Tâm tư Miêu Nghị rất nhanh rút xa khỏi việc này, dựa trên ghế tựa xách tinh linh ra, hăc hăc cười lạnh một tiếng:
– Tào Mãn tới tin! Ta con tưởng rằng hắn thật có thể không nghe không hỏi, có thể kìm nén được à. Dao động tinh linh trả lời: Tào tiên sinh có gì chỉ giáo?
Tào Mãn đúng là không kìm nén được, Vệ khu cùng toàn bộ nhân viên đi theo không có tin tức, thẳng đến liên hệ không được, theo bí tra, phía Ngưu Thiên Vương phủ tựa hồ không phát sinh qua động tĩnh gì, nhưng hiện tại một chút tung tích của Vệ khu đều tìm không ra, nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có thể đưa tin cho Miêu Nghị.
Tào Mãn: Ngươi làm gì với Vệ khu rồi?
Có thể nói ra lời này, đồng nghĩa hắn sẽ làm khó đối với Miêu Nghị, nếu có thể từ chỗ Miêu Nghị tra ra hạ lạc của Vệ khu thì thôi, nếu tra không ra, liền không quản có phải Miêu Nghị làm hay không, dù sao Huyết Liên đã mất dấu, hắn cũng không có cái gì cố kỵ, Miêu Nghị đã khiến hắn cảm giác được uy hiếp, phải nhân lúc Miêu Nghị còn chưa triệt để khống chế Nam quân hạ độc thủ!
Miêu Nghị: Lời này của Tào tiên sinh bản vương nghe không hiểu.
Tào màn: Vệ khu tịnh chưa từ chỗ Vương gia bên kia trở về, còn cần ta phải nói nhiều ư? Chẳng lẽ Vương gia không chuẩn bị cho ta một câu trả lời thỏa đáng?
Lông mày Miêu Nghị nhướng lên, ý thức ra cái gì, hỏi: Tào tiên sinh đây là muốn vu oan cho tai ha, tồn tâm làm khó ư?
Đồng thời hướng Dương Triệu Thanh vung dưới tay.
– Gọi Diêm Tu qua đây.
Tào Mãn một ngụm khẳng định: Vệ khu là mất dấu trong canh nội Nam quân, trên mặt đất Nam quân trừ vương gia có thủ đoạn kia, ta thực nghĩ không ra còn có thể là ai khác.
Miêu Nghị: Tào tiên sinh xác nhận Vệ khu là mất dấu, mà không phải tới chỗ Hạ Hầu lão thiên ông?
Tào Mãn: Ý Vương gia là, ngươi đã giết Vệ khu?
Miêu Nghị: Tào Mãn, ngươi đừng làm bộ, phụ thân ngươi Hạ Hầu Thác giả chết giấu ở sau màn, đừng cho là ta không biết, nếu ngươi tồn tâm tìm phiền toái, bản vương tùy thời phụng bồi, chẳng lẽ bản vương lại sợ ngươi!
Tào Mãn đứng dưới tàng cây bên canh ghế đu sửng sốt, xác thiết thì là kinh hãi, Hạ Hầu Thác giả chết? Phụ thân không chết? Thất Tuyệt ở một bên thấy thần tình hắn có dị, thử lên tiếng hỏi:
– Lão gia, làm sao vậy?
Tào Mãn không cổ được hắn muốn hỏi cái gì, lần nữa dao động tinh linh vội hỏi: Ngươi nói ta phụ thân không chết?
Miêu Nghị: Đừng giả bộ hồ đồ, chết hay chưa ngươi còn có thể không biết, ta cảnh cáo ngươi đừng bức gấp bản vương, cùng lắm bản Vương liên thủ với Yêu tăng!
Nói xong trực tiếp cắt đưt liên hệ, không để ý đến Tào Mãn nữa, giương mắt nhìn Diêm Tu mới đi đến, khẽ gật đầu tỏ ý một cái.
Diêm Tu lập tức gọi ra Hạ Hầu Thác chờ đợi.
Miêu Nghị cũng tựa trên ghế nhắm mắt dưỡng thần chờ đợi.
Trong đình viện yên tỉnh Tào Mãn đi tới đi lui, tâm phiền ý loạn, không biết lời Miêu Nghị nói là thật hay không, nhưng Miêu Nghị có vẻ nhất định như thế, khiến hắn cũng có chút hoài nghi, có một điểm có thể khẳng định, năm đó phụ thân đích xác là thọ hạn chưa tớ, cộng thêm lão mưu thâm tính, đúng là có khả năng như Ngưu Hữu Đức nói. Cuối cùng dừng bước lấy ra tinh linh, sững sờ nhìn đăm đăm tinh linh kia thật lâu, đây chính là tinh linh hắn dùng liên hệ với phụ thân Hạ Hầu Thác, đã rất lâu chưa từng dùng qua.
Quấn quýt một hồi thật lâu, Tào Mãn cuối cùng làm phép với tinh linh kia, nhưng đối diện tịnh không cό gì đáp lại.
Cứ thể, hắn không ngừng làm phép, vội vàng tưởng muốn được đền đáp lại.
Khi cuối cùng tinh linh trên tay truyền đến đáp lai Hạ Hầu Thác trả lời một câu: Lão tam, ngươi biết rồi?
Tào Mãn lập tức bị ngư lôi oanh đỉnh, sắc mặt trắng bệch, phụ thân thật sự còn sống!
Tào Mãn miệng đầy đắng chát, trả lời nói: Phụ thân, ngươi giấu ta thật khổ!
Hạ Hầu Thác: Ngươi làm sao biết? Vệ khu tịnh không có nói cho ngươi.
Tào Mãn: Mới từ chỗ Ngưu Hữu Đức biết được.
Hạ Hầu Thác: Làm sao hắn biết?
Tào Mãn: Con trai không biết, vừa mới tra hỏi Vệ khu hạ lạc, con trai tạo chút áp lực, hắn mới tức, nói cho con trai biết phụ thân vẫn còn khoẻ mạnh.
Hạ Hầu Thác: Vệ khu mang đồ vật tới chỗ ta: ta tự có tính toán.