Ngay sau đó, Hổ Oa vung Ô Thiết Côn lên liên tiếp tấn công Tử Huyên, nhưng hết lần này đến lần khác đều bị đánh lùi lại.
Đương nhiên Diệp Thành đã hạ lệnh cho Tử Huyên không được sử dụng huyền thuật thần thông và binh khí, nếu không chỉ một chiêu thôi sẽ khiến Hổ Oa mất mạng ngay tại chỗ.
Có lẽ trong mắt người ngoài, Diệp Thành rèn luyện Hổ Oa hơi hà khắc vì hắn để cho cậu nhóc ở cảnh giới Ngưng Khí chiến đấu với hình nộm Địa Cấp, thực lực chênh lệch quá lớn, nhưng Diệp Thành biết, sự hà khắc bây giờ sẽ khiến Hổ Oa tiến bộ nhanh hơn, trưởng thành trong thời gian ngắn nhất.
Không biết Sở Huyên tới từ lúc nào, nhìn Hổ Oa bị đánh toàn thân đẫm máu, cô không khỏi tặc lưỡi thở dài: “Tiểu tử, ngươi huấn luyện hắn như vậy không sợ phản tác dụng sao?”
“Sư phụ nói con quá hà khắc sao?”, Diệp Thành mỉm cười nhìn Sở Huyên: “Khi huấn luyện con đâu thấy người nói thế”.
“Hắn có thể giống ngươi sao? Hắn là người, còn ngươi…”
Nghe vậy, khoé miệng Diệp Thành giật giật: “Sở Huyên, người thật biết cách mắng người khác!”
“Ta có thể hiểu rằng ngươi đang trêu ghẹo sư phụ không?”, Sở Huyên vẫn điềm nhiên như không tiếp tục bố trí Ngọc Linh Trì.
“Đâu có ạ, đó là chuyện không thể có mà”.
“Tốt nhất là không có”, Sở Huyên lườm Diệp Thành rồi thu lại thần thông, nhìn Tịch Nhan ở phía cách đó không xa rồi xoay người biến mất.