Bạch Thạch vẫn không nhận ra phản ứng bất thường của trợ lý Triệu, vẫn hùng hồn tuyên bố. Nhìn đến chỗ thương tích mà Trình Chí Viễn gây ra cho mình, Bạch Thạch càng thêm tức giận.
– “Đi làm công nhận lương mà thôi, còn tỏ vẻ ngạo mạn chẳng xem ai ra gì. Gặp tôi thì cậu ta xấu số rồi, tôi nhất định phải dạy cho cậu ta biết cách cuối đầu khi bước ra ngoài xã hội.”
Trợ lý chỉ biết lắc đầu cười trừ.
– “Cậu ta là con trai của chủ tịch.”
– “Con trai của chủ tịch tôi cũng không s…”
– “Trình Chí Viễn.”
Trợ lý Triệu kiên nhẫn trả lời.
Lúc này, Bạch Thạch mới chịu dừng lại vài giây. Cậu ta ngớ người nhìn về phía Triệu Sênh, sắc mặt so với lúc ban nãy thì đúng là khác rất nhiều.
– “Cái… Cái gì? Cậu ta là con trai của chủ tịch sao? Giỡn cũng đừng mang chuyện này chứ. Cậu ta nói rằng cậu ta họ Lâm, là Lâm Viễn.”
– “Đúng là ngu ngốc hết mức!”
Triệu Sênh bỏ lại một câu rồi nhanh chóng rời đi. Tại thời điểm đó, Bạch Thạch chỉ biết cười khổ, cũng ngầm tính trước luôn số phận sắp tới của mình như thế nào.
Dạo gần đây trông Lục Tử Anh có chút khác lạ, thường xuyên đưa Eri ra ngoài vào mỗi buổi tối, vào những ngày cuối tuần cũng đi đến chiều tối mới đưa cô bé về nhà. Hôm trước trong lúc chơi cùng Eri, bà vô tình nghe được một số chuyện. Hôm nay quyết định tìm đến Lục Tử Anh, hỏi cho ra lẽ.
– “Tử Anh, con gặp lại bố của Eri rồi đúng không?”
Nghe bà Lục hỏi, Lục Tử Anh có chút hoảng hốt suýt chút nữa thì bị dao gọt hoa quả cắt vào tay.
– “Con nói thật cho mẹ biết đi, con gặp lại bố của Eri đúng không?”
Bà Lục nghiêm giọng hỏi lại thêm lần nữa.
Với câu hỏi dồn dập này của bà Lục, cô không thể không trả lời. Chỉ là cố gắng nặng ra nụ cười, tiếp tục nói dối.
– “Chẳng phải trước đây con đã nói với mẹ rồi hay sao. Bố của Eri là ai con cũng không biết kia mà.”
– “Con muốn nói dối mẹ đến khi nào vậy Tử Anh? Có phải con đợi mẹ chết đi rồi vẫn không biết sự thật đúng không?”
Bà Lục bị con gái chọc tức đến bật khóc.
– “Eri đã nói với mẹ, rằng nó gặp lại bố, nó rất vui. Con còn muốn gạt mẹ sao?”
Trên cương vị một người mẹ, bà Lục luôn muốn bản thân mình có thể chia sẻ những chuyện vui vẻ, khó khăn, áp lực với con cái. Nhưng Lục Tử Anh lại ra sức giấu đi, chẳng muốn để ai biết. Nghĩ đến thôi cũng thấy chua xót.
– “Mẹ à, không phải như mẹ nghĩ đâu.”
– “Nếu Eri không nói, con còn định giấu đến khi nào hả? Cậu ta là ai?”
Bà Lục không còn kiên nhẫn nữa, lớn giọng hỏi.
Chuyện đã đến mức này, cô cũng không thể giấu được nữa. Lục Tử Anh lặng lẽ cúi đầu, thấp giọng đáp.
– ” Là Trình Chí Viễn.”
Nghe xong cái tên này, Bà Lục bần thần nhìn cô. Bà không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy lúc nãy, cho đến khi Lục Tử Anh nói thêm một câu.
– “Là con trai thứ hai của bác Trình.”
Lục Tử Anh chậm rãi kể lại tất cả mọi chuyện xảy ra ở thời điểm còn ở Pháp cho bà Lục nghe. Tận tai nghe được những gì con gái mình phải trải qua, phải chịu đựng. Bà không chỉ thấy xót xa mà càng câm ghét kẻ đã gây nên chuyện đau lòng cho con gái bà.
– “Tại sao ngay từ ban đầu con lại không nói hả? Tại sao con lại giấu mẹ, Tử Anh mẹ không phải người xa lạ, mẹ là mẹ của con kia mà. Đứa con ngốc này, tại sao lại phải chịu đựng chứ.”
Bà Lục bật khóc đi đến bên cạnh, ôm lấy con gái vào lòng, nghẹn ngào lên tiếng.
– “Mẹ ơi, con xin lỗi! Là con không tốt, con chỉ biết làm cho ba mẹ phải phiền lòng, con thật sự xin lỗi! “
Dù đi bất cứ nơi đâu, gặp phải bất cứ chuyện gì. Một khi trở về nhà, phiền lòng đến mấy cũng tiêu tan mất. Nhà chính là nơi nhẹ nhàng, ấm áp, đầy ấp tình thương yêu, là nơi có những người thân thương luôn luôn chờ đợi, sẵn sàng dang tay ôm lấy, chia sẻ những khó khăn dù chỉ là những lời an ủi động viên.
Những lúc buồn bã, có chuyện không vui, hắn đều tìm đến những nơi vắng lặng để được yên tĩnh.
Trình Chí Viễn một mình ngồi trước một bờ hồ nhỏ, tâm trạng như bị một hòn đá đè nặng, hắn nhặt từng viên sỏi nhỏ ném xuống mặt hồ yên ả.
Ông Trình suốt ngày mắng hắn thì thôi đã đành, bây giờ đột nhiên Trình Thanh Phong cũng vô lý như vậy, hoàn toàn không giống Trình Thanh Phong của trước đây.
– “Anh định lừa tôi đến bao giờ vậy?”
Lục Tử Anh lặng lẽ tiến đến ngồi cạnh hắn, thở dài hỏi.
Khi nãy đột nhiên hắn gọi đến cho cô, còn bảo rằng tâm trạng cực kỳ tệ, tệ đến mức chỉ muốn chết quách đi cho xong. Nếu 15 phút nữa cô không đến, cô sẽ rất hối hận.
Và thế là Lục Tử Anh không giữ được kiên định, lập tức chạy đến bờ hồ gặp hắn.
– “Em vẫn còn quan tâm lo lắng cho anh đến thế kia à?”
Trình Chí Viễn nghiêng đầu, mỉm cười nhìn về phía Lục Tử Anh, trêu chọc.
– “Tôi lo lắng cho bờ hồ đẹp đẽ yên tĩnh này sẽ bị người như anh làm bẩn nó mà thôi.”
Lục Tử Anh hời hợt trả lời.
– “Đúng là Lục Tử Anh rồi, vẫn vô tình như vậy đấy!”
Trình Chí Viễn nghe xong liền bật cười, đáp.
– “Cách đây vài phút trước anh cũng có ý định nhảy ù xuống hồ, cứ thế mà chết đi.”
Nói đến đây, hắn lại nhìn cô với ánh mắt đầy dịu dàng, chứa đựng thâm tình.
– “Nhưng rồi anh nhớ ra mình vẫn còn tham lam rất nhiều thứ, anh không nỡ bỏ lại những thứ mình yêu thương, anh còn phải bù đắp lại những chuyện trước kia.”
– “Trình Chí Viễn, tôi không phải đến đây để nghe anh nói mấy chuyện vớ vẩn này đâu. Đối với tôi mà nói, anh chẳng còn quan trọng nữa rồi. Những lời mà anh nói, căn bản chỉ nên nghe cho vui mà thôi.”
Lục Tử Anh lạnh giọng đáp. Từ đầu đến cuối, cô đều không nhìn đến hắn dù chỉ một lần.
– “Tử Anh, em thích Trình Thanh Phong rồi sao?”
Trình Chí Viễn ánh mắt đầy mong chờ, trầm giọng hỏi.