Vừa nhảy ánh mắt cô vừa dán chặt vào anh ta, anh cũng nhìn cô với ánh mắt có phần hơi ngại ngùng, thấy vậy Cosima cười mỉm với vẻ mặt thích thú, xa xa Henry cũng đang dõi theo bọn họ.
Kết thúc màn khiêu vũ.
Khải Thần ôn nhu mỉm cười, không lập tức buông tay cô mà vẫn còn nắm nhẹ bàn tay mịn màng đó, chậm rãi dẫn cô về phía mình, ghé vào nói nhỏ vào tai cô.
“Đã muộn rồi!”
Nhìn Cosima, cô mỉm cười:
“Trở về cậu nhớ nghỉ ngơi sớm.”
Dứt lời cả hai khẽ buông tay đối phương, lịch sự chào nhau rồi quay về vị trí của mình.
Cosima có chút chưa muốn về bởi cô vẫn muốn trò truyện thêm với Khải Thần, thế nhưng lúc này đã muộn, cô miễn cưỡng đi về chỗ ngồi.
Cảm giác nắm tay vừa rồi, và cả màn khiêu vũ giữa hai người, vẫn như dư âm còn sót lại, tuy chỉ xuất hiện trong thoáng chốc nhưng hình bóng của đối phương khắc sâu vào tâm trí của cả hai người bọn họ, không thể nào quên được.
Cả hai người bọn họ đều muốn khoảnh khắc đó được diễn ra lâu hơn một chút nữa.
Cosima nhớ lại khoảnh khắc vừa rồi, cô vẫn chưa tỉnh táo lại.
Cô chỉ vô thức bước về chỗ vì thời gian buổi tiệc không cho phép.
Ồ…
Một âm thanh phát ra, đám đông có chút hoảng loạn, xen lẽ tiếng hét vang lên.
“Keng!”
Âm thanh giống như có ai đó dùng kiếm tại đây.
“Cẩn thận.”
Có tiếng la hét, kèm theo tiếng la hét của phụ nữ và sự hoàng loạn của đám đông.
Nghe những âm thanh đó, Cosima vô thức quay người lại.
Một thanh kiếm bạc hiện ra trong tầm mắt, nhanh chóng tiếp cận cô, lao tới với tốc độ chóng mặt.
“Ai?”
Mối đe dọa nguy hiểm đang rình rập.
Lúc này, nhịp tim của Cosima đang cảm thấy bất an, chân tay bủn rủn, cô cảm nhận như có một luồng khí lạnh buốt ở sau lưng mình.
Trong đầu cô hiện lên mối đe dọa về cái chết, nỗi sợ hãi theo sau cứ liên tục xuất hiện khiên cô lúc này gần như nghẹt thở.
Phía trước mặt cô, không biết từ lúc nào, một cô hầu gái mặc áo choàng màu xám đột nhiên rút ra một con dao găm lao nhanh về phía Cosima.
Và xung quanh, ngày càng có nhiều người tiến lại gần đây, nhìn chằm chằm vào Cosima với ánh mắt sắc bén đầy sát khí.
“Cô ta muốn giết mình?”
“Tại sao lại vậy?”
Toàn thân Cosima lạnh ngắt, lúc này trong đầu cô hiện lên ý nghĩ này, đầu óc cô trở nên rối loạn.
Phản ứng của đám sát thủ đi cùng với ả hầu gái kia nhanh đến mức Cosima căn bản không kịp phản ứng, lúc này cô chưa kịp có động thái nào trước mối đe dọa bất ngờ đó.
Đây có thể là đám loạn thần tặc tử, muốn tham gia vào nổi loại để sát hại những học viên của Học viện Kutu, họ muốn tiêu diệt giới quý tộc.
Ả hầu gái đó nhanh chóng cầm con dao sắc bén trên tay, lao thẳng về phía cô như thể muốn lấy mạng Cosima lập tức.
“Vù.” “Vù.” “Vù.”
May mắn thay, vào lúc này cuối cùng cũng có người ra tay cản ả hầu gái lại.
Ồ…
Những âm thanh nhẹ nhàng truyền qua xung quanh và vang lên vào lúc này.
Vào thời khắc quan trọng, một bàn tay đột nhiên đưa ra và đánh bay con dao găm trong giây lát.
Sau đó, một bóng người cao lớn đứng trước mặt Cosima.
“Bùm!”
Một bóng người nhanh chóng bay ra.
Chỉ trong tích tắc, thân thể ả sát thủ bị hất văng ra và đập mạnh về phía tường.
Khải Thần im lặng đứng ở giữa đám người.
Anh ta đứng đó, một tay ôm Cosima, tay phải cầm một thanh kiếm bạc, phản chiếu ánh sáng chói lóa trong ánh nến yếu ớt.
Xung quanh, vài bóng người đồng thời lao ra, âm thanh kiếm phát ra từ cơ thể họ không ngừng vang lên.
“Cẩn thận!”
Nhìn thấy cảnh này, xung quanh có người không khỏi kêu lên, lúc này bọn họ vô cùng khẩn trương.
Nhưng sau một khắc, Khải Thần cũng bắt đầu ra tay.
Đứng lặng yên, cảm nhận được chuyển động chung quanh, sắc mặt Khải Thần bình tĩnh, lúc này sắc mặt cậu trông đặc biệt bình tĩnh.
Khoảnh khắc tiếp theo, anh ta dùng lực trên tay, một luồng lực đột ngột bộc phát, tạo ra một cơn gió mạnh, sau đó anh ta bắn ra nhiều thanh kiếm cùng một lúc, trực tiếp đánh bại mọi đòn tấn công sắp tới.
“Bùm!”
Màu đỏ thẫm lan ra phía trước và lan ra xung quanh.
Một số nhân vật đồng thời tiếp đất, trực tiếp chạm đất.
Âm thầm, sức mạnh của hiệp sĩ được thể hiện một cách sống động.
Trong suốt quá trình, anh thậm chí không thực hiện bất kì động tác thừa thãi nào, với một tay vẫn giữ Cosima, anh dễ dàng đối phó với đám sát thủ.
Những người xung quanh kinh ngạc nhìn Khải Thần, ngay cả người thờ ơ và xa cách nhất cũng không khỏi phát sáng khi nhìn vào bóng người trước mặt.
“Kelin, bạn của tôi, bạn ổn chứ?”
Từ phía trước, giọng nói của Henry vang lên.
Anh ta từ phía trước sải bước đi tới, nhìn Cosima đang được Khải Thần ôm trong lòng, hắn không khỏi có chút nào đó ghen tuông, sắc mặt không mấy vui vẻ.