Quách Tuyết Hoa nhíu mày, cũng không phản bác gì, bà đã quen với sự ngạo nghễ của Dương Phá Quân rồi.
Nhưng lúc này, Quách Tuyết Hoa nhìn sắc mặt của Dương Phá Quân, đột nhiên có một cái gì đó chợt nảy lên ở trong đầu.
Quách Tuyết Hoa im lặng suy nghĩ, sao lại hao hao giống.
Sau năm sáu phút yên lặng ở trong sân, cửa phòng của Dương Liệt cuối cùng cũng được mở ra. Dương Thần với vẻ mặt lãnh đạm, trên trán lấm tấm mồ hôi, lẳng lặng bước ra ngoài.
Mọi người vừa nhìn thấy Dương Thần liền lập tức hướng ánh ra dò hỏi về phía hắn.
Ánh mắt của Dương Phá Quân, Quách Tuyết Hoa khác nhau. Dương Phá Quândùng ánh mắt suy xét nhìn Dương Thần, còn ánh mắt của Quách Tuyết Hoa như đang nghĩ đến thứ gì đó, chết trân tại chỗ.
Dương Thần nói với đám người Ngọc Ki Tử:
– Một tháng có thể hồi phục, công lực có giảm đi chút ít, cần tăng cường luyện tập để bù lại.
Giọng nói của Dương Thần có vẻ yếu ớt. Chữa khỏi nội tạng và kinh mạch của một người, nội lực cần tiêu hao nhiều hơn sức tưởng tượng. Hơn nữa vết thương của Dương Liệt không phải ngoại thương, không thể dùng máu để trị thương, sức lực bỏ ra không phải là ít.
“Vết thương nặng như vậy, không ngờ trong vòng nửa giờ có thể chữa khỏi. “Vãng Niên Diễn Sinh Kinh” mà Tống sư huynh đã từng nói với mình không ngờ cấp 9 lại có năng lực khôi phục khủng khiếp như vậy”.
Vân Miểu lẩm bẩm.
Lúc này, mọi người có mặt ở đây mới thở phào nhẹ nhõm. Dù sao nếu như Dương Liệt hoàn toàn bị tê liệt, sống dở chết dở như vậy thì nhà họ Dương làm sao có thể từ bỏ ý đồ báo thù.
Mặc dù đa số những người này đều biết Dương Thần sẽ không sợ hãi những điều này, nhưng chung quy lại thì việc này có hại đối với Hoa Hạ. Không cần nhắc đến thì trong lòng Dương Tiệp Dư đã tràn đầy nỗi lo lắng cho người nhà họ Dương.
Dương Thần nói xong, không muốn nán lại ở đây thêm chút nào nữa, đang định bước đi, vừa mới ngẩng đầu, lại thấy Dương Phá Quân đã đứng ngay trước mắt mình.
Nếu như nói là lần gặp mặt chính thức thì đây là lần đầu tiên giữa hai người.
Nhưng cả Dương Thần và Dương Phá Quân trong chớp mắt cùng hiện ra rất nhiều thứ ở trước mắt.
Cuối cùng Quách Tuyết Hoa cũng biết được cái cảm giác kì lạ khi nhìn thấy Dương Thần là gì – quá giống nhau.
Chồng của mình và người thanh niên tên Dương Thần này thực sự trông rất giống nhau.
Mặc dù Dương Phá Quân cũng đã hơi nhiều tuổi rồi, nhưng khi ông ấy còn trẻ, trông cực kỳ giống Dương Thần. Chỉ là trước kia Quách Tuyết Hoa không dám nghĩ đến phương diện này nên mới không nhận thấy được điều đó.
Lúc trước, Dương Tiệp Dư và Viên Hòa Vĩ là người ngoài cuộc, nhưng lại nhìn rất rõ một số việc. Qua việc điều tra ngầm mọi mặt, kết hợp với thái độ của Dương Thần, Dương Tiệp Dư mới đưa ra phán đoán.
Sau khi Dương Thần và Dương Phá Quân cùng nhìn nhau xong thì không ai nói gì, giống như những người xa lạ. Dương Thần chuyển ánh mắt của mình sang Thái Ngưng:
– Chuẩn bị giúp tôi một chiếc xe.
Không đợi Thái Ngưng trả lời, Thái Vân Thành liền nói trước:
– Không vấn đề gì, cũng muốn cảm ơn anh đã cứu Dương Liệt.
Thấy Dương Thần có ý định muốn rời đi, Lâm Chí Quốc liền chạy lên phía trước, nói:
– Người thanh niên này, đừng vội vã như vậy. Tôi còn một số việc cần nói chuyện với anh.
Dương Thần sớm đã nhìn thấy Lâm Chí Quốc, trong lòng cảm thấy nhất định không có gì tốt đẹp, quả nhiên lại tìm đến mình.
– Có việc gì thì nói nhanh đi.
Dương Thần không còn kiên nhẫn.
Lâm Chí Quốc đã sớm biết tính tình của Dương Thần, hơn nữa ở đây lại có mặt những người mà Dương Thần không muốn tiếp xúc nhiều, ông ta là người rõ nhất, vì vậy cũng không tức giận, cười nói:
– Ở đây không tiện.
Dương Thần liền đi thẳng ra phía ngoài sân. Sau khi Lâm Chí Quốc nhìn mọi người một lượt cũng bước theo Dương Thần ra ngoài sân.
Những người khác thấy Lâm Chí Quốc có việc muốn thương lượng với Dương Thần đều không có ý định xen vào. Dương Tiệp Dư, Ngọc Ki Tử, Vân Miểu, cả Thái Vân Thành đều đi đến cái sân khác, chỉ để lại hai vợ chồng Dương Phá Quân và Quách Tuyết Hoa ở đó.
Dương Phá Quân nhìn thấy Quách Tuyết Hoa nhìn mình với ánh mắt nghi hoặc,
biết người vợ của mình đã cảm thấy điều gì đó, trong lòng liền thấy căng thẳng, nhưng trên mặt lại tỏ ra như không hề có chuyện gì, nói:
– Vào trong xem Liệt Nhi thế nào thôi.
Quách Tuyết Hoa không nói gì, cùng Dương Phá Quân bước vào trong phòng.
Lúc này Dương Liệt đang nằm trên giường, sắc mặt đã tốt lên nhiều, đang ngủ ngon lành.
Quách Tuyết Hoa thở phào nhẹ nhõm, vừa kéo chăn cho Dương Liệt vừa suy nghĩ mông lung, hỏi Dương Phá Quân ở sau lưng:
– Phá Quân! Có phải anh có chuyện gì giấu em không?
– Không có!
Dương Phá Quân trả lời dứt khoát.
Quách Tuyết Hoa dường như đã khẳng định được phán đoán của mình, cười nói:
– Anh nói không có, nhất định là có. Nếu như thực sự không có chuyện gì, nhất định anh sẽ hỏi em tại sao lại hỏi anh như vậy. Bao nhiêu năm vợ chồng với nhau như thế, em hiểu anh hơn ai hết.
Dương Phá Quân nhướn mày.
– Nếu như em đã hiểu anh như vậy thì không nên hỏi anh.
– Em có thể không hỏi sao?
Quách Tuyết Hoa đột nhiên xoay người, nhìn thẳng vào mắt Dương Phá Quân:
– Nói cho em biết, Dương Thần, nó có phải là đứa con mà chúng ta đã lạc mất không?