Cô cứ tưởng khi cô rời khỏi gia đình mình, thành lập một gia đình mới là đã có thể hoàn toàn thoát ra khỏi quá khứ.
Nhưng, khi cô ngoảnh đầu nhìn lại những năm tháng từng dây dưa này, dường như cô chưa bao giờ thành công bước ra khỏi cái bóng của Trình Gia Di.
Hoặc là nói, cô vẫn luôn nghĩ mình đã bước ra, nhưng thật ra chỉ là do cô nghĩ mà thôi.
Thậm chí, khi bị Tống Gia Mộc cho leo cây ngay ngày lãnh giấy chứng nhận kết hôn, cô vẫn đang chôn chân trong quá khứ.
Càng nghĩ thì tâm trạng lại càng ngột ngạt, đến việc video đang nói gì mà cô còn chẳng thể chú tâm nổi.
Có phải, sắp tới thanh minh rồi phải không nhỉ, đến lúc đốt chút tiền giấy cho bạn trai cũ rồi:)
Có lẽ do cô vừa nhắc đến Tống Gia Mộc, vậy nên website xem video lại đẩy cho cô vài video khác liên quan đến tài chính. Không biết sao cô lại nhớ đến Trần Thời Dữ, video tư liệu khá là ít, đa số đều là giải thích về kết cấu quyền cổ đông hiện giờ của Hằng Gia, nhưng ở cuối video lại để một tấm ảnh chính diện lúc lên tạp chí của Trần Thời Dữ.
Gương mặt yêu nghiệt ấy vừa xuất hiện, các bình luận tỏ vẻ kinh ngạc lúc đầu đều bắt đầu đổi hướng.
Từ thảo luận về tài chính, biến thành “A a a” tràn màn hình.
“Cứu với, trời đất ơi, mặc dù lúc trước từng xem ảnh chồng rồi nhưng bây giờ xem lại vẫn thấy anh ấy đẹp trai như thế!”
“Kiểu tổng tài bá đạo vừa có tiền vừa có nhan sắc như thế này thật sự tồn tại ư??”
“Chồng đẹp trai quá, chồng đẹp trai quá, chồng đẹp trai quá!”
“Tôi liếm màn hình tới tấp luôn rồi này!!”
…
Từ Thanh Đào nhớ, lúc trước Trần Thời Dữ từng lên hot search một lần, lên hot search cũng là vì nhan sắc ấy của anh.
Nhưng không ngờ vẫn còn nhiều người nhớ nhung anh đến vậy.
Vả lại, gọi chồng tràn cả màn hình như thế này là cái quỷ gì đây?!
… Cô còn chưa gọi được mấy lần đâu đấy nhé.
Được thôi, cuộc hôn nhân giả tạo này của họ không thích hợp với mấy cái cách xưng hô õng ẹo ấy cho lắm.
Nói mới nhớ, Trần Thời Dữ chưa từng gọi biệt danh của cô, mỗi lần mở miệng thì đều gọi cô là Từ Thanh Đào thẳng thừng như thế.
Từ Thanh Đào, Từ Thanh Đào.
Làm như cô không có biệt danh không bằng:)
Ngắm nghía một lúc nữa, lúc trước Từ Thanh Đào không để ý, giờ cô mới phát hiện ra rằng…
Cổ áo của bộ đồ Trần Thời Dữ đang mặc mở cũng rộng lắm đấy, sao không dứt khoát khỏa thân nửa người trên để chụp tạp chí cho rồi:)
Thầm mắng Thời Tiểu Dữ mười nghìn lần.
Từ Thanh Đào mệt lả cả người, bỗng cô nhìn chằm chằm vào khung trò chuyện của mình và Trần Thời Dữ.
Mấy ngày nay Trần Thời Dữ có gửi tin nhắn cho cô, nhưng Từ Thanh Đào không trả lời.
Dù có thì cũng chỉ là “Ừ”, “Ừm”, “Biết rồi”, qua loa có lệ lộ liễu đến thế cơ mà.
Chắc là do cô quá qua loa.
Nên bắt đầu từ ngày hôm qua, Trần Thời Dữ không còn gửi tin nhắn cho cô nữa.
Đồ đàn ông xấu xa!
Không có ý chí đến thế cơ à!
Không nhận ra cô đang dỗi sao, đến dỗ cũng không biết nữa à T.T
Hơn nữa, cô nhớ, ngày thứ hai sau khi Trần Thời Dữ khỏi bệnh thì anh đã đi công tác rồi.
Cũng không biết là bệnh cảm có đỡ hơn chưa.
Nhưng mà, dù không đỡ hơn, thì có lẽ là anh cũng sẽ không thể buông bỏ công việc của anh được.
Trần Thời Dữ vẫn còn quá trẻ để làm người nắm quyền Hằng Gia, chưa đứng vững chân ở cái đất Vân Kinh này, có quá nhiều người nhìn chằm chằm vào anh, khiến anh bận đến nỗi gần như không có thời gian để nghỉ ngơi.
Nghĩ đến đây, tự dưng Từ Thanh Đào thấy hơi chột dạ.
Cô vì chút chuyện cỏn con này mà ầm ĩ với anh, liệu có phải là cô hơi quá đáng rồi không nhỉ?
…
Trên đường cao tốc nào đó của Vân Kinh.
Chiếc Maybach đang chạy đều đều.
Người đàn ông có khí chất cao quý đang ngồi trong xe, anh không phải là ai khác, anh chính là Trần Thời Dữ.
Anh vừa kết thúc hội nghị, tiện thay lướt xem lịch sử trò chuyện mấy ngày nay với Từ Thanh Đào.
Cuộc trò chuyện vẫn dừng lại trước khi Trần Thời Dữ đi công tác ở Hải Thành, anh nhắn câu “Em giận rồi à?”
Bên kia cũng rất lễ phép mà trả lời lại rằng: “Đâu có đâu, sao tôi lại giận cơ chứ, tất nhiên là tôi không giận rồi (đậu nành mỉm cười)”
Phức tạp quá, nó làm cho anh không phân biệt được giọng điệu này của Từ Thanh Đào là thật hay giả.
“Triệu Dương, cậu từng cãi nhau với bạn gái chưa?”
Trong xe, giọng của Trần Thời Dữ đột ngột vang lên.
Triệu Dương đang tập trung lái xe mà cũng thấy bất ngờ, sau khi nghe rõ câu hỏi, bỗng dưng anh ấy ý thức được điều gì đó.
Trợ lý Triệu đã có thể giữ vững phong thái chuyên nghiệp linh hoạt trước việc Trần Thời Dữ bỗng dưng hỏi ý kiến về chuyện tình cảm. Trợ lý của tổng tài bá đạo thì phải biết nhìn mặt mà đoán ý!
Là người gần gũi với người vùi đầu làm việc như Trần Thời Dữ, trợ lý Triệu sắp ba mươi đến nay vẫn chưa kết hôn.
Thế là khép na khép nép khai báo: “Sếp Trần, tạm thời tôi vẫn chưa có dự định yêu đương.”
“Ừ.” Trần Thời Dữ dùng tư thế biếng nhác mà đỡ trán: “Cũng đúng.”
Giọng điệu ngứa đòn giống như kiểu “Dù sao thì không phải ai cũng được như tôi, ở tuổi này mà có được cả sự nghiệp lẫn tình yêu”.
Ông chủ anh ấy bị sao vậy nhỉ?
Anh đừng tưởng anh là ông chủ thì anh có thể mỉa mai mấy chú chó độc thân đấy nhé!!
Anh ấy nhìn vẻ mặt của Trần Thời Dữ, thăm dò mà hỏi anh rằng: “Anh và bà chủ có mâu thuẫn gì sao?”
“Vốn là có.” Lúc bình dị gần gũi thì trông Trần Thời Dữ rất dễ trò chuyện, sẽ cho người khác cảm giác như họ là bạn bè: “Giờ thì hết rồi.”
Triệu Dạng:? Sao cứ cảm thấy lời của đàn ông hoàn toàn không đáng tin vậy nhỉ?
Là trợ lý thì phải có kỹ năng quan sát lời nói và sắc mặt ở cấp độ thượng thừa, vừa thấy bộ dạng này của Trần Thời Dữ thì anh ấy biết ngay là chuyện vẫn chưa được giải quyết.
“Sếp Trần, anh đã hỏi bà chủ có chuyện gì hay chưa?”
Trần Thời Dữ: “Hỏi rồi.”
Thoáng dừng lại, anh nói tiếp: “Nhưng cô ấy nói không có gì.”
… Xảy ra chuyện lớn rồi đó ông chủ.
Bỗng dưng bầu không khí trầm xuống.
Hình như Trần Thời Dữ ý thức được điều gì đó, anh bèn nhìn anh ấy: “Sao thế?”
Triệu Dương muốn nói rồi lại thôi, Trần Thời Dữ không hỏi nữa, đổi chủ đề trò chuyện: “Đi tra xem hôm tôi nằm trong bệnh viện thì bà chủ đã làm những việc gì.”
Hành trình của Từ Thanh Đào nhanh chóng được gửi đến tay Trần Thời Dữ.
Sau khi nhìn thấy cô rời bệnh viện rồi về thẳng Bách Nguyên Nhất Hào, lòng Trần Thời Dữ dâng lên một dự cảm bất thường.
Mãi cho đến khi cô quay lại, không có bất kỳ lịch sử chi tiêu nào, chỉ có mỗi một bát cháo tự dưng xuất hiện.
Dự cảm bất thường ấy đã đạt lên đến đỉnh điểm.
Bỗng dưng, ký ức mơ hồ khi ấy cũng ùa về theo.
Đặc biệt là trên ngón cái Từ Thanh Đào có một vết đỏ, giờ nghĩ lại, trông nó rất giống với vết bỏng.
Lòng anh bỗng trầm xuống.
…
Hôm nay Từ Thanh Đào vừa tan làm thì cô bỗng có một dự cảm – một dự cảm mãnh liệt đến từ giác quan thứ sáu.
Dự cảm của cô khá linh nghiệm, đặc biệt là khi cô nhìn thấy chiếc Maybach đón cô tan làm, ngay lúc ấy, cảm giác kia đã trở nên mãnh liệt hơn cả.
Khi mở cửa sau ra, quả nhiên cô thấy người đàn ông cao quý nào đó đang ngồi bên trong.
Từ Thanh Đào im lặng trong thoáng chốc, thật ra, chỉ mới có hai ngày không gặp mặt, nhưng mỗi lần cô gặp Trần Thời Dữ thì cô đều bị ngạc nhiên bởi gương mặt này.
Vả lại, hình như tâm trạng của cô tốt hơn nhiều so với khi cô tưởng tượng ra viễn cảnh mình gặp lại anh.
Dù sao, từ buổi sáng hôm ấy trở đi, giữa họ đã duy trì một kiểu chiến tranh lạnh rất đỗi kỳ lạ.
Cảm thấy bầu không khí trên xe rất lúng túng, sau khi Từ Thanh Đào ngồi vào trong xe, bỗng dưng không biết nên nói gì.
Rất lâu sau cô mới mở lời, phá vỡ sự im lặng này: “Anh Thời Dữ, sao hôm nay anh đến đón tôi vậy?”
Qua một lúc, Trần Thời Dữ mới trả lời một nẻo: “Tôi còn tưởng em không nói chuyện với tôi nữa.”
… Cũng không nghiêm trọng đến thế đâu, được không vậy hả?
Nhưng mà, ha ha, quả nhiên Thời Tiểu Dữ biết họ đang chiến tranh lạnh.
Cô im lặng, anh thì nói tiếp: “Vết bỏng trên tay đã khỏi chưa?”
Nói chung là, cỡ hai giây trôi qua, Từ Thanh Đào mới nhận ra Trần Thời Dữ vừa nói gì.
Cô thoáng kinh ngạc, nhưng nghĩ lại thì, Trần Thời Dữ hận không thể tìm người theo dõi cô hai mươi bốn tiếng đồng hồ, chỉ cần anh muốn biết mỗi ngày cô làm gì thì anh có thể nắm trong lòng bàn tay.
Cùng lúc này, có một suy nghĩ khó tin chợt nảy ra trong đầu.
Đừng nói với cô là Trần Thời Dữ đến đây để xin lỗi cô đấy nhé?
Không phải chứ, không phải chứ, từ điển cuộc sống của cậu thiếu gia này mà cũng có hai chữ “xin lỗi” ư?
Nhưng, trái tim cô dần đập nhanh hơn.
Sao có thể coi vết bỏng trên tay cô là vết thương cho được, hôm ấy, hai tiếng sau là nó đã khỏi rồi.
Hơn nữa, cô cũng không thấy đau cho lắm, tất nhiên là chỉ có mỗi lúc ấy không đau, không biết sao khi Trần Thời Dữ hỏi như thế…
Thì cô chợt thấy đau.
“Chưa khỏi.” Rầu rĩ bảo: “Đau chết đi được.”
Qua một lúc lâu mà chẳng thấy Trần Thời Dữ nói năng gì.
Từ Thanh Đào lại kìm lòng không đậu mà nói: “Anh vẫn chưa nói sao anh lại đón tôi.”
“Không phải có người lơ tôi đi hai ngày nay à.” Trần Thời Dữ thoáng ngưng lại: “Tôi đến tìm cái cớ cho mình xuống.”
Từ Thanh Đào: “.”
“Đào Đào.”
Lần đầu tiên nghe thấy anh gọi biệt danh của mình, có một thoáng ngắn ngủi, Từ Thanh Đào chợt cảm thấy đầu óc mình đã trống rỗng mất rồi.
Tiếp đó, thanh âm man mát của Trần Thời Dữ vang lên: “Tôi không biết em nấu bát cháo đó, xin lỗi em.”
Tiếng tim đập ngày càng mãnh liệt hơn.
Dường như Từ Thanh Đào đã nghe thấy câu trả lời của mình từ nơi xa xăm vọng về, giọng điệu chẳng giống cô nữa: “Ừ, thì sao?”
“Cũng không phải là tôi cố ý muốn mắng thần tượng của em đâu.”
Khoan đã, đây là gì?
Từ Thanh Đào lặng im, kinh ngạc, khó tin, cô đâu có giận vì chuyện này!
Nhưng, ngay giây sau cô đã nghe thấy Trần Thời Dữ thong thả ung dung giải thích: “Vì em thích anh ta nên tôi mới ghen.”