Đương nhiên, vũ khí như vậy, sẽ có kĩ xảo chế tạo phức tạp, vả lại nguyên liệu chế tạo cũng rất khó tìm, một trong những lý do là nguyên liệu đó chỉ Nam Phong quốc mới sản xuất được, đây cũng là đặc tính để bảo đảm cho phương pháp chế tạo Phong xảo nỗ chỉ có thể được sản xuất ở nước họ, nếu không có nguyên liệu, thì cũng không chế tạo được chiếc Phong xảo nỗ như thế.
Cho dù là ở Nam Phong quốc, sản lượng vũ khí như vậy cũng không cao, chung quy là vì hiếm nguyên liệu, vả lại công nghệ chế tạo tinh xảo, phải có một bộ phận then chốt nhất định mới có thể chế tạo ra.
Nhìn Hạ Học Chi không che dấu sự thích thú với chiếc Phong Xảo nỗ, A Địch đắc ý nói:
– Hạ tháp ngang vừa lòng là tốt rồi, chiếc Phong xảo nỗ này là loại vũ khí rất quý báu của nước Phong ta, Hạ tháp ngang có muốn có nó không?
Hạ Học Chi cười híp mắt nói:
– A Địch, nói cho ta biết, điều kiện của các ngươi là gì?
– Giúp bọn ta tìm được người cần tìm
A Địch lập tức nói:
– Ngoài ra, thứ mà ngươi hứa với ta, phải nhanh chóng đưa ra. Tính nhẫn nại của người nước Phong chúng ta, từ trước tới nay luôn không tốt, ta cũng không hy vọng giao ước giữa chúng ta vì sự bất tín của Hạ tháp ngang mà sụp đổ.
Hạ Học Chi khẽ nhíu mày, rồi chậm rãi nói:
– A Địch, người các ngươi cần tìm, ta sẽ cho thêm người đi điều tra dò hỏi, thậm chí sẽ cho thông báo trong kinh, để mọi người cũng có thể giúp đỡ thăm dò, nhưng thứ mà các ngươi cần, ta nói thẳng, với tình thế trước mắt, ta không thể hứa hẹn điều gì.
– Tại sao?
– Rất đơn giản, ta hợp tác với các ngươi, là để đạt được mà chúng ta cần, lợi ích là thứ bảo đảm.
Hạ Học Chi bình tĩnh nói:
– Nhưng nếu lợi ích của mỗi bên đứng trước nguy cơ bị phá vỡ, vậy thì hiệp ước của chúng ta nhất định phải tính toán lại. Ngươi cũng biết, Nghi Xuân xảy ra lụt lội, đây là thời điểm đặc biệt, bây giờ quan viên trong kinh đến đây rất nhiều, Công bộ Thượng thư Tiêu Hoài Kim, Lại bộ Thị lang Tô Khắc Ung, Ngự lâm Hộ lương quan Hàn Mạc, Giám sát sứ Lăng Lũy, còn có hai Hoa Thính, Hắc Kỳ… Các thế lực lớn đều tập trung ở quận Nghi Xuân, tối nay ta gặp mặt ngươi, đã bỏ tâm sức ra tránh tai mắt của người khác, nhưng nếu đưa cho các ngươi thứ các ngươi cần lúc này thì không thể che dấu được. Tối nay ta và ngươi gặp nhau dễ dàng như vậy, một khi vận chuyển bị phát hiện, đến lúc đó lợi ích của hai bên chúng ta sẽ đứng trước nguy cơ bị tổn hại rất lớn. Bây giờ ta thậm chí cũng đang phải đối mặt với nguy cơ rất lớn. Ngươi tự nghĩ thử xem, lúc này có thích hợp để ta vận chuyển hàng đi sao?
Dừng một lúc, nhìn thần sắc A Địch có chút lãnh đạm, mới tiếp tục nói:
– Huống chi, trong lúc này có một người còn muốn gây phiền phức cho ta, nếu như không có hắn, ta nghĩ vì mối giao tình giữa ta và Hô Mã khắc an mà mạo hiểm, lén lút vận chuyển hàng đi, nhưng….nhưng chỉ cần người này ở lại huyện Tịch Xuân một ngày thì ta không thể manh động được.
A Địch lặng im, sau một lát mới hỏi:
– Hạ tháp ngang là vua ở nơi này, còn ai phải kiêng dè ai như vậy sao? Chẳng lẽ ngay cả Hạ tháp ngang cũng không thể đối phó với hắn?
Hạ Học Chi vuốt cằm nói:
– Hắn nắm binh quyền trong tay, vả lại là khâm sai của triều đình, đối phó với hắn không phải dễ dàng, ta thật ra muốn hắn chết, đáng tiếc…Hắn cố tình không cho ta toại nguyện.
– Nắm giữ binh quyền?
A Địch dừng một lúc, nói:
– Ngươi nói người đó là Ngự lâm quân họ Hàn phải không?
Hạ Học Chi thản nhiên cười nói:
– Thôi, không nói chuyện này nữa. A Địch, ngươi chờ ta đối phó xong tên tiểu tử này, mới có thể thực hiện giao ước của chúng ta.
Rồi nâng chén trà lên thở dài nói:
– Ta hy vọng tên tiểu tử thối ấy sẽ xảy ra chuyện, đột nhiên chết đi, như thế ta mới có tinh lực để làm việc của các ngươi, chà..!
A Địch thản nhiên nói:
– Hạ tháp ngang đang ám chỉ ta?
Hạ Học Chi tít mắt cười nói:
– Ý gì?
– Ngươi đang ám chỉ ta, để bọn ta đi giết tên tiểu tử đó.
A Địch bình tĩnh nói.
Đôi mắt Hạ Học Chi xẹt qua một tia sáng, vẻ mặt rất bình tĩnh, thản nhiên nói:
– Ta đâu có nói như vậy…Các ngươi làm việc, ta không tiện hỏi đến, nhưng ta cảm thấy nam tử của Phong quốc thần bí khó lường, việc mà một người bình thường không thể làm được, người nước Phong chỉ e có thể làm được, ha ha..
– Không thể được.
A Địch thẳng thắn nói:
– Hạ tháp ngang muốn mượn đao giết người, ta nghĩ, bọn ta không thể làm cho Hạ tháp ngang toại nguyện được.
Hạ Học Chi nhíu mày.
A Địch thản nhiên nói:
– Trong lòng Hạ tháp ngang muốn giết chết người đó, nhưng lại lo lắng cho người của mình ra tay, một khi bị người ta nắm được điểm yếu, sẽ gây bất lợi cho gia tộc các ngươi. Ngươi nghĩ để bọn ta động thủ, cho bọn ta giúp ngươi giết chết tên tiểu tử họ Hàn đó, bọn ta không thể đồng ý với ngươi được. Bọn ta hợp tác với ngươi, giống như lúc nãy Hạ tháp ngang nói, là chuyện lợi ích của hai bên, sẽ không tổn hại đến lợi ích của đối phương. Nhưng nếu bọn ta giúp ngươi giết chết kẻ đó, bọn ta sẽ bị uy hiếp nghiêm trọng. Tên tiểu tử họ Hàn đó, là người của gia tộc Hàn thị, là đại thế gia của nước Yến, nước Phong bọn ta sẽ không tham gia vào trận chiến trong nội bộ nước Yến các ngươi, tuyệt đối không thể….!
Hạ Học Chi cười ha hả nói:
– A Địch, ngươi hiểu nhầm rồi, ta không có ý đó, nhưng…. câu nói này không sợ ngươi trách tội, cho dù ngươi muốn, ta cũng không muốn ngươi ra tay. Tuy ngươi là dũng sĩ của nước Phong, nhưng… so với Hàn Mạc, vẫn còn kém xa. Tên Hàn Mạc đó văn võ song toàn, rất khôn ngoan, người bình thường không thể đối phó với hắn được. Ta không muốn ngươi bị hắn làm hại.
Tuy biết rõ đây là kế khích tướng, nhưng A Địch không kìm nổi nói:
– Hạ tháp ngang, hắn thật sự lợi hại như ngươi nói sao? Người trong thiên hạ này, danh không xứng với thực tế rất nhiều, rất nhiều!