Thật là đáng sợ, lực phòng ngự của tiểu tử này làm sao mạnh mẻ như thế?
Không thể nào? Thế gian tuyệt không có người có thể chất sánh ngang pháp khí Kết Thai Cảnh, trên người tiểu tử này khẳng định mặc tuyệt thế hộ giáp gì đó!
– Ứng lão quỷ, ngươi là chưa ăn cơm a, làm sao khí lực nhỏ như vậy, tiểu gia cũng đứng cho ngươi đánh, làm sao ngay cả một bước cũng không đánh lui được tiểu gia?
Chu Hằng cười hắc hắc, châm chọc không chút lưu tình.
Sắc mặt Ứng Thiên Ấn khó coi, đường đường là lão tổ Kết Thai Cảnh, đã là chí cường giả đỉnh cấp trên đời này, hắn căn bản không cần giấu diếm tâm tình của mình, xem không thuận mắt liền giết, cần làm bộ sao?
– Tiểu tử, bất quá là đở của lão phu một chiêu, có cái gì đáng giá để kiêu ngạo!
Hắn hừ lạnh nói, đỉnh đầu hiện lên một quả trứng màu bạc trắng, bên trong là một cây gai xương dài nhọn, vỏ trứng tản ra khí tức kinh khủng.
Hắn là Kết Thai tam trọng thiên, Thần chích đã sắp thành Hóa Anh, vô cùng cường đại!
– Tiểu bối, có dám ăn một chưởng nữa của lão phu?
Gai xương chớp động lên từng đạo thần huy, sặc sỡ loá mắt, Ứng Thiên Ấn sử xuất phép khích tướng, một chưởng đánh ra, đánh về phía Chu Hằng, lòng bàn tay thì vươn ra một cây gai xương thô to như thân thể nam tử trưởng thành, hàn quang tràn đầy, vô cùng đáng sợ!
Bạch Vũ Thế cùng Mai Tùng Đào cũng là cười lạnh, Ứng gia lão tổ này thật sự coi Chu Hằng bị ngu sao, ngay cả Thần chích cũng tế ra ngoài, đây tuyệt đối là một kích toàn lực, lại mong đợi Chu Hằng thiếu niên khí thịnh, sẽ đáp ứng chịu một kích nữa?
– Có gì không dám?
Chu Hằng hai tay ôm ở trước ngực, quả nhiên không trốn không tránh.
Phốc!
Bạch Vũ Thế cùng Mai Tùng Đào đồng thời sặc một cái, thiếu chút nữa lảo đảo một cái té xuống từ giữa không trung, tiểu tử này thật là cuồng đến không có bến bờ!
Ứng Thiên Ấn cũng là mừng rỡ, hắn vận dụng Thần chích, một kích kia không nói là mạnh nhất trong cấp bậc Kết Thai Cảnh, nhưng hắn có thể bảo đảm, chính là lão tổ Thần Anh Cảnh cũng không dám tùy tiện cứng rắn ăn một kích này!
Chu Hằng đây là đang tự tìm đường chết!
Giết chết hắn!
Ứng Thiên Ấn hung quang đại lộ, hắn vốn tưởng rằng chặn đánh giết một cường giả cùng cảnh giới hết sức khó khăn, nhưng không nghĩ tới Chu Hằng phối hợp như thế, vậy chỉ có thể trách tiểu tử này quá mức cuồng ngạo, dâng tánh mạng của mình cho hắn!
Người của Ứng gia phía dưới cũng là rối rít mở to hai mắt nhìn, vô cùng hy vọng thấy máu Chu Hằng văng ra ngoài năm bước!
Nếu là lão tổ nhà mình có thể chém giết một gã cường giả Kết Thai Cảnh, vậy tất nhiên có thể đẩy danh vọng của gia tộc tới một cái độ cao mới!
Gai xương tập kích, đâm tới đỉnh đầu Chu Hằng!
Lúc này, không có tro bụi đầy trời, tất cả mọi người thấy rất rõ ràng.
Chi chi!
Ở bên trong tiếng vang quái dị, gai xương cũng không có như mọi người tưởng tượng, không xuyên thủng đầu Chu Hằng, mà lại bị chặn lại!
Thời gian phảng phất chậm lại vô số lần, mọi người có thể tinh tường thấy trên người của Chu Hằng tản mát ra ánh sáng màu vàng, đỉnh gai xương kia xuất hiện một vết nứt, sau đó nhanh chóng lan tràn lên phía trên, trong nháy mắt bò tới một chỗ khác của gai xương, cũng kéo dài đến phía trên bàn tay.
Vết nứt thứ hai cũng nhanh chóng xuất hiện, sau đó là đạo thứ ba, đạo thứ tư, chẳng qua là thời gian một cái nháy mắt, vô luận là gai xương hay là bàn tay, cũng là hiện đầy vết nứt.
Kim quang lưu chuyển, a, gai xương hợp với bàn tay kia đồng thời biến thành toái ảnh!
– A!
Ứng Thiên Ấn cúi đầu phát ra một tiếng kêu rên, tay trái vuốt vuốt tay phải, máu tươi cuồn cuộn rơi ra.
Hắn lấy tay phải biến ảo để công kích Chu Hằng, nhưng là bị đánh nát, tự nhiên tạo thành thương tích tương đối đối với hắn, toàn bộ bàn tay cũng trở thành máu thịt bầy nhầy, máu tươi làm sao cũng không giảm được, chảy đầy đất.
Toàn trường đều yên lặng!
Một gã lão tổ Kết Thai Cảnh đánh ra một chưởng tới một đối thủ không có chút phòng bị nào, nhưng đối thủ không có bị thương chút nào, ngược lại làm cho người công kích máu thịt bầy nhầy! Này, đây là đầm rồng hang hổ sao?
Tại sao có thể có chuyện hoang đường như vậy?
Nhất định hai mắt của mình bị hoa!
Mọi người của Ứng gia cũng không ngừng mà cầm hai tay xoa xoa ánh mắt, nhưng vô luận làm bao nhiêu lần, cảnh tượng nhìn qua vẫn là giống nhau, lão tổ đang cầm tay phải, máu tươi không ngừng chảy ra!
Bạch Vũ Thế cùng Mai Tùng Đào cũng là hít một hơi lãnh khí, Chu Hằng cũng không phải là cuồng ngạo vô biên, mà là đã cường đại đến thái quá, ngay cả công kích cũng không cần, chỉ có lực phản chấn đã làm cho một gã lão tổ Kết Thai Cảnh bị thương!
Đây là thực lực khủng bố bực nào?
Ứng gia. . . Sợ là sẽ khó khăn!
– Tiểu . . . Tiểu hữu!
Ứng Thiên Ấn miễn cưỡng ở nụ cười.
– Ta nghĩ, giữa chúng ta có chút hiểu lầm!
– Cái gì hiểu lầm?
Chu Hằng mỉm cười nói, thật giống như căn bản không có phát hiện chuyện đã xảy ra lúc trước.
– Ha hả!
Trong lòng Ứng Thiên Ấn nghẹn lửa, nhưng trên mặt cũng không thể không nở nụ cười, người trẻ tuổi trước mặt này thật sự đáng sợ, để cho hắn hoàn toàn mất đi dũng khí đánh một trận.
Tuyệt không thể cùng hắn là địch!
– Thật ra thì giữa chúng ta cũng không có thù hận gì không giải được, không bằng chuyện lớn hóa nhỏ, tất cả mọi người là trụ cột của Lãng Nguyệt Quốc, tự giết lẫn nhau sẽ chỉ làm ngươi thân đau đơn, ke thu sung sương, lão phu cũng thu tập được không ít bảo vật, tiểu hữu có hứng thú cùng nhau thưởng thức chứ?
Hắn không dám là địch cùng Chu Hằng, muốn dùng bảo vật hối lộ Chu Hằng.
Thật không biết xấu hổ!
Bạch Vũ Thế cùng Mai Tùng Đào cũng là mắng một câu ở trong lòng, không nói trước Ứng gia phía trước phía sau xuất động vài nhóm người đối phó Chu Hằng, chính là mới vừa rồi công kích không chút lưu tình của Ứng Thiên Ấn cũng cho thấy quyết tâm muốn đánh giết Chu Hằng.
Hiện tại lão gia hỏa này còn nói là hiểu lầm!
Chu Hằng cười ha ha, tùy ý trong nháy mắt, một đạo kình phong xẹt qua, nhất thời xuyên thấu sọ não một gã Ứng gia, dư lực chưa tiêu, phốc phốc phốc, sau khi liên tục xuyên thấu bảy đầu người mới rốt cục biến mất.
Ba ba ba, tám người cơ hồ đồng thời té xuống, máu tươi cùng óc bay ra, trắng đỏ đầy trên đất.
– Chính là loại hiểu lầm này sao?
Chu Hằng cười hỏi, lại là bắn ra một ngón tay, kình phong xẹt qua, mười mấy người Ứng gia rối rít ngã xuống đất mà chết.