Toàn bộ dinh thự lại không có một người!
Sao có thể có chuyện đó?- Đi ra ngoài trước, ở bên ngoài quan sát.
Lăng Hàn nói, hai người ra Đoạn phủ, chờ đợi bình minh.Khi tiếng gà gáy vang, chỉ thấy tòa nhà này đột nhiên sống lại, từng người từ trong phòng đi ra, trong nháy mắt khôi phục sinh cơ.Lăng Hàn và Quảng Nguyên nhìn nhau một cái, nhưng đáy lòng lại thấy lạnh cả người.Cái này quá không bình thường!
– Nhìn kỹ, dòng người đều từ gian phòng kia đi ra.
Lăng Hàn nói, lúc này hắn và Quảng Nguyên đang ngồi ở trên đỉnh một lầu các, ở trên cao nhìn xuống, có thể nhìn rõ ràng.
Quảng Nguyên gật đầu:
– Hừm, gian phòng này ta đã từng xem qua, hẳn là đại sảnh, rất phổ thông. Nhưng tuyệt đối không thể chứa nhiều người như vậy, hơn nữa, ta đã kiểm tra, lúc ấy ở trong đó tuyệt đối không có ai! Ngay cả quỷ ảnh cũng không có!
Lăng Hàn lộ ra vẻ tò mò nói:
– Vậy khẳng định là trong phòng có địa đạo, buổi tối bọn họ đi vào ám đạo, sáng sớm lại đi ra, chẳng trách ngày hôm qua chúng ta không có phát hiện bất kỳ ai, vì bọn họ đều giấu ở trong phòng tối. Chỉ để ta kỳ quái chính là, tại sao bọn họ phải làm như vậy?Đây là Đoạn phủ, là địa bàn của bọn họ, phòng ấm nệm êm không ở, chui vào địa đạo làm gì?- Đi về trước, buổi tối trở lại tìm tòi.
Lăng Hàn nói, lúc này ngay cả hắn cũng hiếu kỳ.Hai người trở lại khách sạn, Nhạc Khai Vũ đã tỉnh rượu, nhưng say rượu chưa tiêu, vẫn đang ôm đầu khó chịu.- Ha ha, xem sau này ngươi còn dám uống say không.
Lăng Hàn cố ý cười lớn tiếng.Nhạc Khai Vũ vội che tai nói:
– Thật giống như là ngươi cố ý quá chén ta đi?
Lăng Hàn cười hì hì nói:
– Đi uống chút canh gừng, buổi tối dẫn ngươi đi chỗ tốt.Nhạc Khai Vũ liền dùng ánh mắt khác thường nhìn Lăng Hàn nói:
– Ta nói, ngươi đã có hai nữ nhân xinh đẹp, còn muốn đi ăn chơi chè chén? Nơi như thế này, ta đi một mình là được rồi.Lăng Hàn đầu tiên là sững sờ, sau đó mới phản ứng lại, không khỏi lắc đầu nói:
– Tư tưởng thật xấu xa!
– Phi, ngươi không xấu xa sao, đã có hai nữ nhân xinh đẹp, còn ăn trong bát nhìn trong nồi.
Nhạc Khai Vũ xem thường nói.Chờ Nhạc Khai Vũ triệt để tiêu trừ cảm giác say, Lăng Hàn giới thiệu Chu Vô Cửu, Tàn Dạ và Quảng Nguyên cho Nhạc Khai Vũ nhận thức.
– Ha ha, nếu các ngươi đều là bằng hữu của Hàn sư đệ, vậy sau này cũng là bằng hữu của Nhạc Khai Vũ ta.
Hắn rất hào sảng nói, đây là cho Lăng Hàn mặt mũi, thay đổi người bình thường, Nhạc gia đại thiếu nào có tâm tình tốt như vậy.Hắn nguyên bản muốn thúc Lăng Hàn xuất phát, nhưng Lăng Hàn nói phải mua ít đồ chuẩn bị, buổi tối còn muốn dẫn hắn đi chỗ tốt, bởi vậy hắn không thể làm gì khác hơn là nhịn xuống, cũng đi mua chút lương khô, lần này tiến vào Ám Ma Sâm Lâm chí ít nửa năm, tất nhiên phải chuẩn bị thỏa đáng.
Là hậu đại duy nhất của Nhạc gia, hắn tự nhiên có không gian giới chỉ.Hắn nguyên bản có chút đắc ý, nhưng nhìn thấy ngay cả Hổ Nữu cũng có không gian giới chỉ, còn lấy thịt khô ra gặm, hắn nhất thời bị đả kích, mà nghe mùi thịt kia, hắn càng là nước miếng chảy ròng.
Tên này da mặt cực kì dày, lại xin thịt của Hổ Nữu ăn, mà Hổ Nữu luôn coi đồ ăn như mệnh lại rất hào phóng phân hắn một khối, để Nhạc Khai Vũ ăn mà chép miệng liên tục.
Trời ạ, thế gian lại có đồ vật ăn ngon như vậy.
Chỉ một lát, Nhạc Khai Vũ liền bị Hổ Nữu thu mua.
Buổi tối, Lăng Hàn kêu Quảng Nguyên, Nhạc Khai Vũ đồng thời đi tới Đoạn phủ, liền nghe Nhạc Khai Vũ nói:
– Hàn sư đệ, hóa ra Hổ Nữu mới là món ăn của ngươi nha! Chà chà, khẩu vị của ngươi thật đặc thù, yêu thích loại cây non này.
—————