Dương Ký tưởng tượng, đúng như vậy!
Dù cho là thịt heo, vẫn như cũ không thể để rút bóng ma trong lòng của Dương Ký đối với Đạm Đài Tẫn. Hắn miễn cưỡng bình phục lại cảm xúc, thông thuận báo cáo tình huống quân doanh.
Đạm Đài Tẫn hững hờ nghe, hắn tròng mắt nhìn mình ngón tay trắng nõn như ngọc.
Nghĩ thầm, Kinh Lan An nói không sai, cho dù trong lòng xem thường, nhưng hắn nhất định phải ngụy trang thành giống như người khác.
Hắn học cử chỉ của người khác, chí ít nhìn lại, hắn học cũng khá được đó chứ.
*****
Đế vương cũ của Chu Quốc sau khi chết năm ngày, cả triều văn võ đều đầu chấp nhận tân quân.
Tô Tô ngồi ở trong tửu lâu, nghe được tin tức này, nhịn không được lẩm bẩm nói: “Hắn đã làm cái gì?”
Sẽ không thuận lợi như vậy đi!
Thay đổi triều đại, mưu triều soán vị, làm sao lại thuận buồm xuôi gió như thế được.
Chuyện này chút tin tức đều không truyền ra, Tô Tô vẫn không có cách giải, một đôi đôi vợ chồng trung niên ngồi ở đối diện nàng, nhắc nhở nàng nói: “Cô nương…..”
Tô Tô ngẩng đầu, kịp phản ứng, nói ra: “Đại thúc, đại nương, hi vọng nhìn thấy các ngươi chăm sóc thật tốt cho Tiểu Sơn.”
Đôi vợ chồng thành thật vội vàng gật đầu, hiền lành nói: “Cô nương yên tâm, chúng ta không có con, sẽ coi Tiểu Sơn là con trai ruột, sẽ không để hắn thiệt thòi.”
Nam nhân phụ họa: “Chúng ta sẽ mang theo Tiểu Sơn rời xa nơi này, Mạc Hà cùng Vũ Châu cũng không an toàn, những năm này ta cùng phu nhân có chút vốn liếng, rời Vũ Châu, cũng có thể sống rất tốt.”
Tô Tô gật đầu: “Ta có thể nói mấy câu với Tiểu Sơn chứ?”
Hai vợ chồng khéo hiểu lòng người, nữ nhân liên tiếp quay đầu nhìn Tiểu Sơn, nhìn ra được, nàng rất thích Tiểu Sơn.
Tô Tô nói: “Ngươi thích bọn họ không?”
Tiểu Sơn nhìn Tô Tô, gật đầu nói: “Thích.”
Tô Tô thở dài, sờ sờ đầu của hắn: “Bảo ngươi làm thế nào mới tốt đây.”
Ngoan như vậy, rõ ràng không muốn đi, thế nhưng không biểu lộ nửa phần.
Tô Tô thực sự thương tiếc hắn, nàng đã lâu không thương tiếc một người. Đôi vợ chồng là người tốt, vốn liếng cũng giàu có, Tiểu Sơn đi theo bọn họ cũng tốt hơn so với mình.
Tô Tô nhẹ nhàng nắm chặt tay Tiểu Sơn.
Mạch đập của đứa bé suy yếu, không giống người sống. Đôi vợ chồng cho dù tốt, cũng không thể kéo dài tính mạng cho Tiểu Sơn.
Nàng rạch cổ tay mình đưa tới bên môi Tiểu Sơn.
Tiểu Sơn liếc nhìn nàng một cái, giống như hai ngày trước, nhẹ nhàng mút lấy máu của nàng.
Khuynh Thế Hoa cải tạo thân thể thiếu nữ, máu cũng không có mùi tanh, ngược lại mang theo hương hoa cùng thần lực, Tiểu Sơn biết, nàng muốn để cho mình có thể sống thêm mấy năm.
Hắn không dám dùng sức, cánh môi như có như không sát bên cổ tay của nàng.
Da thịt thiếu nữ mềm mại, hương khí nhàn nhạt dễ ngửi, để hắn có mấy phần chân tay luống cuống.
Môi khô ráo chạm vào, mặt đỏ tới mang tai.
Vẫn là không nhịn được lặng lẽ nhìn nàng.
Nàng cười nhẹ nhàng nhìn mình: “Sao đấy?”
Tiểu Sơn vội vàng buông nàng ra.
“Cảm ơn.”
Hắn chưa từng gọi là Tô tỷ tỷ, Tô Tô cũng không để ý, đứa nhỏ này trưởng thành sớm, trong lòng có ý nghĩ của chính mình.
“Sau này cuộc sống thoải mái, nếu như có cơ duyên, nhất định phải bắt lấy. Tiểu Sơn, làm người kiên cường, hi vọng có một ngày, chúng ta gặp lại.”
Tiểu Sơn trầm trầm nói: “Ừm, ta hiểu rồi.”
Ta đồng ý.
Tô Tô gật gật đầu, dự định rời đi, Tiểu Sơn nhếch khóe môi, ngón tay nhẹ nhàng nắm lấy tay áo nàng.
Hắn đưa một hộp ngọc nhỏ bỏ vào tay Tô Tô.
Tô Tô xem xét, một tiểu trùng nhỏ màu trắng ngủ trong hộp ngọc.
Tiểu Sơn nói: “Ta, ta chỉ có cái này, tặng cho ngươi, ngươi đừng sợ nó, cũng đừng ghét nó. Ngươi mang theo nó, sẽ không bị trúng độc.”
Hắn sợ Tô Tô không cần, hốt hoảng lui lại mấy bước: “Ta đi tìm bọn họ.”
Còn không đợi Tô Tô nói chuyện, hắn chạy ra bên ngoài, dắt tay đại nương.
Người phụ nữ kia mặt mày hớn hở, Tô Tô tâm tình phức tạp cất kỹ hộp ngọc, nhìn xa xa bọn họ dẫn Tiểu Sơn lên xe ngựa rời đi.
Trên xe ngựa.
Người phụ nữ nói: “Đừng nhìn nữa, tỷ tỷ ngươi đi xa rồi.”
Tiểu Sơn nhỏ giọng nói: “Nàng không phải là tỷ tỷ ta.”
Người phụ nữ nghe không rõ hắn nói cái gì: “Con chim trên vai này là chuyện gì xảy ra?”
Nói, bà muốn bắt.
Tiểu Sơn bảo vệ chim trong lòng bàn tay, mím môi nói: “Xin, xin đừng đụng nó.”
Người phụ nữ che miệng cười: “Đứa nhỏ này, nương sẽ không cướp của con.”
Tiểu Sơn trầm mặc.
Hắn rất muốn nói, hắn không phải đứa bé, mặc dù nhìn qua là sáu bảy tuổi, nhưng hắn đã mười hai tuổi.
Hắn là thiếu niên, hắn cũng nhớ rõ mẫu thân của mình, mẫu thân là Kinh Lan An.
Hắn là Thiếu chủ Di Nguyệt tộc, Nguyệt Phù Nhai.
*****
Trên lưng Tô Tô là Tiểu Kiếm, bôn ba mấy ngày, đi thuyền đến Mạc Hà.
Mạc Hà đã là giữa hè, Tô Tô thay bộ váy ngắn nhẹ nhàng, ở trong thành quan sát tình huống.
Trên thực tế, nàng cũng không biết cụ thể là tình huống gì. Tắc Trạch nói Ma Thần không có tơ tình, vậy nhất định là người tâm lạnh quạnh quẽ.
Sử sách ghi chép, không có tơ tình, về sau có thể mọc ra, nhưng quá trình gian khổ, muốn dạy một người yêu và hận, đắng và ngọt.
Tình cảm là chuyện phức tạp nhất
Tô Tô trước mắt hiểu rõ tình huống, Đạm Đài Tẫn chỉ có cảm giác với Diệp Băng Thường, nhớ mãi không quên, có lẽ sự lựa chọn thì Diệp Băng Thường thích hợp nhất.
Nhưng mà Diệp Băng Thường gả cho Tiêu Lẫm, tình cảm vợ chồng lại tốt, không biết nên làm thế nào.
Rút ra Tà Cốt không khác gì xuống địa ngục, khó trách Tắc Trạch chỉ là bao dung cười cười, không cổ vũ nàng, cũng không đả kích nàng. Đây là một chuyện tuyệt vọng.
Nàng còn đang nghĩ cách, đường đi rối loạn, đám người bắt đầu chạy.
Một nữ tử bị bầy người chen té ngã bên chân Tô Tô, Tô Tô vội vàng đỡ nàng dậy: “Xảy ra chuyện gì rồi?”
Nữ tử vội vàng nói: “Hoàng Đế cũ của Chu Quốc nuôi Chiến Hổ, cách mấy ngày sẽ chọn nữ tử đi phụng dưỡng, đây chính là yêu quái, không có người còn sống trở về! Cô nương, ngươi nhanh chạy đi.”
Quả nhiên, cách đó không xa, một hàng binh sĩ ánh mắt sắc bén, nhìn về đám người.
Tô Tô lúc trước nghe thợ săn nói qua, Đạm Đài Minh Lãng có một con hổ yêu, có thể giúp hắn đánh trận.
Đạm Đài Tẫn giết Đạm Đài Minh Lãng, hắn không nỡ giết hổ yêu, nên giữ lại nuôi, để hổ yêu vì hắn đánh trận.
Dù sao phàm nhân đánh như thế nào cũng không qua được yêu quái, Tô Tô nhẹ nhàng nghiến răng, không thể trông cậy vào Đạm Đài Tẫn.
Binh sĩ càng ngày càng gần, Tô Tô cũng không có ý tránh, hổ yêu ăn thịt nữ tử đúng hay không?
Nàng sẽ đánh nổ đầu nó!
Hổ yêu vốn uy hiếp Diệp lão, nàng muốn đến bên cạnh Đạm Đài Tẫn, thuận tiện giải quyết con hổ yêu này.
Theo Tô Tô thấy, cho dù Đạm Đài Tẫn muốn làm Hoàng Đế, hoàn cảnh trước mắt cũng là tốt nhất, hắn nếu thật sự diệt Hạ Quốc, nhất định là bạo quân coi trời bằng vung.
Tâm nàng vừa động, lúc binh sĩ bắt được nàng, nàng vùng vẫy tượng trưng một lúc, đã bị mang đi.
Sau khi Tô Tô bị bắt, cũng không trực tiếp đưa đến bên người hổ yêu, ma ma híp mắt dò xét nàng cuối cùng Tô Tô bị nhốt ở một cái phòng.
Trong phòng, còn có năm nữ tử.
Các nữ tử sắc mặt tái nhợt, còn có hai người rơi lệ. Thấy Tô Tô bị ép đến, các nàng nhìn thoáng qua, lại tuyệt vọng mà cúi thấp đầu.
Có nữ sắc mặt khó coi nói: “Vân nhi, không được, chúng ta không thể ngồi chờ chết, nếu không nghĩ cách, chúng ta nhất định sẽ chết.”
Triệu Vân Nhi khuôn mặt tiều tụy, nói: “Có thể có cách nào, Đạm Đài Minh Lãng giữ chúng ta lại, không phải là vì đêm nay. Ta trước đó nghe cha nói, hắn tìm tới một con đại yêu ngủ say, chờ tỉnh lại.”
Yến Uyển nói: “Thế nhưng Đạm Đài Minh Lãng đã chết, hiện tại Mạc Hà là đệ đệ hắn làm chủ, chúng ta…..Nói không chừng có cơ hội.”
Yến Uyển nhìn Triệu Vân Nhi xinh đẹp kiều diễm: “Đúng! Vân nhi, ngươi xinh đẹp như vậy, đêm nay chúng ta còn có cơ hội, trước khi nghi thức bắt đầu, tân đế sẽ truyền chúng ta, chỉ cần hắn…..Hắn coi trọng ngươi, chúng ta cũng không cần đi làm đại yêu tỉnh lại.”
Triệu Vân Nhi khẽ giật mình, trong mắt thêm mấy phần chờ mong.
Tô Tô không ngờ tới, trừ hổ yêu, Đạm Đài Minh Lãng còn muốn làm thức tỉnh đại yêu khác.
Đạm Đài Tẫn so với Đạm Đài Minh Lãng càng khát vọng sức mạnh, đã có cơ hội này, hắn nhất định phải làm thức tỉnh yêu vật, mặc kệ là móc ra nội đan mình đã nuốt, vẫn là muốn thúc đẩy yêu vật đánh trận, đây đều là việc Đạm Đài Tẫn có thể làm.
Đạm Đài Hoàng thất đều là tên điên.
Nhưng mà trước mắt mấy cô nương, hiển nhiên đều không hiểu rõ tân đế. Bởi vì bọn họ quyết định muốn đi câu dẫn Đạm Đài Tẫn.
Tô Tô: “…..”