Ngay sau khi biết được tin tức, tảng đá trong lòng mọi người đều được đặt xuống.
Bạch Minh Châu rất vui khi biết rằng Ôn Mạc Ngôn đã trở lại.
Nhưng … sau khi vui vẻ, cô ấy lại cảm thấy rất nặng nề.
Anh vẫn phải chìm vào giấc ngủ say, xin lỗi. Thầy thôi miên tiếp tục nói: “Đây là lần đầu tiên nhân cách thứ hai xuất hiện, ý thức không mạnh như vậy.
Nhưng nếu chấp niệm của anh ta quá sâu, quá ham muốn thế giới này, sau này khó tránh khỏi anh ta sẽ lại quay trở lại. Bộ não tồn tại rất kỳ diệu, sau này bệnh nhân nên tránh bị thương và hôn mê, nếu không thì rất dễ khiến cho nhân cách thứ hai có cơ hội chống trả. “
“Nếu nhân cách thứ hai xuất hiện, chuyện gì sẽ xảy ra?”
Hứa Trúc Linh thận trọng hỏi.
“Nhân cách thứ hai vốn không hoàn chình, thật ra là do cảm xúc tiêu cực của nhân cách chính tạo thành. Nếu nhân cách thứ hai chiếm lấy quyền chủ động, rất có thể sẽ trả thù những người xung quanh nhân cách chính. Nhưng chuyện này cũng không thể nói rõ được, từ xưa đến nay có rất nhiều bệnh nhân bị tâm thần phân liệt, nhưng bí ẩn có thể khám phá trên người bọn họ lại rất ít. Mỗi một bệnh nhân đều không giống nhau, tính cách cũng không giống nhau, vì vậy chỉ có thể thầm quan sát những thay đổi. ” Thầy thôi miên kiên nhẫn nói.
Bạch Minh Châu cảm thấy mình không thể chống đỡ được nữa, suýt chút nữa đã ngã xuống, nhưng may có Hứa Trúc Linh ở bên cạnh đỡ lấy.
“Minh Châu, cậu không sao chứ?”
Cô ấy cười khổ: “Xem ra tớ chỉ có thể cầu cho nhân cách thứ hai đừng tỉnh lại, nếu không thì…tớ chết chắc rồi.”
“Đừng lo lắng, sẽ không nghiêm trọng như vậy đâu.” Hứa Trúc Linh an ủi nói, mặc dù cô biết cậu nói này có tác dụng an ủi rất ít.
Bọn họ đợi từ đêm khuya đến sáng sớm ngày hôm sau, Ôn Mạc Ngôn cuối cùng cũng tỉnh lại.
Anh ta liếc nhìn xung quanh, cảm thấy lạ lẫm, còn bị dọa sợ.
Anh ra ngoài cửa, thấy nhiều người đang đứng ở đó, Cố Thành Trung, Hứa Trúc Linh, còn có Bạch Minh Châu.
Tất cả đều nhìn mình với ánh mắt kỳ lạ.
Rất lạ lẫm, còn mang theo ý đề phòng. “Mấy người làm sao vậy?”
Ôn Mạc Ngôn gãi gãi đầu, ngây người nói.
“Thật sự đã trở lại!”
Hứa Trúc Linh vui vẻ nói.
Ôn Mạc Ngôn không biết trong khoảng thời gian này đã xảy ra chuyện gì, cho nên Bạch Minh Châu đành phải kể lại một lần.
Ôn Mạc Ngôn nghe xong cũng rất kinh ngạc.
Trong người anh vậy mà có sự tồn tại của nhân cách thứ hai, hành vi của anh ta trái ngược với chính anh.
“Vậy anh ta … anh ta có làm mọi người bị thương không?”
“Trước mắt thì không có.” Bạch Minh Châu nhẹ giọng nói: “Trong khoảng thời gian này đã xảy ra việc gì, anh hoàn toàn không biết sao?”
Ôn Mạc Ngôn lắc đầu, biểu thị không biết chuyện gì xảy ra trong khoảng thời gian này.
Trí nhớ của anh vẫn còn dừng lại ở vụ tai nạn xe hơi, anh nhìn thấy từng vệt từng vết máu lớn, sau đó rơi vào hôn mê.
Cố Thành Trung lái xe đưa họ về biệt thự, buổi tối Bạch Minh Châu ngủ cùng Hứa Trúc Linh và Cố Cố, hai người đàn ông thì mỗi người một phòng.
Trạng thái hiện tại của Minh Châu và Ôn Mạc Ngôn đều không được tốt, Cố Thành Trung phê duyệ tđơn nghỉ, cho phép họ nghỉ ngơi ở nhà.
Mọi người đã đợi cả đêm, Hứa Trúc Linh có chút mệt mỏi, rất nhanh liền chìm vào giấc ngủ.
Ngủ đến trưa, tiếng hét của Bạch Minh Châu vang lên bên tai.
“Đừng mà.”
Hứa Trúc Linh vội vàng ngồi dậy, ngơ ngác nhìn cô ấy.
“Minh Châu, cậu bị sao vậy?”
“Dì Châu, dì mơ thấy gì sao?” Cố Cố dụi dụi mắt.
“Tớ … tớ mơ thấy Thiện Ngôn, anh ta muốn trả thù tớ. Anh ta nói rằng anh ta hận tớ. Trúc Linh, tớ chưa bao giờ bị một người hận đến như thế này, tớ vẫn nhớ rõ ánh mắt anh ta trước khi anh ta bất tỉnh. Anh ta nhìn tớ chằm chằm, trong mắt chứa đầy sự kinh ngạc và tức giận, anh ta tin tưởng tớ như vậy, nhưng tớ…”
Nói đến cuối, Bạch Minh Châu không kìm được nước mắt.
Cô ấy cảm thấy mình đã làm sai rồi.
Rõ ràng Thiện Ngôn chỉ là một tôn tại do vấn đề về tâm lí, tại sao cô ấy lại tự trách như vậy?
Hứa Trúc Linh ôm chặt lấy cô ấy, dùng bàn tay mềm mại vỗ nhẹ lên lưng cô.
“Minh Châu, đừng buồn, hai nhân cách không thể đồng thời xuất hiện.
Nếu nhân cách thứ hai tồn tại, nhân cách chính sẽ biến mất. Minh Châu, để cho cậu làm người xấu như này thật sự là quá tàn nhẫn”
“Tớ cũng biết anh ta chỉ là một nhân cách, nhưng mà… nhưng mà tớ…’ Bạch Minh Châu nói không rõ ràng, cuối cùng bực bội nói: “Là do tớ nghĩ nhiều rồi.”
Cô rời giường, vào phòng tắm vệ sinh cá nhân.
Sau khi bước ra, cô ấy đã bình tĩnh lại rất nhiều. “Dì Châu, dì không sao chứ? Dì đang nghĩ về cậu sao?”