Thật sự khi ôm thân thể kiều diễm của Hà Tĩnh Văn vào lòng, Lăng Phong có cũng có ngất ngây kinh dại.
“Thế tử, thả ta ra đi!”
Hà Tĩnh Văn có chút thẹn thùng.
Lăng Phong cúi đầu nhìn ngọc thể hoàn mỹ trong lòng mình, tâm tình so với bất kì thời điểm nào đều kích động hơn. Hắn không phải lần đầu tiên nhìn thấy thân thể của một nữ nhân nhưng không thể không tán thưởng thân thể của Hà Tĩnh Văn. Cặp vú căng đầy cao ngất, bụng dưới bằng phẳng, bãi cỏ cùng khe suối lúc hiện lúc ẩn vô cùng mê người, đùi ngọc thon dài… Một cơ thể quá hoàn mỹ, quá mê người! Đúng là một kiệt tác của trời cao!
Lăng Phong nhìn đến hoa mắt, hắn nuốt nước bọt, không nhịn được liền nói: “Phu nhân, nàng nên biết Lăng Phong ta một khi đã quyết định làm gì thì không thay đổi…”
“Vì sao?”
Hà Tĩnh Văn kinh hãi hỏi. Khi đứng đối diện với một nam nhân anh tuấn như Lăng Phong, nếu nói nàng không động lòng thì quá là dối trá.
Lăng Phong cười: “Bởi vì nàng chính là nương tử mà ông trời đã ban cho ta…”
“Ngươi đừng bảo là…”
Hà Tĩnh Văn nhìn ánh mắt rực lửa của Lăng Phong, kinh hãi nói: “Ta tình nguyện chết cũng không muốn… Không, ngươi mau thả ta ra!”
Nàng thật sự không còn biết nói gì nữa.
“Giúp người giúp đến cùng. Phu nhân à, không ngờ nàng thà chết cũng không cho ta đụng vào. Nhưng ta đương nhiên sẽ không để nàng chết, bởi vì ta muốn giúp nàng!”
Lăng Phong vừa nói xong liền không để ý đến sự phản kháng của nàng, cứ không ngừng hôn lên cái miệng anh đào nhỏ nhắn của nàng. Hắn còn nhanh chóng đưa lưỡi tách miệng của nàng ra quấn lấy đầu lưỡi đinh hương đó, ra sức mút lấy từng chút nước bọt ngọt ngào. Hai tay của Lăng Phong cũng không chịu yên phận, nhanh chóng đưa lên vuốt ve hai bầu vú căng tròn cao ngất của Hà Tĩnh Văn.
Chỗ mẫn cảm trên người bị Lăng Phong đùa bỡn khiến Hà Tĩnh Văn cảm thấy cả người dâng lên một loại cảm giác thoải mái khó nói thành lời. Từ trước đến giờ thật sự nàng chưa bao giờ gặp một thứ cảm giác khó chịu đựng nổi như vậy. Người nàng dựa hẳn vào Lăng Phong, tay chân quấn chặt lấy Lăng Phong như con bạch tuộc, trong miệng không ngừng phát ra những âm thanh không rõ ràng vì đang bị miệng Lăng Phong bịt chặt.
Đôi mắt trống rỗng của Hà Tĩnh Văn yên lặng chảy xuống hai dòng nước mắt, những ngón tay cắm chặt vào lưng Lăng Phong đến trắng bệch.
Lăng Phong yêu thương nhìn thân thể như ngọc trong lòng mình, nhẹ nhàng nói: “Tĩnh Văn, chẳng lẽ không phải sống thì có ý nghĩa hơn chết sao? Tuy Tiêu Dao Tử chết rồi nhưng nàng vẫn còn có con gái, còn có tương lai.”
Hà Tĩnh Văn nỉ non: “Không… Ta không thể làm một nữ nhân không giữ tiết hạnh!”
Lăng Phong đột nhiên quát lên: “Nói bậy! Nàng không trung trinh với ai? Sư phụ ta sao? Tiêu Dao Tử là người như thế nào nàng là người biết rõ nhất, huống chi việc này là do người phó thác cho ta!”
“Ngươi…”
Hà Tĩnh Văn lập tức từ trong khiếp sợ tỉnh lại, vừa nghĩ đến Ngọc Ban giới chỉ vừa ngẫm lại những lời của Lăng Phong. Có lẽ hắn thật sự chỉ làm theo lời phó thác của Tiêu Dao Tử thôi.
Lăng Phong đã chiếm được lợi thế đương nhiên sẽ không buông tay, hắn cố ý cười dâm: “Hắc hắc! Tĩnh Văn nàng quả nhiên không tầm thường, không hổ là một mỹ nữ nổi tiếng nhất nhì trong võ lâm. Nàng biết không? Nàng mê người đến nỗi làm cho người ta không nhịn được muốn ăn một lần. Nàng nhìn dáng người nàng xem, chỗ cần lồi thì lồi, cần lõm thì lõm, da thịt vừa trắng vừa trơn láng. Đem ra so với con gái Hà Ngọc Khiết của nàng tuyệt không chút thua kém!”
Kỳ thật đây cũng chính là lời nói từ tận đáy lòng của Lăng Phong. Da thịt Hà Tĩnh Văn đúng là rất đàn hồi, trơn mịn, dẻo dai, không thua Hà Ngọc Khiết chút nào.
“Thả ta ra đi mà!”
Hà Tĩnh Văn thút thít nỉ non cầu xin, nàng lúc này xem như đã bỏ xuống lòng tự tôn của mình rồi.
Ánh mắt Lăng Phong dán chặt lên thân hình mê người của Hà Tĩnh Văn, thậm chí chưa từng có ý định dời đi. Cũng không phải Lăng Phong quá háo sắc mà thật sự là Hà Tĩnh Văn quá đẹp, quá mê người, quá câu hồn.
Lăng Phong mạnh mẽ luồn tay tách hai chân nàng ra thì thấy trên đấy đã dính đầy dâm dịch, dưới khe mông căng tròn cũng ướt sũng một mảng dâm thủy. Lúc này đôi mắt đẹp của Hà Tĩnh Văn cũng đã nhắm chặt, trên mặt bị một rạng mây hồng che phủ như vừa hối hận lại có chút khuất phục.
Lăng Phong thấy thế liền trêu: “Tĩnh Văn, nàng thật là mẫn cảm nha, chỉ một chút đó mà đã chịu không nỗi rồi… Dâm thủy của nàng chảy ra nhiều chưa kìa, nàng thử nhìn một chút xem.”
Nghe Lăng Phong trêu chọc, mí mắt nàng khẽ hé ra rồi lại nhắm lại chặt hơn. Bộ dáng nàng lúc này giống một bé gái ngây thơ làm cho Lăng Phong âm thầm cười trong lòng. Đồng thời hắn cũng bội phục bản thân vì trong hoàn cảnh này mà còn có thể tìm ra giải pháp, nếu không làm sao thấy được bộ mặt này của Hà Tĩnh Văn.
Có lẽ là có chủ tâm đùa bỡn mới nàng một chút nên Lăng Phong dùng ngón tay quệt một ít dâm dịch đưa lên mũi nàng, nói: “Tĩnh Văn, nàng không mở mắt nhìn cũng không sao, vậy ngửi thử một chút xem.”
Lăng Phong thấy nàng biến sắc liền tiến tiếp một bước, nói: “Còn không thì nếm thử cũng được nha!”
Hà Tĩnh Văn vừa nhanh chóng mở to mắt vừa kêu khóc: “Không muốn, vì sao… vì sao lại đối với ta như vậy… vì sao…”
Trong ánh mắt ai oán của nàng đọng lại một chút hận, lại có một ít hối hận, một ít bất đắc dĩ, còn có một nét gì đó mờ mịt về tương lai. Loại tâm tình phức tạp này Lăng Phong ít nhiều cũng hiểu.
Là một mỹ nhân nức tiếng trên giang hồ nhưng cả đời nàng vẫn chung tình với Tiêu Dao Tử. Có điều Tiêu Dao Tử lại không thể đem lại hạnh phúc cho nàng. Trong tuyệt vọng nàng bị bắt ép gả cho người nàng không yêu là Chân Dương Tử vì có thai mà chưa lập gia đình. Kỳ thật cũng vì tâm lý trả thù mà trong mười tám năm qua nàng chưa từng cho Chân Dương Tử đụng vào người mình dù chỉ một chút. Đây cũng chính là lý do vì sao Chân Dương Tử thông dâm với nữ đệ tử rồi lại nuôi tiểu thiếp.
Có lẽ việc không có được tình yệu của Tiêu Dao Tử đã hằn một vết thương sâu trong lòng nàng, sau đó bị ép gả cho Chân Dương Tử lại làm cho nàng hận mình vì vô năng mà phải chịu sự sỉ nhục này.
Giờ phút này nàng cũng bất đắc dĩ không biết phải làm sao để giải quyết chuyện trước mắt, Lăng Phong trước mắt mặc dù là mẫu người mà nàng yêu nhưng nàng lại không cách nào bỏ qua đạo đức, không thể biến thành dâm phụ vạn người thóa mạ.
Lại nói về Lăng Phong, bộ dáng hắn phong lưu phóng khoáng hết như Tiêu Dao Tử năm đó vậy. Hà Tĩnh Văn thậm chí có chút mê tưởng Lăng Phong trước mắt nàng chính là Tiêu Dao Tử ngày trước.
Home » Story » kiều kiều sư nương » Chương 364: Nhân duyên trời định