Nghe được lời này, Lưu Diệm đánh thủ thế, ý bảo dừng lại, nhàn nhạt nói: “Tuy hoàng huynh hành sự quá mức hoang đường, nhưng thánh tài ở đế tâm, lời này đừng nhắc lại nữa.”
Đúng lúc này, có gã sai vặt từ sạn đạo(2) trên hồ chạy đến, chắp tay nói với ba người trong đình: “Thái Tử gia đích thân tới phủ chúc mừng, bây giờ xe ngựa đang ở đầu ngõ, Vương gia ngài có muốn ra cửa nghênh đón không?”
(2) đường làm từ cọc gỗ lát ván.
Thái Tử giá lâm, làm gì có đạo lý không tiếp đón?
Sở Tà vươn vai, đứng dậy nói với hai vị hảo hữu: “Nhị vị cũng đứng dậy, theo bổn vương nghênh đón Thái Tử đi.”
Không biết sao mà tin Thái Tử đích thân đến Lang Vương phủ truyền đến các phủ trạch ở kinh thành rất nhanh. Lại có người nói, không chừng vạn tuế gia cũng sẽ đến. Những người vốn chuẩn bị lễ không lộ diện lại vội vàng rửa mặt cạo râu, thay áo chuẩn bị ngựa.
Có những nhà còn nữ nhi chờ gả cũng trang điểm hoa hòe lộng lẫy đến vương phủ, nếu được mắt rồng của vạn tuế gia nhìn trúng thì đó là tốt nhất. Không một thì hai, tuy phủ Thái Tử đã có chính phi, nhưng trắc phi không nhiều lắm, hôm nay là trắc phi, ngày sau là nương nương, cũng thuộc về hoàng gia, không tồi.
Cứ như vậy, vốn dĩ chuẩn bị bàn tiệc khoảng một trăm người đến, thế nhưng không đủ.
Sở Thịnh mượn tạm bàn ghế trong phủ Nhị hoàng tử, cả phòng nội viện cũng mang lên bàn tiệc.
May mà trước đó Quỳnh Nương đã chuẩn bị đủ, đĩa đồ ăn đều, không để bàn tiệc trống.
Nhất thời, trong ngoài phủ Lang Vương, dòng người chen chúc xô đẩy, hoa sam cẩm y, vô cùng náo nhiệt.
Buổi trưa khai yến, thái giám hoàng cung giọng the thé, quả nhiên vạn tuế gia đích thân đến phủ vị Vương gia tỉnh ngoài này, khách quý đến nhà, phòng trạch thêm lành.
Vạn tuế gia đến ăn tiệc cũng do nhất thời nảy lòng tham.
Vốn dĩ ông cũng không biết hôm nay Lang Vương khai phủ làm tiệc, sau đó nghe thị vệ nói chuyện phiếm ở Ngự Hoa Viên, nói Lang Vương khai phủ, bàn tiệc rất lớn, đáng tiếc chẳng có ai đến, e là yến hội trống trải.
Gia Khang Đế nghe thấy, trong lòng không hề dễ chịu, nếu không có ai chịu cổ động Vong Sơn, vậy ông sẽ đích thân đi trước, xem quan viên cả kinh thành ai không cho Lang Vương thể diện?
Ông lập tức sai người đến các phủ trạch truyền tin, nói là Hoàng Thượng sẽ đích thân đến chúc mừng. Lời này vừa truyền đi, quả nhiên Lang Vương phủ khách đến đầy nhà.
Giang Đông đất lành, người đến từ Giang Đông đều biết ăn ngon. Đồ ăn lên bàn tiệc, quả nhiên không giả. Chỉ thấy đồ ăn cầu kì tinh tế, đập vào mắt như tranh vẽ, màu sắc lấp lánh, món ăn trân quý mỹ vị chồng chất.
Mà tay gấu các quý nhân kinh thành tôn sùng cũng ắt không thể thiếu. Một con cực đại nằm trên cái đĩa tròn lớn, đã nướng chín đỏ, ánh dầu óng lánh, bên dưới phủ một lớp bột mì, xào thành miến, còn có quả mơ khắc hình hoa mai làm nền, có một loại ý cảnh đạp tuyết tìm mai.
Bởi vì có vạn tuế gia tham dự yến tiệc, thánh thượng chưa động đũa, ai cũng không dám nhấc đũa khai tiệc trước.
Nếu đã vui cùng thần tử, vậy Gia Khang Đế cũng không ngồi riêng, ngồi vào vị trí tiếp khách với chủ phủ Sở Tà và hai vị hoàng tử, vài quan to nhất phẩm trong triều.
Thánh thượng mỉm cười nhìn Sở Tà ngồi bên tay phải mình, nâng chén nói: “Hôm nay ái khanh là chủ nhân nơi này, trẫm là khách nhân, kính chủ nhân một ly, chúc mừng dọn đến nhà mới.”
Thấy thánh thượng nâng chén, các vị thần tử cũng ào ào nâng chén, uống một ngụm xong là có thể an tâm ăn tiệc, ăn uống thỏa thích.
Đúng lúc đang hoà thuận vui vẻ, bỗng nghe thấy có người kêu to: “Bệ hạ chậm đã, bàn tiệc này không ổn, thần muốn gián ngôn!”
Mọi người quay đầu nhìn, hoá ra là quan đao bút trong triều —— ngự sử đương triều Hồ Liễn Hồ đại nhân.
Gia Khang Đế thấy là ông ta, mặt rồng cũng hơi suy sụp.
Phàm là minh quân, tất có tam kính. Lúc này lấy đồng, lấy cổ, lấy nhân vi giám.
Như lời sách cổ: “Dĩ đồng vì giám, khả chính y quan; dĩ cổ vì giám, khả tri hưng thế; lấy nhân vi giám, khả minh đắc thất(3)”.
(3)Phàm lấy đồng làm gương, có thể chỉnh sửa mũ áo; lấy thời xưa để làm gương, có thể biết được hưng thịnh và suy bại; lấy người khác làm gương có thể rõ cái được mất.
Kết quả Gia Khang Đế có cái gương là Hồ đại nhân sốt ruột này.
Người này tự cho mình là hiền thần Ngụy Chinh, am hiểu từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ các chỗ sai trong cuộc sống hàng ngày của đế quân.
Nếu đổi lại là người khác, ăn no căng như vậy đã sớm bị Gia Khang Đế kéo ra ngọ môn một đao răng rắc rồi. Nhưng vị Hồ đại nhân này làm người cương trực ghét a dua nịnh hót, đang ở vị trí ngự sử, đúng là đã sửa đúng không ít chỗ sai của triều chính.
Cho nên từ trước đến nay Gia Khang Đế tự cho mình là minh quân, dù phiền chán vị thần tử này thế nào thì ông cũng phải dựng thẳng tai rồng khiêm tốn thụ giáo.
“Hồ ái khanh, nội thị đã dùng ngân châm thử qua bàn tiệc này, không có độc, ngươi lại chưa ăn, có cái gì không ổn?”
Hồ Liễn duỗi tay chỉ đĩa tay gấu nói: “Món này không ổn! Màu đỏ chính là máu và nước mắt của nhân dân, thịt dày đầy dầu là mồ hôi và nước mắt của thứ dân!”
Thật ra lúc Hồ Liễn chỉ vào tay gấu, Gia Khang Đế cũng nhớ đến ý chỉ hôm qua ông vừa hạ.
Mà lúc ấy vị Hồ đại nhân này cũng ở đó, tất nhiên cũng nghe thấy chỉ dụ ông truyền xuống. Tức khắc trong lòng ông ảo não, sớm biết hôm nay Vong Sơn mở tiệc, hôm qua hạ chỉ sớm làm gì?
Kết quả còn để mấy cục đá trong hố phân nghe thấy, ông nhìn tư thế kích động trừng mắt phẫn nộ của Hồ đại nhân, đây là muốn làm bùng mọi thứ trong yến hội lên đây mà!
Gia Khang Đế biết đề tài câu chuyện của Hồ đại nhân không đúng, vội ngăn lại, trầm mặt nói: “Ái khanh có chuyện gì, không ngại ngày mai đến ngự thư phòng của trẫm nói, lúc này đang là giờ lành, trẫm đói bụng nửa ngày rồi, muốn cùng các vị ái khanh ăn một bữa gia yến tốt đẹp.”
Nếu đổi lại là người khác, thấy tốt thì thu, tránh chọc giận đế quân.
Nhưng Hồ đại nhân hăng hái từ nhỏ, đúng là Ngụy Chinh bám vào người.
Huống chi hôm qua ông ta nghe nói dân vùng biên giới Đông Bắc gặp khó khăn, tức giận đến nỗi khó ngủ trắng đêm, gần như bên tai đều là tiếng khóc kêu gào vì đói rét của dân vùng biên giới. Lúc này lại thấy nhiều tay gấu to ở trong phủ Lang Vương như vậy, ông ta tức giận đau cả tim, quyết định lúc quần thần đều ở đây, can ngăn thánh thượng, phạt nặng Lang Vương, nhắc nhở quan viên kinh thành.
“Quan đao bút” của Hồ đại nhân cũng không phải hư danh. Nói chuyện khiến người khác cảm nhận được sự lạnh lẽo, đánh vào chỗ hiểm, lý lẽ sắc bén, xót thương nhân dân vùng biên giới khổ sở, vô cùng bi thương, hỏi thánh thượng có nhớ rõ chỉ dụ hôm qua hạ không, còn Lang Vương lại ngược lại, xa hoa dâm dật, ham hưởng lạc, không màng đến khó khăn của người dân, nếu hôm nay không phạt thật nặng, chẳng phải sẽ khiến dân trong thiên hạ thất vọng buồn lòng sao?
Sở quản gia đứng bên sân, nghe Hồ đại nhân nói vậy, hối hận đến nỗi hận không thể đâm chết chính mình!
Yến hội trong kinh thành nhiều như vậy?
Hôm qua vẫn còn thích tay gấu, sao hôm nay một chưởng là đòi mạng người vậy?
Rõ ràng trước đó tiểu nương tử Thôi gia không chọn tay gấu, chính ông lại lắm miệng, bắt phải thêm, bây giờ hại Vương gia bị đặt trên lò nướng trước mặt văn võ kinh thành… Ông… Ông thật thẹn với giao phó của lão Vương gia và Vương phi!
Còn Gia Khang Đế, thật ra cũng bị nướng trên bếp lò. Hoàng đế Đại Nguyên triều bị thần tử chèn ép không có chỗ đứng, nhưng nửa câu cũng không phản bác được.
Chuyện là chuyện này, ý chỉ cũng là ông hạ, nhân chứng vật chứng đều có, không chống chế được. Nhưng bởi việc này mà trách phạt Vong Sơn, chẳng phải là lần đầu hắn đến kinh thành đã khiến hắn thất vọng sao? Nếu xấu hổ và giận dữ trở về Giang Đông thì làm sao bây giờ? Vậy chẳng phải là lại không thể gặp nhau lâu dài sao?
Tâm niệm lưu chuyển, Gia Khang Đế lạnh mặt nói: “Đường đường là Vương gia, làm gì quản mấy việc vặt mua đồ chọn thực đơn này? Mỗi ngày trẫm ăn cái gì không phải cũng là bưng lên từ Ngự Thiện Phòng sao? Vương gia phạm sai lầm đều do hạ nhân làm việc chưa tận lực! Đầu bếp làm tay gấu ở đâu? Kéo ra ngoài đánh năm mươi đại bản!”
Lúc Hồ đại nhân kích động phẫn nộ, vẻ mặt Lang Vương vẫn thảnh thơi như không phải chuyện của hắn, hắn nghiền ngẫm nhìn Thái Tử bên cạnh, thầm cân nhắc sau lần này nên đáp lễ Thái Tử thế nào.
Nhưng không ngờ vạn tuế không trách phạt hắn, lại xoay người muốn làm khó đầu bếp, sắc mặt Lang Vương bỗng trở nên khó coi, đứng dậy muốn xin hoàng đế thu hồi mệnh lệnh đã ban ra, hắn tự nhận phạt.
Đúng lúc này, có một giọng nói thanh lệ truyền đến: “Xin hỏi vị Hồ đại nhân này, ngươi chắc chắc trên bàn chính là tay gấu chứ?”
Hồ đại nhân xoay mặt nhìn, không khỏi sửng sốt: Đây… Đây không phải là tiểu trù nương mà lúc trước ông ta đến phủ Lang Vương chuộc lại sao?
Quỳnh Nương đứng bên sân, quỳ xuống theo quy củ, cúi đầu cao giọng nói: “Khởi bẩm vạn tuế gia và các vị đại nhân, tay gấu trên bàn được nô gia dùng da heo qua dầu, tưới nước ướp cá mà tạo thành. Vương gia tiết kiệm, sáng sớm trước khi khai tiệc đã dặn dò dưới bếp giản lược hết, nhưng không thể mất hương vị, khiến các quý nhân mất hứng. Nếu không tin, Hồ đại nhân ngài có thể tự mình thử một chút.”