Không phải cô Ôn vẫn còn là vợ hắn sao? Sao hắn lại phải giấu diếm như vậy?
Dì Vương hết sức kinh ngạc.
Hoắc Tư Tước ngừng một chút, quay đầu nhìn thấy là Dì Vương. Bỗng nhiên hắn giống như là bắt được một cây cỏ cứu mạng, “Rầm” một tiếng, một cước đá bay cửa phòng ngủ của mình, vẻ mặt vô cùng chán ghét.
“Dì đi dọn dẹp bên trong đi, bẩn muốn chết!”
Dì Vương: “……”
Dì Vương nhanh chóng chạy lên nhìn vào phòng hắn. Đúng là như vậy, trong phòng ngủ xa hoa cao cấp, từ xa đã có thể ngửi thấy mùi chua.
Đợi đến khi dì Vương tiến lại gần, còn phát hiện cả tấm chăn đều bị ném xuống đất, trên ga giường trần trụi và còn có vài vũng nôn mửa.
Lại còn nôn?
Chuyện gì đang xảy ra vậy? Chẳng lẽ là cô Ôn sao?
Không đúng, cô Ôn đâu? Trong phòng ngủ này không thấy ai cả.
Chị Vương ý thức được vấn đề quan trọng, vì thế dì ta lập tức lại đi ra: “Ông chủ, vậy…… cô Ôn đâu?
“Bên cạnh!” Hai mắt Hoắc Tư Tước đục ngầu, tâm tình cực kì kém
“Hả? Bên cạnh?”
“Ừ, tối hôm qua cô ta vừa sốt vừa nôn mửa, làm cho giường rối tinh rối mù lên. Tôi ném cô ta sang phòng bên cạnh. Đúng rồi, dì thu dọn xong thì gọi bác sĩ tới cho cô ta.”
Hoắc Tư Tước rất không kiên nhẫn nói xong, liền cầm áo choàng tắm đi vào phòng tắm.
Dì Vương nhìn thấy cảnh này, thật sự là dở khóc dở cười.
Sao trông giống như một đứa trẻ vậy?
Sau đó, dì Vương đến phòng làm việc bên cạnh để xem xét lại.
Sau khi tới đây, dì giúp việc phát hiện ra trong phòng làm việc có bật hệ thống sưởi ấm. Dì đưa mắt nhìn lên trên chiếc sô pha kia, có một người phụ nữ đang được một tấm thảm lông bọc lấy nằm ở đó.