“Được rồi, các người có thể đi xuống rồi.”
“Rõ.”
Mọi người lui xuống, Giang Nghĩa đứng dậy nhìn bên ngoài cửa sổ, trong lòng tràn ngập mong chờ.
Mong ngờ giao thủ lần hai với Tôn Tại Ngôn.
Cũng mong chờ người này có thể trở thành người của mình!
…
Mặt trời lên cao, phòng khám nhà họ Tân.
Những ngày này, Tân Tử Dân rời khỏi khu Giang Nam làm việc, trong một chốc một lát không quay về được, cả phòng khám chỉ còn lại một mình Tân Uẩn quản lý nên có hơi mệt mỏi.
Cô có thông minh nữa, cũng dù sao cũng là một người phụ nữ.
Mỗi ngày, cô ta đều sẽ rất mong chờ người đàn ông đó có thể đến phòng khám, không cần nói cái gì làm cái gì, chỉ cần có thể nhìn thấy anh ta thì Tân Uẩn cũng sẽ cảm thấy rất vui.
“Đã nói giữ lại một chiêu không dạy, sao nhiều ngày trôi qua, cũng không quay lại hỏi chứ?”
“Lẽ nào anh ta tự mình mầy mò hiểu rồi?”
Khi cô ta đang suy nghĩ vớ vẩn, từ xa nhìn thấy một bóng người vạm vỡ từ trên xe taxi bước xuống, chính là Giang Nghĩa!
Không biết tại sao, nhịp tim của Tân Uẩn bỗng đập nhanh.
Cô ta lập tức cởi áo khoác màu trắng ra, vừa đi vào phòng vừa phân phó người làm: “Lát nữa có người hỏi thì nói tôi ở phòng trong phối thuốc, lập tức ra đây.”
“Ồ, được.”
Tân Uẩn vừa rời khỏi thì Giang Nghĩa lập tức đi vào.
Anh nhìn xung quanh, phát hiện Tân Uẩn không ở trong phòng, lẽ nào hôm nay không làm việc sao?
“Giúp việc, chủ nhà các người đâu?”
“Ở trong phòng phối thuốc, lập tức ra ngay.”
“Ừ.”
Giang Nghĩa tùy ý ngồi xuống, ghế còn chưa ngồi ấm chỗ thì nghe thấy ‘cạch’ một tiếng, cửa phòng trong mở ra, một bóng người xinh đẹp đi ra.
Áo sơ mi trắng, váy xếp ly, làn da trắng trẻo đàn hồi, chân đi đôi cao gót lấp lánh khiến dáng người càng trở nên thu hút.
Phối với gương mặt trắng mịn tinh tế thì giống như tiên nữ hạ phàm mà tỏa sáng vậy.
Người khám bệnh, bốc thuốc trong phòng đều nhìn ngây người.