“Tớ có lòng tốt giúp mà cậu còn cười!” Andrew trực tiếp buông kiếm cùng Lâm Dật Phi đánh thành một đoàn, ngay cả Mạn Mạn đứng xem một bên cũng hi hi ha ha cười lên, nhìn Lâm Dật Phi nằm trên đất co thành một đoàn.
“Các cậu đang làm cái gì?” Tiếng nói lạnh lùng trầm thấp gần như xuyên thấu thần kinh của bọn họ.
Andrew cùng Lâm Dật Phi cứng người, “Chr…is…”
Thiếu niên lạnh lùng bước tới, không hiểu sao Lâm Dật Phi lại cảm thấy khẩn trương.
“Cậu lại đây cho tớ.” Chris nắm cánh tay Lâm Dật Phi, kéo cậu ra khỏi phòng đấu kiếm.
Cho dù cách một lớp bao tay, Lâm Dật Phi vẫn có thể cảm nhận được sức mạnh ngón tay anh đang nắm lấy mình.
“Này! Rốt cuộc là sao vậy?” Andrew muốn đi theo sau, nào ngờ George đã đứng ngoài cửa cản hắn lại.
“Xin hãy để thiếu gia và Lâm nói chuyện riêng một lát.”
Chris kéo Lâm Dật Phi đi, mãi cho đến khi tới ban công lầu hai, mới đẩy mạnh cậu lên rào chắn, “Vừa nãy các cậu đang làm cái gì?”
“… Vừa nãy chúng tớ đang đấu kiếm.” Lâm Dật Phi không rõ vì sao Chris lại tức giận.
“Hành động đó mà gọi là đấu kiếm ư?” Chris nhìn Lâm Dật Phi, “Tớ chỉ thấy các cậu đang đùa giỡn trong phòng đấu kiếm.”
“…” Lâm Dật Phi mở miệng, “Xin lỗi, tớ nghĩ cậu sẽ không ngại nếu chúng tớ sử dụng phòng đấu kiếm của cậu.”
Chris trầm mặc, khuôn mặt trở nên sắc lạnh.
Mấy giây sau, Lâm Dật Phi nhướng mày, cười gian, “Hắc, chắc không phải cậu đang ghen việc tớ và Andrew ở cùng nhau chứ…”
Chris nhíu mày, gió đêm thổi nhẹ qua mái tóc anh, trông tuấn tú đến vô cùng, “Tớ không ngại các cậu luyện đấu kiếm, điều khiến tớ để ý chính là các cậu…”
Trong nháy mắt kia, Lâm Dật Phi như bị mê hoặc mà hôn lên mặt Chris.
Phút chốc tất cả đều chìm vào sự yên lặng. Ngoài tiếng nói dưới lầu truyền đến, thì cũng chỉ còn tiếng gió nhẹ thổi qua tai.
Lâm Dật Phi đứng dựa vào rào chắn trên ban công không nói gì, chỉ cúi đầu mím môi, một bộ dáng tớ hôn cậu thì có gì là ghê gớm lắm đâu chứ. Mà Chris thì chỉ ngây ngốc đứng bên cạnh cậu.
Không biết đã qua bao lâu, hai người vẫn không nhúc nhích, tựa như sẽ đứng đến thiên trường địa cửu.
“A! Thì ra các anh ở đây!” Elizabeth kéo váy đứng phía sau họ, “Mau xuống dưới nào! Chúng ta chơi trò chơi!”
Lâm Dật Phi nhìn Chris đứng bên cạnh, “Đi xuống nha, hôm nay là sinh nhật của Elizabeth.”
Chris không nói gì, đi theo Elizabeth xuống lầu.
Anh mặc dù đi theo Elizabeth đang vui vẻ phía trước, nhưng suy nghĩ đã dừng lại tại giây phút trên ban công kia, nâng tay chạm vào nơi vừa bị Lâm Dật Phi hôn, Chris khẽ hít sâu một hơi.
Lâm Dật Phi về phòng đấu kiếm đổi hộ cụ, Andrew và Mạn Mạn vẫn còn ở đó.
“Này, cậu không sao chứ?” Andrew tiến lên, “Tính tình của Chris là vậy đấy, bình thường rất lạnh lùng, nhưng lúc tức giận sẽ dọa người khác phải nhảy dựng lên.”
“Bỏ đi, cậu ấy hiểu lầm chúng ta đùa giỡn trong phòng đấu kiếm thôi mà.” Lâm Dật Phi cười cười, “Cậu ấy là kiểu người nghiêm túc, cảm thấy việc đùa giỡn trong phòng đấu kiếm nghĩa là không tôn trọng môn này.”
Ba người xuống lầu, đã thấy Elizabeth đang đặt mấy cái hộp lên bàn.
“Nga, chơi trò gì vậy?” Andrew bước tới bên cạnh Elizabeth hỏi.
“Ở đây có bốn cái hộp. Hộp thứ nhất là tên người, hộp thứ hai là ở đâu và làm gì, hộp thứ ba là tên của một người khác.”
“Em sẽ không viết những chuyện không thể làm được chứ?” Andrew cười hỏi.
“Không đâu!” Elizabeth xua tay, “Những yêu cầu trong cái hộp này đều thực hiện trong nhà Ozbourn, việc yêu cầu làm cũng có thể làm. Được rồi! Ai là người đầu tiên!”
Mọi người hưng trí bừng bừng, hai bạn học của Elizabeth bị bắt phải trồng cây chuối trong phòng tắm, chuyện này còn tốt, có người còn phải ngồi trên mặt đất như con hổ mà liếm chân mình, việc này khiến mọi người cảm thấy ớn lạnh.
“Rốt cuộc là ai viết việc khủng khiếp này thế!” Người bị hại tức giận.
“Không sao, tớ cho phép cậu vào phòng tắm rửa chân rồi mới làm!” Còn Elizabeth thì trưng ra vẻ mặt sợ thiên hạ không loạn.
Cuối cùng, Mạn Mạn cũng bị bắt. Điều này khiến tất cả mọi người phải nhìn qua, trong mắt đều là nỗi chờ mong được nhìn thấy bộ dáng đáng thương của cô gái người Trung Quốc này.
Mạn Mạn hít sâu một hơi, đi tới cái hộp thứ hai, bốc trúng tờ giấy viết “Từ tay vịn cầu thang mà trượt xuống”, lập tức mở to hai mắt, cầu thang của nhà Ozbourn rất dài, tuy không có nhiều chỗ uốn cong, nhưng một cô gái như nàng…
Nàng buồn bã nhìn mọi người xung quanh, Elizabeth vẫn vui vẻ như trước nói, “Nhanh lên! Nhìn xem ai sẽ cùng chị trượt nào!”
“Không thể làm thế được, rất nguy hiểm…”
“Chị sợ cái gì, dù sao cũng có người cùng chị trượt mà.” Elizabeth lộ ra vẻ mặt không kiên nhẫn với Mạn Mạn nhát gan, “Nhanh bốc đi!”
Mạn Mạn bị mọi người nhìn, chỉ có thể bốc tờ giấy trong cái hộp thứ ba ra, sau đó chậm rãi nhìn về phía Lâm Dật Phi, “Dật Phi ca ca, là anh…”
“Hả? Sao lại trùng hợp vậy chứ?” Elizabeth giật tờ giấy nhìn, “Thật sự đó nha! Vậy cũng tốt! Lâm sẽ bảo vệ chị!”
Thật ra, Lâm Dật Phi biết khi Mạn Mạn bốc trúng tên mình, trong lòng đã thở nhẹ ra một hơi.
“Đi thôi, Mạn Mạn.” Lâm Dật Phi nắm tay nàng, hôm nay nếu họ không trượt, e là Elizabeth sẽ không bỏ qua cho họ, “Tớ thường hay trượt mà, tớ dẫn cậu đi.”
Mạn Mạn gật đầu, tuy rằng sợ nhưng hơn tất cả, Lâm Dật Phi khiến nàng có cảm giác an tâm.
“Không được.” Chris thấp giọng nói.
Mọi người khó hiểu, quay đầu lại nhìn.
“Chris? Vì sao không được?” Elizabeth hỏi.
“Bởi vì rất nguy hiểm.” Chris lạnh lùng nói.
“Hôm nay là sinh nhật của em, em chỉ muốn kích thích một tí mà thôi!”
“Kích thích và nguy hiểm là hai chuyện khác nhau.” Chris nhìn Elizabeth, giọng nói càng thêm trầm thấp.