Vua Pharaoh không biết ở tương lai có loại từ gọi là ‘moe’, dõi theo quái vật nhỏ trên đầu gối hắn, chầm chậm và yên lặng bưng kín nửa dưới khuôn mặt từ mắt trở xuống của mình.
Jofar: A.
Bass thấy hắn không để ý tới mình, dùng sức nhảy nhót hai lần: “Meo ~” Ngươi để ý ta chút đi.
Hàng mi của Jofar run lên: “Bây giờ ta sẽ bảo Alena lấy sữa cho ngươi, không được làm nũng nữa nhé Bast.”
Bass: Hả?
Ai làm nũng cơ, đi tiểu còn tạm được.
Mòe đại gia lộ ra vẻ mặt lưu manh đáng khinh: Gào gừ a phi!
Góc nhìn của Jofar: “Không được thè lưỡi liếm, quần áo rất bẩn, lúc về có thể cho ngươi liếm tay.”
Bass:?
Cục than kinh ngạc đến ngây người, không phải, ai muốn liếm ngươi. Ngươi, người này, sao lại nói dối trắng trợn thế.
Bị Jofar chen ngang, Bass đã lỡ mất cơ hội nói chuyện tốt nhất, chờ nó nghĩ thông suốt, Jofar đã ngẩng đầu lên tiếp tục bàn bạc với các thành chủ, nó không muốn quấy nhiễu Jofar làm việc, không thể làm gì khác ngoài việc nằm nhoài trên đầu gối hắn, meo meo thở dài.
Cuộc thảo luận vẫn luôn kéo đến lúc mặt trời nóng nhất, trong lúc đó Jofar còn thò tay sờ sờ xoa xoa lưng Bass mấy cái, chờ đến chiều, Jofar càng bận rộn hơn, bọn họ phải đi thăm quân đội Hạ Ai Cập.
Thân là Pharaoh, Jofar càng không rảnh rỗi bận tâm đến Bass, giao mèo cho Jesé ở phía sau ôm.
Tuần tra, nói chuyện, động viên chiến sĩ.
Bass và Jofar, thậm chí còn đến đấu trường để xem cuộc chém giết đẫm máu giữa chiến binh số một của Hạ Ai Cập và sư tử.
Khi sư tử ngã xuống, người đàn ông cao to dũng mãnh kia cầm rìu chiến trong tay chặt đầu sư tử, cười lớn cầm nó quơ quơ về phía ngai vàng ở xa, chào một cách thô lỗ.
Dường như muốn đem đầu sư tử hiến cho Jofar, lại như có ngụ ý ám chỉ một ý đồ riêng.
Bass che mắt không xem, lại nghe thấy câu Jesé mắng nhỏ: ” Thứ hạ đẳng chết tiệt!”
Thứ hạ đẳng, là từ có ý kỳ thị nhục mạ ở Ai Cập, nói chung nó là xưng hô có ý khinh miệt những thường dân da nâu sẫm và nô lệ của những quý tộc có làn da nâu nhạt.
Nhưng Bass biết Jesé không phải người như vậy, làm đại thần quan, Jesé cực kỳ coi trọng quy củ lễ tiết, cứng nhắc nhưng không cay nghiệt, có thể làm cho nhân viên thần chức văng tục, thực sự khiến Bass sửng sốt.
Nó mở mắt ra, quay đầu nhìn biểu tình của những người khác, một màn máu me này không hề gây nên bất mẫn của bất kì ai, người quan chiến số đông đều là chiến sĩ của Hạ Ai Cập, bọn họ giơ tay lớn tiếng hoan hô, hoặc là huýt gió khoa tay một số thủ thế.
Nhóm thành chủ ngồi ghế quý tộc ở khu VIP cũng không cười nhiều, chỉ vỗ tay khi thích hợp.
Khi nhìn Jofar và người phe bọn họ, ánh mắt Jofar tối tăm, vẻ mặt lạnh lùng, như thể không hề tập trung chú ý giữa sân, Nefes vẫn cong khóe môi, dáng điệu khéo léo, không nhìn ra chút lỗi sai.
Chỉ có nhóm thân vệ và tâm phúc của Jofar, mấy người Sok, Abbeliu, mặt mầy âm u, trong mắt như lập loè hồng quang, hoặc như cười mà không phải cười, hoặc khóe môi ép xuống.
Động tác vừa rồi, có lẽ là đang khiêu khích Jofar.
Bass yên lặng theo dõi bóng lưng kiên cường xuất chúng của sen nhà mình, đuôi nhỏ không giấu được tâm tư lắc lắc.
…
“Tân vương đi rồi?”
“Đi rồi, xem xong trận đấu liền dẫn thân binh rời đi, nghe đâu lần này tân vương tới đây là để đến Tigris ở một thành phố khác để lấy bảo vật.”
“Ồ ~ là lời đồn trước kia, ta từng nghe qua, mộ Pharaoh bị trộm ấy mà, xì, với bộ dạng kia của tân vương, hắn làm được không?”
Các tướng sĩ Hạ Ai Cập trở về từ đấu trường tụ tập một chỗ nghỉ ngơi.
“Đừng nói chuyện đó nữa, chán lắm. Khà khà, các ngươi nhìn thấy tướng mạo của tân vương sao, trời ạ, cái bộ dạng đàn bà đó? Da dẻ còn trắng hơn sữa, như này mà cũng có thể lên làm vương, còn bảo là ‘Chinh phục vương thống nhất Thượng Hạ Ai Cập’ gì đó, chậc, là do năm đó bọn họ không gặp phải chiến binh số một của chúng ta bây giờ, Barth, chiến binh số một đời trước chính là kẻ ngu.”
“Hạ Ai Cập chúng ta sớm muộn cũng lật đổ hắn, ta không muốn một tên đàn bà làm vương.”
“Ta cũng vậy, ta nghĩ mình chỉ cần nhẹ một chút là có thể bẻ gãy tay hắn!”
“Ha ha, đừng thử, người ta là ‘Chinh phục vương’ đấy, không chừng lại đánh thắng được ngươi thì sao.”
“Phốc ha ha ha ha ha.”
Bọn họ cười vang, còn nói: “Chiến binh số một của Thượng Ai Cập là ai thế?”
“Ai? A, chính là tân vương đó. Tất cả đều là mánh lới để tranh đoạt ngai vàng thôi, một tên nhu nhược bất tài, mềm yếu vô năng, hắn cầm đao nổi sao. Đám lính già cư nhiên còn e ngại hắn, thực sự là một lũ hèn nhát không trứng!”
Đề tài rơi xuống người lính già, mấy người bắt đầu phẫn uất, bất mãn hùng hùng hổ hổ vài câu, cái gì mà người cũ chỉ biết giả tài ức hiếp người mới, thực ra một chút thực lực cũng không có v.v…
Chờ đến khi cuống họng phát khô, bọn họ mới dần dần ngừng câu chuyện, nhớ tới một chuyện khác:
“Này, Barth đâu? Hình như từ lúc trở về từ đấu trường đã không nhìn thấy hắn.”
“Kỳ lạ…”
…
Trong một dinh thự quý tộc ở đâu đó.
Barth từ đấu trường trở về đã vội đi thay quần áo, bước nhanh qua đám đông, gõ cửa sau của dinh thự, người hầu mở cửa cũng là một gã đàn ông cao lớn với đôi mắt sáng, hắn nhìn thấy Barth thì ngay lập tức nhường chỗ để hắn tiến vào rồi đóng cửa lại.
Bọn họ đi tới sân trước của dinh thự quý tộc.
Barth cũng gặp được người mà hắn muốn thấy.
“Saya, chào mừng trở về.” Barth mỉm cười dang tay, đi tới trao cho huynh đệ mình một cái ôm chân tình.
Người đàn ông cột tóc, thân thể cường tráng đó chính là Saya đã chạy thoát ở Thượng Ai Cập, gã mặc một chiếc áo bào trắng vai đơn, râu cạo sạch sẽ, lúc khẽ cười như một quý tộc trẻ tuổi trầm ổn và dương cương.
Gã tiếp nhận cái ôm này, vỗ vỗ lưng Barth, Saya nói với hắn sau khi hai người tách ra:
“Barth, ngươi không nên khiêu khích người kia, hắn đúng là bị các đại thần ở Thượng Ai Cập làm bó tay bó chân, nhưng ngươi có lẽ không nhận được tin rằng những kẻ phản kháng hắn đều đã bị giết, chỉ trong một đêm, mảnh đất này liền im lặng triệt để tiến vào túi hắn.”
“Hắn rất giỏi nhẫn nhịn, không dễ chọc.”
“Ta biết.” Barth vung tay, không thèm để ý nói: “Chỉ cần chúng ta không bại lộ thân phận, cho dù hắn là vương cũng không thể thật sự làm gì với chiến binh số một như ta.”
Saya không đồng ý cau mày, không đợi gã nói tiếp, Barth chuyển đề tài, “So với mấy chuyện chó má ở đấu trường, ngươi cố ý tiết lộ tin tức chúng ta có được Sách của Người Chết cho hắn, ngươi không biết mấy lão già kia thực sự muốn điên rồi sao?”
Vì có được Quyển Sách đó, bọn họ suýt mất hơn 200 hảo thủ ở mộ cung.
“Không đáng kể.” Saya nở nụ cười, nhìn như không có chút lòng dạ nào, rất dương quang, “Mấy lão bất tử đó chỉ có thể làm rùa rụt cổ trong bóng tối, dùng mấy thủ đoạn thấp kém như đám phụ nữ tranh sủng, đối với Jofar · Memphis Đệ Nhị mà nói, thực ra rất không đến nơi đến chốn.”
“Hy sinh Sách của Người Chết thì thế nào, chúng ta đã câu được một con cá lớn không phải sao? Jofar đã rời khỏi Thượng Ai Cập, trong khi hắn đang tìm kiếm Sách của Người chết, chúng ta có thể làm được nhiều chuyện…”
Saya vỗ vỗ vai Barth, con mắt nheo lại, thấp giọng nói: “Barth, ta sẽ cho ngươi nhân lực giết Jofar, để phục hưng quốc gia của chúng ta, nhất định không được để hắn sống mà bước ra Hạ Ai Cập!”
“Yên tâm.”
Barth vừa kiêu ngạo vừa đắc ý, “Vậy ngươi nhìn ta chặt đầu hắn như cách ta chặt đầu sư tử đi.”
Tác giả có lời: 【 Tiểu kịch trường 】
Hạ Ai Cập: Chậc chậc chậc, ta có thể bẻ gãy tay hắn!
Jofar (cởi găng tay): Một tay bóp nát đầu, tìm hiểu một chút.
Bass: Cấp tốc che mắt.