Thế nhưng, hắn vẫn không buông tay.
Hắn nhìn chằm chằm Thời Khiêm, dùng quyền uy của mình nói với anh tai: “Cho dù có như vậy đi chăng nữa thì cô ấy cũng thuộc về tôi, cô ấy sống thuộc về tôi, chết cũng thuộc về tôi. Cả đời này, không được Hoắc Tư Tước tôi cho phép, Ôn Hủ Hủ vĩnh viễn đều là của tôi!”
Hoắc Tư Tước nói xong, lập tức vung mạnh người trong tay!
“Rầm” một tiếng, Kiều Thời Khiêm ngay bị quăng mạnh đến bên cạnh bàn thẩm vấn, thật lâu sau anh ta cũng không thể phản bác ra nửa câu.
Thành thật mà nói, luận về thế và lực anh ta còn kém xa Hoắc Tư Tước.
Hắn là cả bầu trời của thành phố này. Hắn muốn làm gì đều không có cách nào ngăn cảng.
Vì vậy, Kiều Thời Khiêm chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn ôm lấy Ôn Hủ Hủ rời đi.
Mà lúc này đây, cũng không biết có phải vì Hoắc Tư Tước vừa rồi ra tay với Kiều Thời Khiêm đã dọa đến cô hay không? Vậy mà khi hắn tới, cô lại rất ngoan ngoãn để cho hắn ôm.
Sau đó, Hoắc Tư Tước liền mang cô đi.
Đương nhiên, là còn có cậu con trai của bọn họ – – Mặc Bảo!
——
Lúc Cố Hạ biết Hoắc Tư Tinh đã thành công, đã là rạng sáng ngày hôm sau.
Thời gian ở nước G và trong nước không giống nhau. Trong nước ban ngày thì bên cô ta vẫn là đêm khuya. Cho nên, sáng sớm nay sau khi cô ta tỉnh dậy mới biết được tin tức tốt này.
“Xem ra Hoắc Tư Tinh rất hữu dụng.”
Cô ta vừa chuẩn bị bữa sáng vừa thảo luận với dì cô ta về chuyện này một cách vui vẻ.
Cố Thanh Liên đang ở trên ban công lấy hoa, dì ta nghe nói chỉ cười lạnh một tiếng: “Con cho rằng Hoắc Tư Tinh giống con sao? Dì dám khẳng định với con rằng, con không thông minh bằng một góc của Hoắc Tư Tinh.”
Cố Hạ không nói gì nữa.