Anh ta nghe A Phí nói đối thủ trước đây của Giang Ninh, ai cũng mạnh vô đối, hoàn toàn không phải mấy tên như Tàn Kiếm, Diệp Tâm Hỏa gì đó có thể so sánh được.
Trong hiểu biết của anh ta thì Tàn Kiếm và Diệp Tâm Hỏa đã tính là cao thủ đỉnh cấp rồi.
Nhưng trong miệng A Phi thì hoàn toàn không là cái thá gì cả.
Bây giờ Hoàng Ngọc Minh cảm nhận được rồi, chỉ với tổ chức sát thủ này đã thần bí đến khiến anh ta cảm nhận được áp lực cực lớn!
“Đại ca, là kẻ thù trước đây của anh sao?”
Hoàng Ngọc Minh có chút lo lắng.
Tuy bây giờ Đông Hải phòng thủ nghiêm ngặt, được.
xưng là cấm địa nhưng đó là đối với thế giới ngầm của mấy khu vực khác.
Ông lớn giống như tổ chức sát thủ thì rõ ràng đã vượt qua sự tưởng tượng của họ rồi.
“Không phải”
Giang Ninh lắc đầu, “Ai nhiều tiền đến không có chỗ đốt mà lại lãng phí như vậy, mời sát thủ bạc tới đây tìm cái chết?”
Giọng hắn thoáng vẻ xem thường.
Đừng nói là sát thủ bạc, dù là sát thủ vàng thì nếu tổ chức sát thủ dám phái đến thì hán đều dám giết!
Phái bao nhiêu giết bấy nhiêu!
“Nhà họ Dương”
Giang Ninh nói thẳng.
Giang Ninh lắc đầu: “Không vội”
“Nếu có sát thủ đến rồi, vậy vừa hay thử nghiệm phòng.
thủ và mạng tình báo của Đông Hải”
Hoàng Ngọc Minh ngây người.
Giang Ninh quả thật là người có kỹ thuật cao mà gan cũng lớn!
Lại coi nguy hiểm này thành cơ hội tạo dựng uy danh cho cấm địa.
Đông Hải này là đại bản doanh của họ, chỗ này còn có Lâm Vũ Chân và vợ chồng Lâm Văn, đó đều là những người mà Giang Ninh xem trọng nhất, không cho phép một chút sai sót nào.
Hắn có cần phải mạo hiểm như vậy không?