Gần đây siêu thị trường học mới tậu một chiếc máy in ảnh, chỉ cần quét mã QR là in hình được, Lâm Sơ Đông cũng đi in mấy tấm, lén giấu trong cặp sách.
Tim Lâm Sơ Đông đập lệch một nhịp, ngồi thụp xuống định nhặt ảnh lên, nhưng tốc độ của Lý Lam đã nhanh hơn cậu. Lý Lam bàng hoàng nhìn mấy bức ảnh trên tay mình, hết tấm này đến tấm khác, toàn thân cô bắt đầu run rẩy.
“Chẳng trách, chẳng trách cô Phương bảo mẹ dạo này con học hành chểnh mảng.” Lý Lam lầm bầm tự nhủ. Trước thái độ bình tĩnh như trời sắp đón bão của Lý Lam, Lâm Sơ Đông càng cảm thấy da đầu tê dại đi.
Lý Lam biết người trong ảnh, biết cực rõ, chính là Diệp Lệnh Úy, cái đứa khiến cô bị đình chỉ tạm thời.
Cậu học sinh tựa vào vách tường lớp học ở sau lưng, miệng ngậm ống hút sữa chua, chắc chắn bên cạnh cậu đang có ai pha trò chọc cho cậu vui, nên cậu đang nở nụ cười. Cho dù là Lý Lam đang ở trạng thái giận dữ cũng có thể cảm nhận được hơi thở thanh xuân từ Diệp Lệnh Úy trong bức ảnh.
“Con định biện hộ gì với mẹ?” Lý Lam cầm bức ảnh, vỗ chúng lên mặt Lâm Sơ Đông một cách hung hãn.
“Con bảo con không yêu sớm, con không thích nó.” Lý Lam chất vấn, “Đây chính là lời cam đoan con nói với mẹ? Lâm Sơ Đông, mẹ dạy con lá mặt lá trái thế này hả?”
“Không nên ỷ mạnh hiếp yếu coi thường bạn học, đó cũng là chuyện mẹ dạy con.” Lâm Sơ Đông nhìn mấy tấm ảnh bị ném tứ tung, tim cậu bỗng thắt lên, cậu đẩy Lý Lam, “Chính mẹ đã làm được chưa?!”
“Việc mẹ bị đình chỉ công tác tạm thời đâu liên quan đến cậu ấy? Chẳng lẽ không phải do mẹ tự làm tự chịu ạ?” Hốc mắt Lâm Sơ Đông đỏ một cách đáng sợ, cậu như con thú non bị thợ săn cầm cung dồn đến bước đường cùng, cậu cắn răng thét lớn.
Lý Lam lảo đảo mấy bước sau khi bị đẩy, cuối cùng sững người đứng nguyên tại chỗ, cô cảm thấy con trai mình bỗng xa lạ quá. Đây là Lâm Sơ Đông điềm đạm, ưu tú mà cô nhất mực tự hào ư?
Cô không dám thừa nhận.
Sau khi xổ ra mấy câu trong cơn kích động, lập tức cảm thấy hối hận, cậu cúi đầu: “Con xin lỗi, con không cố ý cãi lại mẹ, nhưng đúng là mẹ cần ngẫm lại xem vì sao mình bị đình chỉ dạy.”
“Mấy hôm trước cô Trương cũng xảy ra mâu thuẫn với cậu ấy, nhưng tại sao cô Trương không bị đình chỉ?”
Bởi vì người ta biết ngừng làm tổn thương người khác kịp thời.
Đối mặt với kẻ không thể đắc tội, nếu không thích thì tránh xa nhau ra.
Lý Lam há hốc miệng, thật lâu không nói nên lời, cuối cùng cô chỉ ảnh dưới đất, môi run run, hỏi: “Mấy tấm ảnh này thì sao, mấy tấm ảnh này, con giải thích cho mẹ.”
Đứa con trai điềm đạm và hướng nội hoàn toàn mất đi khí thế bật mẹ lúc nãy. Cậu cúi gằm mặt như một bại tướng, khẽ đáp, “Con không giải thích được.”
Trong phút chốc, Lý Lam bỗng thấy đất trời trước mắt quay cuồng.
Hôm sau, lớp trưởng lớp số 1 không đi học. Khi Pokemon bảo cậu đã xin nghỉ, cả lớp cùng ồ à á ố, bởi vì cái tên Lâm Sơ Đông là một kẻ học hành bạt mạng, sốt bốn mươi độ phải truyền dịch cũng lết xác đến trường.
Cứ như thể cậu ta vắng mặt trên lớp một ngày thì sẽ mất cái danh đứng nhất lớp ấy.
Diệp Lệnh Úy nằm nhoài trên ban công hành lang gặm táo. Sau đợt mưa kéo dài mấy ngày qua, tiết trời lập tức chuyển quang đãng, có lẽ là vì hết tuần này sẽ được nghỉ, lại còn sắp đến quốc khánh nên thời tiết như chiều lòng người mà đẹp lên hẳn.
Nhưng bàn tay bị thương của cậu lại gai mắt đến lạ.
Bản thân Diệp Lệnh Úy cũng chẳng nhận ra điều đó. Cậu đang mải tính xem tháng này thi được bao nhiêu điểm là đẹp.
Nghĩ đến xuất thần, bàn tay bị thương của Diệp Lệnh Úy bị ai đó âm thầm nắm lấy. Tay đối phương rất ấm, ẩm ướt như thân rắn dẻo dai, song không mang nhiệt độ như rắn, dính dấp, khiến người ta cực kì khó chịu.
Diệp Lệnh Úy cau mày, định thần lại, không thèm nhìn xem đó là ai, lập tức hất văng cái tay thình lình xuất hiện này.
Mặc dù mềm mại nhưng rất khó vùng ra.
Lúc này Diệp Lệnh Úy mới ngó thử xem đây là tay ai.
Đập vào mắt cậu là một gương mặt cười híp mắt.
Hạ Hoán?
Tuy Diệp Lệnh Úy cảm thấy Hạ Hoán rất kì quặc nhưng cậu không có bằng chứng để quy kết Hạ Hoán không phải người tốt. Dù sao đây cũng là bạn từ thuở nhỏ của nguyên thân, còn quen cả Phí Lan, có tệ đến đâu cũng chẳng đến mức cực tệ.
“Buông ra.” Diệp Lệnh Úy chau mày, thậm chí giọng cậu còn chứa đựng ý ra lệnh. Đây có phải người tốt hay không để sau hẵng bàn, nhưng Diệp Lệnh Úy thực sự không tài nào nhịn được việc hắn thích táy máy chân tay.
Hạ Hoán làm như không nghe thấy, mở lòng bàn tay Diệp Lệnh Úy, nhìn vết thương chướng mắt kia: “Sao lại bị thương?”
Đối phương đang quan tâm mình, Diệp Lệnh Úy không tiện nhăn nhó nữa, cậu buồn bực đáp: “Liên quan gì tới cậu?”
Hạ Hoán càng dùng sức lên nơi đang nắm bàn tay Diệp Lệnh Úy, hắn rì rầm nói: “Tại sao cậu lại bị thương?”
Vết thương rất nông, kết vảy ngay từ đêm hôm ấy, Diệp Lệnh Úy không muốn bị lưu sẹo nên vô cùng để ý đến nó. Nhưng bây giờ vì động tác của Hạ Hoán nên Diệp Lệnh Úy phát hiện vảy mỏng bị ấn đến mức nặn máu ra ngoài, lớp vảy cũng rách mất.
Diệp Lệnh Úy định xô Hạ Hoán ra bằng cái tay còn lại, thậm chí bồi thêm cho Hạ Hoán một cú đạp.
“Cậu điên hả?” Vì vùng vẫy nên cái miệng nhỏ của Diệp Lệnh Úy bắt đầu thở dồn dập, gương mặt nhỏ nhắn dần dần trắng bệch ra.
Hạ Hoán mắt điếc tai ngơ, thậm chí còn càng lúc càng tăng thêm lực lên tay Diệp Lệnh Úy.
“Đau.” Rắn không được thì chuyển sang mềm.
Xong chuyện chuẩn bị xem cậu táng chết tên Hạ Hoán này đi.
Hạ Hoán nghe thấy tiếng làm nũng đáng thương của cậu, rốt cuộc cũng chịu giương mắt nhìn Diệp Lệnh Úy. Nhưng ngay sau đó, Hạ Hoán càng nắm chặt hơn. Đầu ngón tay bắt đầu ứ màu, còn gân xanh trên mu bàn tay Hạ Hoán cũng dần phồng lên.
Bây giờ không chỉ vết thương đau mà dường như cả tay sắp bị bóp vỡ rồi.
Xương bị nghiền nát đến nơi.
Hạ Hoán nhìn cậu trai vừa bất lực vừa đáng thương kia, mặt cậu trắng bệch như tờ giấy, vành mắt đỏ hoe, bị bắt nạt nhưng chẳng có ai giúp, thật là đáng yêu.
Quả táo trong tay Diệp Lệnh Úy rơi xuống đất, cậu quay đầu nhìn về phía lớp học, la lên bằng giọng nức nở: “Phí Lan, Phí Lan.”
Cao Lâm Hạo đang chém gió với Phí Lan, Phí Lan gục đầu tựa lên bàn, thỉnh thoảng đáp lại đôi lời, nghe thấy tiếng Diệp Lệnh Úy, Cao Lâm Hạo cũng vậy, hắn lập tức ngừng nói, vươn cổ ra nhìn quanh một vòng hành lang.
“Lúc nãy Diệp Lệnh Úy làm sao thế?”
Phí Lan nghiêng đầu nhìn qua.
“Phí Lan, mau tới cứu tôi.” Diệp Lệnh Úy tủi thân, vừa hoảng vừa la to, như mèo con bị xách cổ, không thể làm gì.
Mắt cậu ứa lệ.
Cơ thể cậu yếu ớt, rơi vào tay kẻ như Hạ Hoán, thực sự rất khó chịu.
Một cơn giận lạnh lùng toát lên giữa đôi mày của Phí Lan.
Cao Lâm Hạo xắn tay áo, quát: “Đệt, mày điên hả Hạ Hoán? Mày không thấy tay Diệp Lệnh Úy bị thương à? Đậu mùa mày nắm kiểu gì đấy?’
Cậu vừa nói vừa phi ra cửa sau, vẫn không quên bảo Phí Lan: “Anh Lan, chúng ta lên.”
Xông lên?
Động tác xắn tay áo của cậu khựng lại, nhìn Phí Lan trực tiếp nhảy tung ra theo đường cửa sổ, dường như chỉ xảy ra trong chớp mắt. Cả lớp bị hành động này thu hút, cùng ngó theo.
Từ ngày lên cấp ba, Phí Lan gần như chưa đánh đấm trận nào. Hắn ra tay hai lần, một lần đánh gãy tay Nguyên Tùng, một là bây giờ.
Phí Lan đạp một cú vào bụng Hạ Hoán. Hạ Hoán khom lưng che bụng, gục xuống mặt đất, dường như tim gan phèo phổi bị đạp bay. Hắn rên rỉ, nhưng ánh mắt vẫn găm lên tay Diệp Lệnh Úy, đỏ thắm, tươi rói, thật là đẹp mắt.
Trong mắt hắn ánh lên một nét si mê. Cao Lâm Hạo đứng trong phòng cảm thấy đầu mình co giật, Hạ Hoán sao vậy, cứ như một kẻ kỳ quặc thế nhỉ? Giống như bị thần kinh ấy.
Chỉ khi có Phí Lan ở bên, cậu mới yên tâm, cũng bởi Phí Lan ở đây nên cậu mới thấy cơn buồn tủi và đau xót bị nhân lên ngay lập tức.
“Phí Lan, tôi đau chết mất.” Diệp Lệnh Úy đỡ tay bằng cái tay còn lại, lớp vảy trong lòng bàn tay bị rách mất rồi, nhìn có vẻ còn thảm hơn lúc đầu.
Phí Lan rũ mắt nhìn lòng bàn tay Diệp Lệnh Úy, mặt không đổi sắc, ánh mắt thâm trầm, giống như một đội quân đội tuyết từ từ áp sát, xâm chiếm mặt mày. Cao Lâm Hạo nhìn mà rùng mình.
Xem đi, đây chính là lý do cậu chưa bao giờ trêu ngươi Phí Lan.
Diệp Lệnh Úy cúi đầu, tựa đầu vào ngực Phí Lan.
Haiz, Cao Lâm Hạo thở dài. Chỉ khi đối diện với Phí Lan thì Diệp Lệnh Úy mới chuyển chế độ Kiều Kiều làm nũng, còn bình thường cứ như Hỗn Thế Tiểu Ma Vương ấy.
Chuyến này Hỗn Thế Tiểu Ma Vương ấy bị dọa sợ thật rồi, trước đây cậu ngông nghênh là vì không ai đụng chạm đến cậu thôi.
Tiểu Ma Vương đội vương miện lấp lánh, vừa ngạo mạn vừa huênh hoang song thần dân vẫn sẵn lòng thần phục dưới chân cậu. Tiểu Ma Vương hay kiếm chuyện vô cớ, vừa ngây thơ lại vừa quái gở nhưng con dân luôn vui vẻ nâng niu cậu như nâng trứng, thậm chí dâng tặng những bảo thạch đẹp nhất.
Nhưng bỗng có tên ăn mày cố tình kéo Tiểu Ma Vương xuống khỏi ngai báu, kéo cậu vùng vẫy trong bùn cùng lớp vải thô hắn mặc.
Phí Lan vẫn không lên tiếng, Diệp Lệnh Úy giương mắt, đôi mắt ướt nhẹp dán cả vào nhau, “Tôi bảo tôi đau chết mất, cậu nghe thấy không?”
Ánh mắt trong trẻo như thể mới được nước mưa gột rửa, có thể ngửi thấy hơi ẩm thuộc về ngày xuân, nhìn tựa làn xuân thuỷ đang khoan thai dập dìu.
Ánh mắt Cao Lâm Hạo rời khỏi đôi mắt Diệp Lệnh Úy một cách thản nhiên.
Tạm để Diệp Lệnh Úy tự đứng đó, Phí Lan thong thả vén tay áo, dừng trước mặt Hạ Hoán.
Giọng hắn rất trầm, như đang nói thầm với mình Hạ Hoán.
“Làm gì vậy Hạ Hoán?” Phí Lan mỉm cười, ánh mắt sắc lạnh, “Sao lại giở trò trước mắt tôi, đụng vào người của tôi?”
Hạ Hoán ôm bụng, ngước mặt lên, nhếch mép cười đáp, “Diệp Lệnh Úy là người của cậu từ lúc nào? Cậu ta là bạn tốt nhất của tôi, tôi cũng là bạn tốt nhất của cậu ấy.”
“Tôi cũng không phải người bạn tốt nhất của cậu ư?” Hạ Hoán rì rầm, ánh mắt ảm đạm và bi thương.
“Nhắc nhở cậu một chút,” Giọng điệu Phí Lan khá lạnh nhạt, không chút cảm xúc: “Chúng ta không còn là học sinh cấp một nữa, bây giờ cậu là con của Hạ Minh đang mắc nợ hàng chục triệu tệ.”
Nụ cười trên khoé miệng Hạ Hoán tắt dần.
“Còn Diệp Lệnh Úy lại sở hữu 10% cổ phần tập đoàn nhà họ Diệp, muốn gió gọi gió, muốn mưa gọi mưa.”
Phí Lan hờ hững nói.
“Đừng chạm vào cậu ấy, Hạ Hoán, cậu an phận đi, tôi sẽ coi như cậu không tồn tại.” Phí Lan khẽ bật cười, ánh mắt lạnh như băng đáp xuống người Hạ Hoán, tựa như lưỡi dao từng được nung qua lửa, nhẹ nhàng lướt qua mặt Hạ Hoán, “Nếu chuyện hôm nay xảy ra một lần nữa, tôi cũng chẳng biết tôi sẽ làm gì với cậu đâu.”
“Cậu biết tôi là dạng người gì mà.”
Hạ Hoán biết, biết chứ, thậm chí biết cực rõ.
Người đặt bài vị mẹ trong phòng mình có thể là người bình thường ư?
Diệp Lệnh Úy bị Phí Lan đẩy mạnh vào phòng học, Cao Lâm Hạo túm lấy Diệp Lệnh Úy, bôi thuốc lên tay cậu. Người sau tỏ vẻ bình tĩnh, Cao Lâm Hạo lại đau lòng vừa thoa vừa mắng: “Tôi thực sự không biết Hạ Hoán là thứ chó má thế!”
“Nó bị điên chắc, Lâm Sơ Đông thích dạng này hả? Quả nhiên là nồi nào úp vung nấy!”
“Lâm Sơ Đông là kiểu nồi gì?” Diệp Lệnh Úy đột nhiên ngẩng lên, tò mò hỏi.
Cao Lâm Hạo bị hỏi khó, cậu ta nghĩ một lát rồi quạu quọ đáp: “Nồi méo!”
“…”
Chửi xong xuôi, Cao Lâm Hạo lại nhớ về ánh mắt ban nãy của Hạ Hoán, có phần phỏng đoán, nói: “Diệp Lệnh Úy, cậu bảo tại sao Hạ Hoán làm vậy? Sao tôi cứ cảm thấy nó đang thích cậu nhỉ?”
Diệp Lệnh Úy lắc đầy, vẫn không quên gạt bỏ suy đoán kỳ quặc của Cao Lâm Hạo: “Nói như thả rắm!”
Dứt lời, cậu bị Phí Lan vẫn luôn đứng tựa vào bàn học khẽ tay lên đầu, “Không được nói bậy.”
Diệp Lệnh Úy nhướng mày, cậu ít khi nói tục, nhưng vì muốn trêu Phí Lan nên cậu nhìn lại hắn, không chớp mắt, hắng giọng, cất tiếng lanh lảnh: “Vãi!”
Phí Lan: “…”
Nhìn thấy Phí Lan cau mày không bằng lòng, dù đang để Cao Lâm Hạo bôi thuốc dở tay thì Diệp Lệnh Úy cũng phải trêu Phí Lan một phen.
“Tôi nói tục cậu cũng quản, sao không quan tâm tôi có yêu sớm không?”
Phí Lan phì cười: “Cậu có thật lòng thích ai chưa?”
Lúc đầu viết cho Lâm Sơ Đông bức thư tình dài như vậy, nội dung khiến lòng người cảm động, bây giờ thì sao, ghét người ta thế nào. Ai dám so độ vô lương tâm với bé sói mắt trắng Diệp Lệnh Úy.
Diệp Lệnh Úy suy nghĩ thật lung, “Nói không chừng…”
Dứt lời, không để ý đến con ngươi Phí Lan đang trầm xuống.
Thành tích học tập hổ lốn, lại còn nghĩ linh tinh gì đây?
“Nói không chừng ngày mai tôi sẽ thật lòng thích ai đó.” Diệp Lệnh Úy chậm rãi nói, sau đó càng nghĩ càng thấy khả năng xảy ra chuyện này vô cùng lớn, cậu đập tay lên bàn: “Đúng, đúng thế đấy, ngày mai tôi sẽ yêu sớm!”
Cao Lâm Hạo kinh hoảng, run lên.
Phí Lan nhìn khí thế quả quyết của Diệp Lệnh Úy, hơi lạnh trong mắt tản đi, nhưng ngay sau đó mây đen từ từ tụ lại, nhưng vẫn không có biểu cảm gì, như cười như không, hắn nói:
“Diệp Kiều Kiều, muốn yêu sớm hả?” Câu nói thản nhiên của Phí Lan cũng chính là lời cảnh cáo chính thức dành cho Diệp Lệnh Úy: “Cậu cứ việc thử xem.”