Tình hình như thế tiếp tục diễn ra trong vài ngày, lại thấy dưới đáy huyết liên tuôn lên bạch quạng trút vào cành lá, phảng phất hình thành mạch lạc trên đó.
Tiếp đó, huyết liên bắt đầu lớn lên từng ngày, to ra, sinh trưởng dần biến hình, như bị kéo căng ra vậy.
Ba tháng sau, huyết liên đã biến dạng hoàn toàn, bề ngoài đen xám, bên trong ẩn hiện hồng quang.
Lại ba tháng sau, huyết liên đã triệt để nhìn không ra bộ dạng ban đầu, phình ra như một cây củ cải màu đen khổng lồ cắm giữa huyết thủy, mà huyết thủy trong cái ao đã bị hấp thu sắp chạm đáy.
Ngay tại một đêm trăng tròn, hạo nguyệt đương không, bề mặt biểu bì của “cây củ cải khổng lồ” màu đen trong huyệt động bắt đầu xuất hiện từng đạo vết rạn, trong vết rạn lấp lánh hồng quang. Vết rạn càng lúc càng nhiều, rậm rạp hồng quang như lưới nhện, “củ cải khổng lồ” lại khoái tốc bành trướng, cuối cùng nổ vang một tiếng, vụ khí tung trào ra bốn phía, hồng quang chợt lóe mà trôi, trong hồng vu tràn khắp chầm chậm đi ra một bóng người, bước đi loạng choạng, tựa hồ còn chưa quen được cách hành tẩu.
Vụ khí dần tán, bóng ngươi loạng choạng dưới ánh sáng chiếu từ dạ minh châu trong thạch thất dần trở nên rõ nét. Một hán tử đầu trọc mình trần như nhộng hiện thân, sống mũi quyền cốt cao cao, miệng môi dày đậm, gò má gầy gò, tướng mạo rất đặc biệt, vóc người cao lớn, tứ chi thon dài, cơ thịt thân thể rắn chắt khắc họa ra từng khối cơ bắp hoàn mỹ.
Lội qua huyết thủy đã gần cạn kiệt, hán tử trần truồng tựa hồ đã quen dần νới phương thức hành tẩu, ánh mắt như ứng nhìn hai tay đang giơ lên, mười ngón không ngừng mở ra lại nắm vào. Đi tới bờ huyết trì, hán tử gắng sức bò lên khỏi ao.
Kết quả lúc đi tới trước cửa đá bị phong bế, lại phát hiện một vấn đề, chính mình bây giờ chỉ có lực lượng máu thịt phàm nhân, căn bản vô lực đẩy cửa đá ra, không khỏi mở miệng hét lớn cầu trợ, nhưng a ô vài tiếng căn bản không cách nào phát ra ngữ điều bình thường, phải mất một lúc điều chỉnh lai giọng nói mới phát ra âm điệu cực không ổn định:
– Mở cửa! Mở cửa…
Mặt ngoài tựa hồ không phản ứng gì, hắn lại nhặt lên một cục đá từ bên cạnh dùng sức ném mạnh vào cửa đá, phanh phanh một tiếng, mặt ngoài cuối cùng truyền đến tiếng Doanh Nguyệt làm phép đáp lời.
– Sư phụ, là người ư?
Không sai, hán tử này chính là Yêu Tăng Nam Ba giành được tân sinh khi đúc lại nhục thể, dùng sức phát ra tiếng nói:
– Là ta! Mở cửa!
Phải nói lại mấy lần, còn dùng đá gõ lên cửa, đến khi người bên ngoài làm phép ngấm vào bên trong tra tìm, mới nghe rõ lời hắn nói.
Ông! Cửa đá đột nhiên được mở.
Trước mắt đột nhiên xuất hiện một người thân trần như nhộng, Tả Nhi cùng Doanh Nguyệt sửng sốt hồi lâu, hai mắt vô thức đánh giá đối phương, mới phát hiện Nam Ba thản thành đến mức phi thường vô tư, thứ không nên nhìn đều bị hai người nhìn rõ ràng, vội vàng quay đầu đi. Doanh Nguyệt thẹn đến mặt mũi đỏ bừng.
Nam Ba lại không thèm để ý, vươn tay đến trước mặt hai người, gian nan nói:
– Y phục!
Tả Nhi gấp gáp lấy ra một bộ tăng bào xám đưa cho hắn, Nam Ba không e dè, tự nhiên mặc vào ngay trước mặt hai người, mặt không biểu tình chân trần chầm chậm đi qua bọn họ.