“Điện hạ, đây là những thứ mà thuộc hạ tìm được ở nơi ở của cung nữ, ở bên trong có mấy bình lọ, thuộc hạ đã ngửi thủ, mùi vị rất kỳ quái, nói tóm lại không phải là đồ tốt.”
Hoàng đế Tây Nguyệt lạnh lùng nhìn cái túi vải, vung tay lên.
“Đi tìm thái y đến đây.”
Ở bên phía thái y viện biết tối nay sẽ không yên ổn, cho nên dù cho trời tối thì cũng không rời khỏi cung, đúng lúc được mời đến, đều nhanh chóng hiện diện.
“Vi thần tham kiến điện hạ.”
Hoàng đế Tây Nguyệt nhìn Lý thái y đến đây, chỉ chỉ vào mấy cái lọ trong túi vải: “Xem xem trong này là cái gì.”
Lý thái y đáp lời, lúc này liền đến đó.
Đợi đến lúc mở cái lọ đầu tiên ra, sắc mặt của Lý thái y rất kỳ quái, sau đó ông ta vừa ngửi thì sắc mặt liền thay đổi, bịch một tiếng quỳ xuống đất.
“Điện hạ, vật này lại là xạ hương.”
Xạ hương?
Mặc dù hoàng đế Tây Nguyệt là nam tử, nhưng mà đã làm hoàng đế nhiều năm rồi, sao có thể không biết xạ hương là cái gì.
Trong mắt của Uyển phi ở bên cạnh lướt qua một tia lạnh lẽo, cầm lấy cái khăn lau nước mắt bên khóe mắt.
“Điện hạ, sau lần trước thần thiếp sảy thai thì mãi không thể mang thai, vốn dĩ cho rằng ông trời không thương, không nghĩ tới là gian quân quấy phá.”
Cung nữ đã sớm bị dọa sắc mặt tái nhợt: “Điện hạ, túi vải này không phải là của nô tỳ, nô tỳ không có túi vải này.”
Hoàng đế Tây Nguyệt không thèm nghe, tiếp tục ra lệnh với Lý thái y.
“Lại xem xem trong những cái bình khác chứa cái gì.”
Lý thái y lần lượt mở từng bình một ra, cẩn thận ngửi.
“Điện hạ, ở trong này có hương liệu, cũng có thuốc xổ, nói tóm lại không phải là đồ vật tốt, có điều… vi thần không phát hiện ra loại độc mà Uyển phi nương nương đã trúng.”
Đương nhiên là không phát hiện ra được rồi, đây là do Uyển phi tự mình vu oan cho cung nữ, làm gì có độc dược đó được.
Thấy như vậy, Uyển phi mềm giọng nói với hoàng đế Tây Nguyệt.
“Bệ hạ, vừa nhìn liền biết tiện tì này đã tiêu hủy độc rồi, trước đó thần thiếp còn cảm thấy tay chân nàng ta không sạch sẽ, có trách cứ hai câu, không nghĩ tới là nàng ta lại ghi hận trong lòng, muốn hại thần thiếp thì không nói, còn oan uổng cho thất hoàng tử phi.”
“Bệ hạ, nương nương, nô tỳ không có!”
Uyển phi nhìn cung nhân gấp đến độ như lửa cháy đến nơi, khóe miệng yên lặng không tiếng động lạnh lùng cong lên.
Sau đó, nàng ta đột nhiên quỳ xuống đất, làm hoàng đế Tây Nguyệt giật hết cả mình.