Lâm Nhược Khê mặc dù không nỡ lòng nào với Quách Tuyết Hoa, nhưng cũng không khuyên Dương Thần đi cứu Dương Liệt. Nói cho cùng có một số chuyện, đàn ông phải tự mình quyết đoán.
– Lỗ mãng?
Dương Thần khẽ hừ một tiếng, cười lạnh nói:
– Giữa ban ngày ban mặt, dùng vũ lực lôi kéo một người phụ nữ không muốn đi cùng anh ta, trong khi ánh mắt chê cười của những người xung quanh căn bản là không có ác ý gì. Hoàn toàn không để mắt đến người ngoài, có một chút thực lực, liền tự cho mình là cao siêu. Với sự kiêu ngạo như vậy, sau khi anh ta hồi phục lại sẽ làm người khác chịu khổ. Chi bằng cứ để một mình anh ta nằm trên giường sống nốt quãng đời còn lại. Dù sao với thế lực của nhà họ Dương, cho dù không thể khiến anh ta khỏi hẳn, nhưng việc biến thành một người bệnh nằm trên giường thì vẫn có thể làm được.
Quách Tuyết Hoa quá sợ hãi, làm lộ ra một vài nếp nhăn ở khóe mắt. Dường như bỗng già đi vài tuổi, nhìn Dương Thần với vẻ mặt hết sức mệt mỏi.
Trong lòng Dương Thần dường như không nỡ, nhưng nói thật, dù hắn còn trẻ tuổi nhưng cũng cần cân nhắc. Tính cách của Dương Liệt, gần như đã định, một khi để anh ta bình phục, có thể chỉ biết đến báo thù, mà không chịu sửa chữa sai lầm.
Vậy nên, Dương Thần thẳng thừng từ chối lời thỉnh cầu của Quách Tuyết Hoa.
Tự đáy lòng của Dương Thần còn có một nỗi niềm chua xót, một thứ cảm xúc không cân bằng. Vừa nghĩ đến người phụ nữ này, không ngờ vì một kẻ chẳng ra gì đến cầu xin mình, khóc lóc sướt mướt, trong lòng Dương Thần như dậy sóng. Nếu không luyện “Vãng Niệm Diễn Sinh Kinh” đến cấp 9 của Đại Viên Mãn thì ý chí, sức chịu đựng của Dương Thần vô cùng vững vàng, e rằng đã không thể kiềm chế được, liền quay đầu đi thẳng.
– Anh là người thế nào vậy? Anh đánh nhau được thì giỏi lắm sao? Phu nhân nhà chúng tôi đã hạ giọng cầu xin anh, lẽ nào như vậy vẫn chưa đủ sao?
Người cận vệ ở bên cạnh – Tiểu Văn không còn kiềm chế được nữa. Lần trước, gặp Dương Thần ở cô nhi viện đã thấy không thuận mắt rồi, bây giờ lại để cho phu nhân của mình chịu khổ nhục, liền cảm thấy vô cùng căm tức Dương Thần, cũng không quan tâm thực lực của hắn hơn cô rất nhiều.
Dương Thần lạnh lùng liếc nhìn Tiểu Văn một cái, phát ra một cái nhìn uy hiếp, liền khiến cho Tiểu Văn đỏ bừng mặt, không dám nói thêm một câu nào nữa.
– Bà về đi. Tôi sẽ không cứu Dương Liệt đâu. Không phải cứ mỗi lần phạm sai lầm đều sẽ có cơ hội để sửa chữa. Anh ta không chết trong tay tôi là may mắn của anh ta, sau này không thể sử dụng võ thuật nữa chính là may mắn của người khác.
Dương Thần nói xong liền chuẩn bị đi về phòng.
– Khoan đã.
Quách Tuyết Hoa nhanh chóng xoay người lại, lớn tiếng muốn giữ Dương Thần lại, nhìn Dương Thần đang đứng như đóng băng, vẻ mặt cương quyết.
“Thình thịch”.
Dưới ánh mắt của rất nhiều người phụ nữ xung quanh, Quách Tuyết Hoa đột nhiên quỳ rạp xuống đất.Cho dù Dương Thần không quay đầu lại nhìn thì cũng biết sau lưng mình chuyện gì đang xảy ra. Chỉ có điều quá đột ngột, hắn không nghĩ đến việc ngăn bà lại.
Không ngờ bà ấy lại quỳ trước mình?
Dương Thần kinh ngạc đứng im, chân như bị đóng đinh tại chỗ.
Phía sau, Quách Tuyết Hoa không khóc nữa, mà cười một cách đau khổ.
– Hôm nay tôi đến cầu xin anh hãy cứu lấy con trai tôi. Không phải dựa vào thân phận phu nhân của nhà họ Dương, cũng không phải dựa vào địa vị cao quý gì của một gia đình nổi tiếng, tôi chỉ lấy danh nghĩa là một người mẹ của con trai tôi đến cầu xin anh. Vì vậy, không phải là tôi đang ép anh, cũng không phải đang chỉ thị cho anh, tôi chỉ thật lòng muốn cầu xin anh.
– Mặc dù tôi biết con trai tôi đã phạm phải cái lỗi mà đáng lý ra không nên phạm phải. Nó không nên không coi ai ra gì, nhưng hãy cho tôi nói điều này. Là một đứa trẻ thì không thể phạm sai lầm sao? Nếu như không phạm sai lầm thì làm sao là một đứa trẻ được? Đứa trẻ này làm những việc gây tổn hại cho người khác, làm bố mẹ khó có thể phủ nhận những sai lầm này. Chỉ sợ về sau, Liệt Nhi thực sự còn làm những việc đại nghịch bất đạo, cũng là do chúng tôi hơn 20 năm nay dạy dỗ không tốt.
– Tôi không phải là một người mẹ tốt, nhưng tôi hi vọng khi cuộc đời của đứa con trai tôi sắp bị hủy hoại như vậy, tôi có thể dốc hết sức lực của mình đi cầu xin để cứu lấy cuộc đời nó.
Quách Tuyết Hoa ngẩng đầu, nhìn Dương Thần dường như vẫn không nhúc nhích gì.
– Hôm nay tôi quỳ ở đây cầu xin anh. Cho dù anh yêu cầu bất cứ điều gì, chỉ cần tôi có thể làm được thì tôi sẽ làm. Chỉ xin anh đừng để cuộc đời đứa con trai còn lại duy nhất của tôi bị hủy hoại như vậy, được không?
Đứa con trai còn lại duy nhất….
– Cuộc đời này của tôi, thực sự là một trò đùa.
Dương Thần cười đến nỗi hai bả vai rung lên. Cuối cùng liền cười lớn.
Dương Thần cười đến mức chảy cả nước mắt.
Những người khác ở đây, hai cận vệ, vú Vương và Tuệ Lâm đều tỏ ra kinh ngạc, không hiểu Dương Thần có chuyện gì.
Lâm Nhược Khê thấy Dương Thần không nhịn được cười lớn như vậy, không hiểu được tại sao lại cảm thấy đau lòng. Dương Thần rõ ràng là cười mà khiến cho Lâm Nhược Khê vô cùng đau lòng, đau đớn đến tuyệt vọng, một cảm giác cô tịch và thê lương. Hình ảnh người đàn ông này trong cô thật khó có thể phai mờ.
Mặc dù Lâm Nhược Khê biết Dương Thần có một quá khứ khác thường, nhưng lúc này, cô như lại hiểu thêm vài phần.
Người đàn ông có kiểu cười này, có lẽ thực sự nhìn nhiều thứ rất mờ nhạt.
Một lúc lâu sau, khi Quách Tuyết Hoa sắp tuyệt vọng thì Dương Thần từ từ quay người lại, khuôn mặt không một chút biểu cảm nhìn người phụ nữ đang quỳ trên mặt đất, nhìn khuôn mặt vô cùng tiều tụy của bà, nói:
– Nếu như muốn tôi ra tay cứu lấy con trai bà, bà nhất định phải đồng ý với tôi một việc.
Trong mắt Quách Tuyết Hoa hiện lên sự vui mừng khôn xiết:
– Đừng nói là một việc, bất kỳ việc gì, chỉ cần tôi có thể làm được, thì một trăm, một nghìn, một vạn việc đi nữa cũng được.
Dương Thần lắc đầu.
– Tôi không cần bà làm nhiều việc như vậy. Nhưng có một việc, tôi muốn bà phải nhớ thật kỹ ở trong lòng.
Hít một hơi thật sâu, dưới ánh mắt tò mò của mọi người xung quanh, Dương Thần nói:
– Bà Quách Tuyết Hoa à, tôi hi vọng, trong cuộc đời của bà và tôi từ nay trở đi, bà không được nói với tôi nửa chữ “cầu xin”, cũng không được nói với tôi câu “cầu xin anh”, cũng….cũng không được quỳ dưới chân tôi như thế.
– Cho dù xảy ra chuyện gì đi nữa, tôi cũng không muốn bà quỳ dưới chân tôi hay dưới chân của bất kỳ người nào khác. Cho dù vì ai và vì việc gì.
– Đừng hỏi tại sao, tôi chỉ hỏi bà có thể làm được không?