– Nguyên bản Quân chủ suất chính là người đương thời có binh pháp rất tuyệt, khi hắn bố trận, trong thủ có công. Mặc dù không thể chiến thắng đám huyền thú kia, thế nhưng ít nhất cũng tạm thời ổn định thế cuộc, hơn nữa có bố trí nhiều bẫy rập, có thể hạn chế thương vong đến mức thấp nhất, có thể sống sót qua đợt công kích thứ nhất của huyền thú, thậm chí có thể nhờ vào đó mà làm nhụt nhuệ khí của đối phương, phản công lại, bố trí cao minh như thế! Chỉ tiếc lại bị tiểu nhân làm hại!
“Tiểu nhân” ở đây rõ ràng là chỉ Lệ Tuyệt Thiên. Trên mặt Tuyệt Thiên chí tôn lập tức trở nên đỏ hồng, ngượng ngùng không biết làm sao.
Lôi Bạo Vũ cùng Bố Cuồng Phong mặc dù không phải xuất thân nơi chiến trận. Thế nhưng mấy trăm năm trí tuệ lại khiến bọn họ có nhãn lực viễn siêu, cho nên chuyện này há có thể không nhìn ra!
Hiển nhiên đối với Lệ Tuyệt Thiên, Bố Cuồng Phong càng thêm bất mãn nói tiếp:
– Tuyệt Thiên chí tôn, ta xem ra ngươi tựa hồ như không thèm để ý tới hai chân của lệnh lang rồi? Nếu không sao lại làm việc như thế, mới vừa rồi còn làm bộ liều lĩnh vì đứa con, thật không thể tưởng tượng được a!
Lệ Tuyệt Thiên đỏ bừng mặt, hoàn toàn không có lời gì để nói, ấp úng mãi mà không nói ra lời.
Hắn nào biết trận chiến hôm nay lại có người của Độn Thế Tiên Cung tới xem cuộc chiến? Hắn thầm nghĩ, với thanh danh ở thế tục của mình, cho dù có người bất mãn với hành vi của bản thân cũng chả ai dám nói một tiếng! Cho dù có người dị nghị, một thời gian sau cũng biến mất, dù sao, cũng không người nào nguyện ý vì chuyện này mà đắc tội với đệ nhị chí tôn a.
Thế nhưng Lôi Bạo Vũ cùng Bố Cuồng Phong lại tới khiến Lệ Tuyệt Thiên lập tức chật vật. Mấy tên này đều dám làm xấu mặt người của tam đại Thánh Địa, làm xấu mặt còn chưa tính, còn trực tiếp dính dánh tới đứa con mình a.
Hắn cũng không biết, mục đích của Độn Thế Tiên Cung cũng chỉ là tới xem cuộc chiến mà thôi…
Lúc này Quân Mạc Tà cũng lo nghĩ vạn phần, bởi vì hắn phát hiện mình lại bỏ sót hai người: Đoan Mộc Siêu Phàm cùng Tư Không Ám Dạ! Hiện tại Quân Vô Ý có thể nói là hữu kinh vô hiểm. Tuy mỗi người đều bị vài đầu cao giai huyền thú vây quanh, thế nhưng lại không có nửa điểm nguy hiểm, ngược lại Đoan Mộc Siêu Phàm cùng Tư Không hai vị gia chủ này lại cực kỳ nguy hiểm.
Lúc này mới chỉ trải qua chốc lát, Tư Không Ám Dạ đã bị năm sáu đầu huyền thú vây công khiến quần áo tả tơi, luống cuống tay chân, về phần Đoan Mộc Siêu Phàm càng chật vật không chịu nổi, vị gia chủ của Đoan Mộc thế gia này liên tục rống lên, dùng lực chém mạnh, thế nhưng tay trái lại thỉnh thoảng vung vạt áo lên che phía sau.
Quân Mạc Tà bay qua mới phát hiện, vị Đoan Mộc gia chủ này trên mông nguyên lai bị thủng một lỗ to tướng, không biết là do đầu huyền thú nào cắn, lộ ra vết răng như là quả trứng, thoạt nhìn trông rất mập mờ.
Quân Mạc Tà vừa bực mình vừa buồn cười vội vàng bôi lên trên người hai người chút thuốc bột, sau đó nhanh chóng lui lại.
Tư Không Ám Dạ đang liên tục động nộ, thế nhưng bất ngờ áp lực đột nhiên giảm đi, đám huyền thú đang muốn giương nanh múa vuốt nhào lên không ngờ trong mắt lại lộ ra vẻ nghi hoặc, sau đó hắt xì vài cái rồi vẫy vẫy cái đuôi bỏ đi.
Tiếp đó, đại quân huyền thú như thủy triều phân làm bốn đường, dưới sự chỉ huy của tam đại Thú Vương, cùng vài tên huyền thú cường giả quần thành một đoàn, về phần Quân Vô Ý bên này lại chỉ có rải rác vài đầu. Tuy đều là cửu cấp huyền thú. Chiến lực siêu cường, cơ hồ chỉ cần há miệng ra là có thể cắn nát người, thế nhưng lại không có nửa điểm ý tứ muốn công kích.
Tư Không Ám Dạ lập tức buồn bực muốn chết, một đầu huyền thú ở trước mặt có trí tuệ cực cao hướng về về phía mình nháy mắt nhăn mặt.
Nháy mắt? Làm gì vậy? Lão tử đang ở chiến trận a. Sao ngươi lại tới đây làm ra bộ mặt như vậy? Tư Không Ám Dạ trừng mắt ngưu, không thể hiểu nổi, huyền thú hoàng kim hổ có điểm sốt ruột, nâng móng vuốt lên sau đó chỉ chỉ về phía xung quanh, sau đó hống một tiếng đánh tới. Thanh thế cực kì kinh nhân.
Tư Không Ám Dạ vội vàng liều mạng thúc dục toàn lực, xuất thủ. Trong lòng ai cũng không nắm chắc có thể đỡ được không, thế nhưng khi tiếp xúc lại phát giác ra đối phương thoạt nhìn bổ ra một đòn này rất là hoành tráng. Nhưng thật ra lại không có bao nhiêu lực. Hắn đang buồn bực, lại thấy gia hỏa này đung đưa cái đuôi trừng mắt nhìn mình!
Cái này Tư Không Ám Dạ rốt cuộc đã rõ ra: oh shjt, thì ra là muốn lão tử cùng nó giả đánh trận! Hắn quay đầu nhìn thoáng qua, chỉ thấy mấy tên kia đã sớm minh bạch trước mình rồi, mỗi người đều cùng với một đầu huyền thú nghiêm nghị hô quát. Huyền thú cũng lớn tiếng gào hú, nhưng khi kiếm chiêu tung ra lại không được chuẩn xác, trảo chụp ra lại thất bại.
Nhưng tối cường hãn nhất chính là chủ soái toàn quân Quân Vô Ý. Hắn đối đầu chiến với hai đầu cửu cấp huyền thú “Điên cuồng” vây công thế nhưng cho tới lúc này vẫn bình chân như vại, ngay cả một sợi tóc cũng không tán loạn, hai đầu liệt địa hùng mấy ngàn cân ào ào chạy tới gào rít, hùng chưởng đập trên mặt đất phát ra từng đám bụi mù, thoáng cái liên thủ vây công uy lực quả là kinh người. Tin tưởng cho dù là Thần Huyền cao thủ, thậm chí là chí tôn cũng phải tránh đòn công kích này, thế nhưng Quân đại soái không chút hoang mang, trường kiếm trong tay hời hợt bổ ra, cũng không thấy có gì tinh diệu, thế nhưng hai đầu cửu cấp điên phong huyền thú liệt địa hùng lại vội vàng né tránh, y như là chiêu thức kiếm pháp tinh diệu vô chiêu thắng hữu chiêu vậy. (Biên: Oh GOD:110:.)
Sau đó hắn lại nhào lên vung kiếm rồi lập tức lui về.
Đây là động tác cao minh gì vậy?
Tư Không Ám Dạ há miệng rộng hết cỡ, cái cằm suýt chút nữa rớt xuống đất. Quay đầu nhìn lên, chỉ thấy Đoan Mộc Siêu Phàm cũng đã thoát khỏi cục diện xấu, đang luống cuống tay chân chỉnh lại quần áo, sau đó trực tiếp quấn lên lưng thành một cái tạp dề. Nhưng mà cái tạp dề này lại che khuất phía sau.
Đối thủ trước mặt Đoan Mộc Siêu Phàm chính là một đầu cửu giai hoàng kim hổ, Đoan Mộc Siêu Phàm chỉ đơn giản ném thanh trường kiếm xuống đất, dùng hết sức giữ chặt tạp dề, nhưng đầu hổ này lại giống như hung thần ác sát xông lên, sau đó xoạt một tiếng mang theo bụi đất nhảy tới cạnh Đoan Mộc Siêu Phàm, sau đó lại xoạt một tiếng nhảy trở về, trông lại như phi thường tức giận ngửa mặt lên trời mà gào thét.
Đánh vào không khí, đánh xuống đất, đánh vào tảng đá cực kỳ hoành tráng, thế nhưng lại không có chạm vào người Đoan Mộc Siêu Phàm! Rất giống như trên người Đoan Mộc Siêu Phàm có một công pháp huyền cương chi mao trong truyền thuyết, đụng vào là bị thương nặng vậy.
– Ta #%*&%$(!
Tư Không Ám Dạ cái miệng rốt cuộc cũng mở lớn hết cỡ, chỉ nghe răng rắc một tiếng, hắn không khỏi ngao hét thảm một tiếng.
Hoàng kim hổ đối diện lập tức giật nảy mình, vội vàng không nhảy lên nữa, hồ nghi nghiêng đầu nhìn hắn, nghĩ: người này không ngờ lại yếu như vậy, ta đâu có động vào cái lông nào của hắn. Tự nhiên lại há to miệng y như là bị thương nặng lắm không bằng, thể chất kiểu chó gì vậy, hay là trong lúc vô tình mình luyện thành Bá Vương khí trong truyền thuyết, làm cho hắn quá rung động.
– Nấu cơm à, ngươi rốt cuộc đang làm cái gì vậy? Hiện tại đang là đánh nhau, ngươi đeo cái tạp dề vào chẳng lẽ muốn nấu cơm hay sao?
Nguy hiểm đã qua. Tư Không Ám Dạ cũng không khỏi nổi lên tâm tình nói giỡn.
Hai tay chà xát, tựa như chà xát tới cái cằm, lúc này mới mở miệng nói chuyện.
Đoan Mộc Siêu Phàm rốt cục cũng bảo vệ thành công cái mông, lúc này mới chậm rì rì nhặt trường kiếm lên, tâm tình rất sảng khoái, nói:
– Tư Không tiểu bạch kiểm, Đoan Mộc ta vượt qua, vượt qua, vượt qua, vượt qua rồi…
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 3: Thiên Phạt sâm lâm