà gật đầu lên tiếng. “Đợi sau này ngươi trở thành cường giả chân chính thì sẽ biết những lời ta nói là thật hay giả thôi?”.
“Ta rất mong chờ đến ngày đó?”. Lâm Tuyết Nhi lắc đầu, cô lúc này hoàn toàn gạt bỏ đi những suy nghĩ ở trong đầu và nở một nụ cười, đáp. “Không biết ngươi bây giờ đã có dự tính gì hay chưa? Ta thấy nơi này nguy hiểm như vậy và thời gian bí cảnh mở ra cũng sắp đến, tốt nhất thì ta nên tìm nơi nào an toàn chờ đợi?”.
“Ta cũng tính thế?”. Đáp lại, Đế Nguyên Quân gật đầu trả lời. “Bên phía La gia chắc cũng đã chuẩn bị mọi thứ sắp xong xuôi cả rồi nên có lẽ sẽ đến đây sớm thôi? Chưa kể, thời gian này sẽ có rất nhiều thế lực đến Nam Hoang Sơn Mạch, ta nhân cơ hội này bế quan một đoạn thời gian rồi đi ra ngoài nghe ngóng một vài tin tức hữu ích”.
“Tranh thủ nghỉ ngơi một chút, lát nữa ta sẽ rời khỏi đây?”.
Tìm đến một hang động ở cuối khu vực ngoài, Đế Nguyên Quan bày ra một vòng trận pháp bảo vệ ở bên ngoài và bố trí hai trận pháp tụ linh và dẫn linh ở khu vực hắn bế quan.
Nhìn Lâm Tuyết Nhi đang bắt đầu quá trình tham ngộ kiếm ý, Đế Nguyên Quân lấy ra viên ngọc thạch lấy ở dưới đáy ao ra và nhìn ngó một lúc rồi lên tiếng. “Ta thật sự tò mò, không biết thứ này là gì mà khiến đầu cự xà bằng mọi giá đuổi theo ta như vậy?”.
Đặt nó vào trong lòng bàn tay, Đế Nguyên Quân truyền một lượng nguyên thần nhỏ xâm nhập vào bên trong để kiểm tra xem. Ngay khi vừa đi vào bên trong, Đế Nguyên Quân nhìn thấy nơi này giống như một vùng không gian vô định, mọi thứ ở xung quanh thần thức hắn không có bất cứ một quy luật nào cả.
Toàn bộ không gian bị một vùng tăm tối bao trùm và ở vùng trung tâm bỗng có một điểm sáng trắng phát ra tinh quang sáng chói giống như đang mời gọi. Đi xuống phía bên dưới, Đế Nguyên Quân đặt nhẹ tay lên điểm sáng đó thì đột nhiên giật mình một cái.
Hắn không biết thứ ánh sáng này là gì nhưng khi vừa chạm vào thì hắn có cảm giác ở trong bản thân có một loại lực lượng vô hình nào đó đang cố gắng kéo hắn đi vào trong đó. Sau đó không lâu, Đế Nguyên Quân đang nằm hôn mê thì đột nhiên bị một thứ gì đó bay lướt qua khiến hắn bị giật mình bừng tỉnh.
Nhưng khi nhìn thấy khung cảnh xung quanh, Đế Nguyên Quân không thể kiềm chế được cảm xúc liền thốt ra. “Đây là…”.
Đưa tay chạm nhẹ vào tảng đá ở trước mặt, lòng bàn tay Đế Nguyên Quân đi xuyên qua tảng đá đó vậy. Chưa hết bàng hoàng và kinh ngạc, Đế Nguyên Quân từ từ bay lên cao thì trông thấy khung cảnh xung quanh giống như một màn cổ tích từ thời xa xưa đang hiển hiện trước mắt.
Ở ngoài xa, hắn nhìn thấy nhưng thân ảnh to lớn bay lướt qua bầu trời và có hàng ngàn hàng vạn loại hung thú cùng tồn tại nhưng không hề có bóng dáng của con người. Cảm thấy quá kinh ngạc, Đế Nguyên Quân khóe miệng run lên một cái rồi thốt ra. “Đây là một đoạn ký ức?”.