Sau cùng lại trấn an một câu:
– Điện hạ không cần lo lắng, chỉ cần bệ hạ đứng về phía điện hạ, cho dù trời sập xuống bệ hạ cũng sẽ đỡ giúp điện hạ, nếu bệ hạ đã không nói chuyện, vậy lại không việc gì!
Nghe như vậy, Thanh Nguyên Tôn gật đầu, yên tâm không ít, chẳng qua lại thở dài:
– Quảng gia bên kia lại tại thúc bản đốc tỏ thái độ!
Vương Định Triều chỉ đáp một câu:
– Không quản hắn!
Nghiêm Thiên vương phủ, Quảng lệnh công ngồi trong thư phòng cầm lên ngọc điệp tra xem, tiếp tục xử lý công vụ, chỉ là mấy ngày nay trên mặt luôn chưa thấy ý cười.
Sau khi Câu đi vào, Quảng Lệnh Công mới giương mắt hỏi:
– Thanh Nguyên Tôn bên kia nói thế nào?
Câu lúng túng nói:
– Vẫn không chịu ra mặt tích dao, còn là câu nói kia, thanh giả tự thanh, trọc giả tự trọc, hắn đường đường thiên tử không đáng tham dự loại chuyện này!
Quảng Lệnh Công vổ án mà lên, tức giận nói:
– Vây hắn phóng ra tin tức kia làm cái gì? Cho rằng không cưới còn dám nói hưu nói vượn, hắn muốn làm cái gì? Thật cho là bản vương sợ lão tử hắn mới không dám động đến hắn ư?
Đây cũng chi là lời nói khi tức giận quá mà thôi, động đến Thanh Nguyên Tôn thì hắn còn không dám, hiện tại U Minh tổng đốc không phải Ngưu Hữu Đức, năm đó hắn có thể tụ tập nhân mã tấn công U Minh chỉ địa là bơi cảm thấy Ngưu Hữu Đức không có thể lực lớn chống lưng, nhưng sau lưng Thanh Nguyên Tôn là ai? Đó là cường quyền số một thiên hạ! Dám động nhi tứ Thanh Chủ thử xem, Thanh Chủ tuyệt đối sẽ không ngồi nhìn, thật để người khác động đến nhi tử mình mà còn không quản, vây Thanh Chủ cũng không mặt mũi nào làm Thiên đế nữa.
Hắn càng nghĩ càng tức giận, nữ nhi đời này tính là hủy, một cô nương thanh bạch mạo ra thanh danh như thế, chỉ bằng chiêu bài Thanh Nguyên Tôn, thiên hạ này con ai dám lấy nữ nhi hắn? Chưa thấy qua đứa nào hố ngươi khác ác như vậy, đường đường thiên tử không ngờ mặt dày vô si đến thế, không khác lão tử hắn chút nao, chí ít thằng cha hắn còn biết kéo khối vải che thẹn. Giờ hắn mới hối hận cảm thấy nữ nhi tự sắc không sai, nhiều năm như vậy một mực đợi giá mà bán, ai biết đụng phải thắng hỗn đan không muốn mặt, hỏng cả tương lai nữ nhi.
Hồi thần lại liền chỉ vào Câu mắng:
– Nhìn chủ y thối của người xem!
Câu cúi đầu không nói, tâm lý thầm thì, đó còn không phải là y của chính người, chỉ là có một số lời ngươi không tiện xuất khẩu, ta mới giúp người nói ra mà thôi.
Quảng Lệnh Công chắp tay đi tới đi lui, tức tối thở hổn hển, đâu chỉ chuyện này khiến hắn phiền lòng, bên ngoài còn đang ban tán nói hắn cấu kết Yêu Tăng Nam Ba tập kích Ly cung cứu người, nói có mũi có mắt như thật, mà khăng khăng đúng thật là người của hắn ra mặt tập kích Ly cung. Gọi là tích dao, cũng chỉ có thể hồ lộng người thiên hạ, người trên triều đường co ai không biết tình hình lúc Ly cung bị tập kích, đương thời phản ứng cua hạ nhân kia giống như là bị Yêu Tăng khống chế, chuyên dưới đáy Ly cung ngầm luyện chế Phá pháp cũng chỉ cần suy xét một hồi cũng cảm thấy có khả năng, như thế càng khiến hắn khó mà thanh minh cho được.
Trong khuê phòng, Quảng Mị Nhi nằm sấp trên sạp đã khóc đến khô nước mắt, hai mắt thất thần.
Mị nương ngồi ở cạnh bên an ủi cũng thỉnh thoảng lau nước mắt, nàng biết, nữ nhi thanh danh hỏng rồi, đời này đừng tưởng tái giá đi ra. Nghĩ đến đây, không khỏi khóc lên mắng:
– Một đám đàn ông tranh quyền đoạt lợi, vì sao phải cầm nữ nhân chung ta làm mượn cớ…