Ngọ Ninh mở miệng kêu to, trên tinh không nếu không có pháp lực thì không cách nào nói ra tiếng, mấy người vây quanh đều không biết hắn đang nói gì, nhưng từ vẻ mặt phẫn nộ của Ngọ Ninh liền có thể đoán được phần nào.
– Mang đi!
Tướng lĩnh vung tay ra hiệu.
Cứ thế, Ngọ Ninh nằm mơ cũng không nghĩ tới sẽ phải đối mặt với tình huống như vậy, làm qua không biết bao nhiêu chuẩn bị, giờ chẳng phải thành công cốc?
Miêu Nghị không biết nhiệm vụ thích sát của Ảnh vệ đã bị thủ tiêu, mà Ngọ Ninh đồng dạng không biết Miêu Nghị sớm đã biết về kế hoạch ám sát cua Ảnh vệ, cứ tự đâm đầu vào cửa thế này, khác gì là tự chui đầu vào lưới.
Mở mắt ra, thân đã đứng trong chính sảnh vượng phủ, Ngọ Ninh ngẩng đầu, liền bị tên tương lĩnh trước mắt xé xuống giả diện trên mặt, tướng lĩnh nhường ra, Ngọ Ninh nhìn thấy Miêu Nghị đang híp mắt cười quan sát hắn.
Miêu Nghị vẩy vẫy tay, tướng lĩnh kia chắp tay lui xuống.
– Ngọ tiên sinh, đã lâu không gặp, không biết ông vẫn khoẻ chứ!
Miêu Nghị vui vẻ chắp tay kiến lễ, có thể khiến cho đường đường Thiên vương chưởng lệnh Nam quân chủ động hành lễ tự nhiên là bởi quan hệ với Hoàng Phủ Quân Nhu.
Cảm thụ pháp lực bị khống chế trong thân thể, trên mặt Ngọ Ninh phù hiện vẻ giận dữ nói:
– Ngưu Hữu Đức, ngươi có ý gì? Miêu Nghị giơ tay nói:
– Tiên sinh không nên hiểu lầm, chỉ là gần đây nghe nói Ảnh vệ muốn ám sát bản Vương, kẻ dưới làm việc không thể không cấn thận một chút!
Ngọ Ninh ngây người gia hỏa này biết Ảnh vệ muốn ám sát hắn? Ảnh vệ mật sứ (sứ, mệnh bí mật), làm sao hắn sẽ biết? Giận nói:
– Đây chính là đao đài khách của người? Giải cấm chế cho ta!
ܵMiêu Nghi coi chừng phản ứng cua hắn, da cười thịt không cười nói:
– Có chỗ nào chậm trễ còn mong tiên sinh đừng chê trách, tiên sinh là tới thích sát bản vương ư?
Ngọ Ninh cả tâm tư đi chết đều có, hắn cho là Miêu Nghị tu vị không cao, chỉ cần có cơ hội tiếp cận, có thể một cử đánh chết, mà bằng quan hệ giữa nữ nhi cùng Ngưu Hữu Đức, cơ hội cho hai người đơn độc gặp mặt vẫn là rất lớn, bởi thế hoàn toàn có khả năng đắc thủ, ai ngờ trung gian không ngờ có thiếu sót này, chính mình cư thế mù mờ xông vào, quả thực không khác chuyện cười là bao.
Ngọ Ninh tự nhiên sẽ không thừa nhận là tới thích sát:
– Ngươi suy nghĩ nhiều, ta đã biết chuyên giữa ngươi cùng Nhu Nhu, hôm nay chúng ta phải nói cho rõ ràng.
– Được!
Miêu Nghị cười gật đầu.
Ngọ Ninh đột nhiên cảm giác sau cổ mình bị người bóp chặt, thân thể chầm chậm ngã xuống, lộ ra Diêm Tu đứng sau lưng, Diêm Tu một tay nâng hắn dậy, trực tiếp mang tới hậu đường.
Miêu Nghị đi tới mái hiên ngoài hậu đường, chắp tay mà đứng, mặt không biểu tình.
Đợi một lúc lâu, Diêm Tu mới từ trong nhà đi ra, đến bên cạnh hắn truyền âm nói:
– Vương gia, đích xác là tới thích sát người.
Miêu Nghị nhíu mày:
– Chẳng lẽ hắn không biết dù cho đắc thu, hắn cũng đừng hòng sống sót rời khỏi nơi này? Chẳng lẽ Thiên Đình đã biết chuyện ta cùng Quân Nhu, vì thế đặc ý phái hắn tới thừa cơ thích sát?
Diêm Tu tâm lý thầm thì, còn không phải nợ phong lưu mà ngươi chọc ra, may mà Vương phi đang ở bên chỗ Phi Hồng, bằng không nếu để vương phi biết được, xem người làm thế nào.
– Hắn căn bản không hi vọng có thể sống sót rơi đi, tới đây là đã ôm lấy quyết tâm phải chết, nghĩ tới trừ sạch vương gia để giải trừ hậu hoạn cho vợ con hắn…
Đem mục đích cùng ý tưởng của Ngọ Ninh giảng lại một lần, mới bổ sung tiếp:
– Vốn là hắn đã được Ảnh vệ sắp xếp trong đội ngũ hành động thích sát vương gia, thẳng đến ẩn tàng trên tinh cầu phụ cận, nhưng vào mấy thời thần trước, thống lĩnh Ảnh vệ Hướng Trung đột nhiên hạ chỉ lệnh, đình chỉ kế hoạch thích sạt lần này, hình như có liên quan đến chuyên Ly cung tạo ngộ tập kích, toàn bộ Ảnh vệ đều bị rút về.