“Mười hai nghìn đô”.
Giọng người đàn ông khác vang lên. Người này đứng khuất trong góc tối nên anh cùng Trì Tuyết không thấy rõ được gương mặt, chỉ biết giọng đối phương đầy từ tính, trầm thấp lại du dương, nghe qua liền có cảm giác đây là một quý ông tao nhã.
Anh không cần biết người này nhằm đến vật phẩm vì lí do gì, chỉ cần Trì Tuyết thích, anh sẽ không để món đồ rơi vào tay kẻ khác. Anh lần nữa lên tiếng.
“Mười lăm nghìn đô.”
“Mười bảy nghìn đô”.
“Mười chín nghìn đô”.
“Hai mươi hai nghìn đô”.
“Ba mươi nghìn đô”.
“Trời đất, ba mươi nghìn đô? Thằng nhóc đó điên rồi sao?”
“Ông cẩn thận cái mồm, đối phương là đại thiếu gia gia tộc họ Kỷ đấy. Người ta đâu có thiếu chút tiền kia”.
“Nhưng chiếc lắc cũng không có giá trị cao đến thế.”
“Xem chừng do vị thiếu phu nhân kia ưng ý rồi. Con gái tôi từng đi dự tiệc, nó bảo Kỷ Nhiên yêu chiều vợ mình vô cùng, có muốn chen chân cũng chen không nổi. Ông biết chuyện nhà Trịnh gia chứ, cũng một tay đối phương đích thân xử lý đấy.”
Tiếng xôn xao nghị luận dần ngừng lại khi nhà đấu giá chốt con số cuối cùng, ba mươi nghìn đô. Trì Tuyết lúc này vẫn chưa phục hồi tinh thần, ngơ ngác nhìn giá trị số tiền nhấp nháy trên màn hình điện tử, đau lòng không thôi.
“Lấy về rồi có khi em sẽ để nó trên tủ trưng, ngày lau dọn ba lần, cứ cách tuần lại đem đi đánh bóng. Anh đem về với số tiền như thế, em thật chẳng dám mang vào chân.”
“Đừng nói linh tinh. Em xứng đáng có được những thứ tốt đẹp nhất”.
Anh nhận lấy lắc chân từ tay người đấu giá, cúi người khuỵu gối cẩn trọng mang vào chân Trì Tuyết. Cổ chân tinh tế trắng ngần càng trở nên thêm phần đẹp đẽ, cô ngượng ngùng chạm lên gò má anh nhẹ giọng nói lời cảm ơn. Dĩ nhiên anh sẽ chẳng thể hài lòng với những động chạm đơn thuần như thế này, anh đặt nụ hôn dịu dàng lên cổ tay cô, nháy mắt trêu chọc.
“Lần sau nếu muốn cảm ơn, hãy chủ động hôn anh”.
Buổi đấu giá chính thức kết thúc. Người chủ trì buổi tiệc bước lên khuấy động bầu không khí, sau đó nhấn nhá úp mở rằng sau nửa đêm buổi dạ tiệc sẽ chính thức bắt đầu, những người còn xa lạ hay đã chọn được ý trung nhân hãy mau tiến đến làm quen, bởi vì đây chính là thời điểm tốt nhất để tận hưởng một đêm khó quên.
Vài cô gái vừa nghe xong liền bạo dạn tiến tới chỗ anh, tiếc thay chưa kịp mở miệng nói chuyện đã bị ánh mắt sắc lạnh của anh dọa cho bỏ chạy. Dáng vẻ lười nhác tựa vào tường trò chuyện cùng Trì Tuyết, giống như loài báo hoang tràn ngập sức cuốn hút nhưng chỉ có thể đứng từng xa ngắm nhìn, chẳng thể nào tiến đến gần.
Anh sợ Trì Tuyết say rượu choáng đầu nên chỉ cho cô nhấp môi, Jasmine sau khi bay nhảy khắp nơi thi thoảng sẽ đến chỗ hai người luyên thuyên một hồi. Cô vươn tay nâng cằm Trì Tuyết, trong mắt hoàn toàn là vẻ trêu chọc đầy hứng thú.
“Cô bé xinh đẹp, ra nhảy với chị một điệu nào.”
“Đừng có trêu chọc em ấy”.
Thấy anh nhíu mày, Jasmine lập tức buông tay, nở nụ cười cầu hòa. Trì Tuyết níu tay áo cô, thắc mắc.
“Chị Jasmine, em tưởng bữa tiệc đã bắt đầu nãy giờ rồi chứ? Sao người chủ trì lại bảo sau nửa đêm?”
“Là trò của anh trai chị đấy. Ổng muốn mọi người có cơ hội giao lưu sâu sắc với nhau hơn nữa, hồi còn ở nước ngoài có một nhóm kín thường xuyên tổ chức những buổi gặp gỡ như thế này, chị nhớ không nhầm là nửa năm một lần. Sau nửa đêm, em sẽ trực tiếp đến bên cạnh đối tượng em chú ý, những việc tiếp theo thì tùy vào duyên số hai người. Có thể thoải mái tán tỉnh, ôm ấp, hôn hít nhưng tuyệt đối không làm bậy.”
“Súng lên nòng, cô có thể bảo đảm mọi người ở đây đều không làm bậy ư?”
Anh nhíu mày, trò gì vậy chứ. Cũng may hôm nay anh đến cùng với Trì Tuyết, nghĩ đến việc thả một mình cô vào hang sói như thế này, anh sợ đến mức ánh mắt càng thêm lạnh lùng. Jasmine nhún vai, điệu bộ vô cùng chắc chắn.
“Làm bậy thì mình sẽ trực tiếp gọi người quăng ra ngoài. Anh trai mình dù sao cũng mong muốn các thiếu gia tiểu thư mau chóng tìm được người hợp ý, nhị vị phụ huynh nhà người ta cũng chẳng có mấy ai phản đối, đến cam kết cũng đã kí rồi. Phận làm em gái có thể nói được gì nữa chứ.”
“Thứ lỗi, tôi với Trì Tuyết sẽ không tham gia. Hai mươi phút sau chúng tôi sẽ rời đi.”
“Khoan đã, hai người là bạn thân thiết nhất của mình đó, nỡ lòng nào để cho mỗi mình ở đây. Yên tâm đi, nếu đã theo cặp thì không ai lớn mật dám đến quấy rầy hai người đâu.”
“Không muốn.”
“Xem như mình xin cậu đó, hơn một phần ba người đến đây là vì cậu, chút nữa cậu mà biến mất mọi người sẽ cùng nối đuôi nhau về hết, làm sao ăn nói được với mấy người mà anh mình đã kí hợp đồng chứ”.
“…Mở tiệc mà vẫn còn tranh thủ làm ăn, quả thật có lời khen ngợi.”
Anh hoàn toàn bất lực trước sự trắng trợn của hai anh em nhà này. Biết mấy vị lớn tuổi đều mong có cháu bế đến điên, nên liền biến buổi dạ tiệc thành buổi xem mắt, thật là tiện cả đôi đường.
“Đừng, mình nhận không nổi lời khen này đâu. Kỷ Nhiên, nếu hôm nay cậu chịu ở lại đây thì xem như đã trả ơn mình chuyện ngày bé rồi,
mình sẽ rất cảm kích đó.”
Jasmine chắp hai tay lại, đôi mắt chớp liên tục đầy vẻ lấy lòng. Trì Tuyết khẽ cười, đẩy vai anh.
“Ở lại thêm một chút cũng không mất mác gì mà. Anh xem, chị Jasmine đã nói đến thế kia rồi”.
“Chỉ duy nhất lần này thôi đấy.”
Anh nể tình chuyện ngày xưa vẫn chưa có dịp trả ơn cảm kích, miễn cưỡng đồng ý chuyện mà Jasmine đề ra. Ánh đèn vàng dần tối lại, mọi người ngơ ngác nhìn nhau, đều không hay biết rằng bức màn đầy mê hoặc khác đang dần được vén lên.