“Chuyện này ta thực sự không rõ lắm nhưng vị công tử đó cùng với một vị tiểu thư đi đến đây và ở trong phòng hộ pháp cho Phương Dương trưởng quầy cả một đêm nên mới giữ được tính mạng”. Trung niên nhân suy nghĩ một lúc rồi lên tiếng trả lời. “Còn vị công tử đó có gì đặc biệt thì đáng tiếc là không có? Hồi sáng ta có cơ hội nhìn thấy vị công tử đó không có gì đặc biệt cả, hai con người đen nhánh không phải màu đỏ?”.
“Chắc là ta đa nghi quá rồi?”. Lão giả nghe thấy vậy thì sắc mặt dần trở nên âm trầm, lão suy ngẫm một lúc rồi vẫy tay ra hiệu trung niên nhân rời đi.
Sau đó, lão giả đi vào trong Thanh Dược Lâu thì nhìn thấy những dấu vết đao kiếm ở trên vách tường thì nhận ra ngay đó là công pháp của La Sát Môn để lại. Nhìn kỹ những vệt kiếm ở trên tường thì lão ngay lập tức loại bỏ người của Thanh Dược Lâu làm ra chuyện này vì kiếm chiêu này quá yếu và không thể chống đỡ được.
Càng nghĩ càng cảm thấy kỳ lạ, lão giả bất giác quay người nhìn ra bên ngoài và thầm nói. “Đúng là kỳ lạ? Chuyện này đâu thể xảy ra mà không có nguồn cơn được? Với tính cách của chúng thì việc ra tay đánh giết và cướp đoạt bảo vật của không ít thế lực ở trong thành nên mới dẫn tới họa sát thân?”.
“Nhung xét cả tòa thành này thì có mấy thế lực dám ra tay với La Sát Môn ta? Có khả năng nhất chính là Thanh Dược Lâu nhưng rõ ràng trận chiến ở nơi này nghiêng hoàn toàn về một phía. Còn nếu có thể giết chết được thì đã ra tay từ sớm?”.
“Nếu Thanh Dược Lâu không thể ra tay được thì hai người đó là kẻ khả nghi nhất? Nhưng tên đó vừa bảo hai người họ túc trực ở bên cạnh Phương Dương trưởng quầy cả một buổi tối và sáng mới đi ra ngoài tìm người hộ tống?”.
“Chuyện này rất đáng ngờ nhưng nếu như những lời tên trung niên nhân đó nói là đúng thì Thanh Dược Lâu không hề liên quan đến chuyện này?”.
“Nếu đã thế thì những thế lực khác ở trong thành đều rất có khả năng? La gia đã rời khỏi thành từ trước rồi nên có thể bỏ qua, còn nhưng gia tộc khác và thế lực của thành chủ?”.
Nghĩ đến đây, lão giả nhanh chóng quay người đi ra bên ngoài để tìm kiếm thêm chút thông tin.
Cùng lúc này, ở bên ngoài thành có một đoàn người khác cũng tìm đến với biểu cảm nặng nề ở trên gương mặt. Bọn họ chính là người của Lạc Gia Môn và người dẫn đầu là một vị trưởng lão tương đối lớn tuổi với cảnh giới Thiên Địa cảnh đỉnh phong.
Ngay khi họ vừa đi vào trong thành thì nhìn thấy tòa thành đồ sộ nay trở thành đống đổ nát thì sắc mặt dần trở nên ngưng trọng. Nhìn liếc qua một vòng, lão giả hạ thấp giọng thốt ra. “Thành chủ là Tinh Cực cảnh cường giả nhưng không thể ngăn cản hung thú tàn phá được sao? Có khi nào đệ tử của ta bị đầu hung thú đó giết chết?”.
“Không? Rõ ràng ở trong ngọc giản truyền đến hình ảnh một trận chiến với đám hung thú nhưng trước lúc kết thúc thì ta còn thấy một thân ảnh mờ ảo ở trong bóng tối? Chuyện này không thể nào dễ dàng như thế này được? Chắc chắn là có kẻ nào đó đứng ở trong tối làm ra?”.
Nhìn vào trong thành, lão giả nhìn thấy đám đệ tử của La Sát Môn đang đi khắp nơi tra hỏi thì sắc mặt dần trở nên âm trầm và ánh mắt lộ rõ sát ý đang tản mát ra ngoài. Nghĩ đến mối quan hệ giữa hai tông mông giống như nước với lửa và có không ít những trận chiến đẫm máu thì trong đầu lão nhận định chuyện này có liên quan đến La Sát Môn.
Nhanh chóng tiến lại gần, lão giả vung tay bóp chặt cổ một tên đệ tử La Sát Môn rồi quát lớn một tiếng. “Đệ tử La Sát Môn làm gì ở đây? Có phải các ngươi đã ra tay giết chết đệ tử Lạc Gia Môn ta?”.
“…”. Tên đệ tử sợ hãi cố gắng vùng vẫy để thoát ra nhưng không tài nào làm được. Quá hoảng loạn, tên đệ tử La Sát Môn khóe miệng run rẩy trả lời. “Bọn ta nghe tin người của ta bị người khác giết nên mới đến đây tra hỏi? Còn chuyện để tử quý tông chết không liên quan đến La Sát Môn ta?”.
“…”. Mặc dù có chút bán tín bán nghi, lão giả mạnh tay ném tên đệ tử đó qua một bên rồi đi thẳng vào trong thành. Đúng lúc này, lão giả nhìn thấy một bóng người quen thuộc đi ra từ Thanh Dược lâu thì bộc phát toàn bộ khí tức rồi lao về phía trước và đồng thời quát lớn một tiếng. “Hoành Mạc, đệ tử tôn môn ta do ngươi giết có đúng không?”.
“Lạt Ngũ Lão?”. Nhìn lão giả đang lao về phía mình, La Sát Môn trưởng lão bộc phát toàn bộ khí tức rồi đánh ra một quyền đối chiến và tức giận quát lớn một tiếng. “Ngươi muốn chết?”.
Cả hai vị cường giả Thiên Địa cảnh đỉnh phóng toàn lực giao chiến khiến khu vực xung quanh đã hoang tàn đổ nát nay lại càng nặng thêm. Bị cường lực đánh lùi ra xa, cả hai vị trưởng lão trượt dài chân một đoạn ngắn rồi mới ổn định lại cơ thể.
“Hay cho người La Sát Môn? Dám nhân lúc ta không có ở đây thì ra tay giết chết đệ tử tông môn ta?”. Lạc Gia Môn trưởng lão chỉ tay về phía Hoàng Mạc rồi quát lớn một tiếng. “Nếu như ngươi không cho ta một câu trả lời thích đáng thì ngày hôm nay chính là ngày giỗ của ngươi và ta sẽ huyết tẩy hết đám đệ tử La Sát Môn?”.
“Ngươi dám?”. Nhìn dáng vẻ hung hăng báo đạo của Lạt Ngũ Lão thì sắc mặt dần trở nên âm trầm, ánh mắt lão lộ rõ sự tức giận và không hề kiềm chế sát ý của bản thân rồi lớn tiếng đáp lời. “Lạt Ngũ Lão, ngươi tưởng với thực lực của ngươi có thể giết chết ta? Ngươi đang nằm mơ giữa ban này?”.
“Hơn hết, đệ tử La Sát Môn chết là do ngươi đúng không? Nếu đúng là thế thì ngày hôm nay ta sẽ khiến các ngươi một đi không trở lại?”.