Đối với liệp báo mà nói, đó tuyệt đối là quái vật lớn!
La Kiều không trả lời câu hỏi của Mạt Sâm cũng không phản bác Kiệt Lạc, cậu chỉ lẳng lặng nhìn trâu, đầu óc cấp tốc vận chuyển, muốn ăn thịt trâu cũng không phải chuyện dễ dàng.
La Sâm cùng La Thụy, hai mắt tỏa sáng nhìn chằm chằm trâu, bọn nó vẫn chưa hoàn toàn hiểu được con trâu này nguy hiểm cỡ nào, bọn nó chỉ theo bản năng mà chảy nước miếng với con mồi.
“Ba ba…”
La Thụy vừa mới ngẩng đầu, La Kiều liền đau đầu: “Ừ, ba ba biết rồi, thiệt nhiều thịt, đúng không?”
“Ưm! Thiệt nhiều thiệt nhiều thịt! Ba ba lợi hại nhất!”
Bốn đôi mắt to của hai tiểu liệp báo cơ hồ tỏa sáng với La Kiều, chờ La Kiều hồi phục lại tinh thần thì cậu đã vỗ ngực, hướng bọn nhỏ cam đoan, nhất định sẽ cho bọn nó ăn thịt trâu! Nhìn thấy ánh mắt quỷ dị của Mạt Sâm cùng Kiệt Lạc nhìn mình, La Kiều chỉ có thể âm thầm rơi lệ trong lòng, được rồi, cậu chính là ba ba nuông chiều con thành thói quen rồi, có sao đâu chứ!
Bất quá, hai tiểu liệp báo cũng cho La Kiều một linh cảm, có lẽ, bọn họ có thể bắt được con trâu này.
Đám liệp báo rời khỏi nơi ẩn núp, dựa theo yêu cầu của La Kiều, Mạt Sâm cùng Kiệt Lạc đi xung quanh tìm kiếm cành khô cùng nhánh cây gãy, La Kiều chọn ra một ít nhánh cứng rắn thẳng tắp có một đầu nhọn nhọn, số còn lại đều vứt bỏ.
Cả quá trình chỉ tốn một chút thời gian, bọn họ không thể làm con trâu kia phát hiện, cũng không thể kéo dài, để nó kịp khôi phục sức khỏe chạy trốn.
La Kiều từng thấy người maasai sử dụng giáo nhọn giết chết một con sư tử già đã tấn công vào đàn gia súc của bọn họ.
Trừ phi bất đắc dĩ, sư tử cùng những kẻ săn mồi khác tuyệt đối sẽ không công kích trâu cùng dê được nuôi thả, chỉ có những con già yếu, căn bản không thể đi săn mới mạo hiểm thử một phen. Mà sau khi bọn nó thành công, chờ đợi vĩnh viễn là những ngọn giáo dài cùng tử vong.
La Kiều không thể đánh giá là ai đúng ai sai, cả hai đều vì sinh tồn, nhưng hiện giờ cậu phải dùng biện pháp của người maasai để đạt được thức ăn. Điều này làm cậu cảm thấy có chút châm chọc.
Lắc đầu, vứt bỏ ý tưởng cổ quái trong đầu, La Kiều ôm lấy bảy tám nhánh cây đã chọn, cùng Mạt Sâm, Kiệt Lạc đi về phía phát hiện con trâu, nó vẫn còn ở đó, tựa hồ đã bị thương nặng tới mức đi không nổi, nhưng đám liệp báo đều biết rõ, nó vẫn như cũ tràn ngập nguy hiểm.
La Sâm cùng La Thụy bị bắt núp trong một bụi cỏ xa xa, hai tiểu liệp báo ngoan ngoãn không phát ra chút tiếng vang nào.
La Kiều giơ một nhánh cây lên, ý bảo Mạt Sâm cùng Kiệt Lạc chú ý động tác của mình, trong khoảng cách không tới năm mươi mét với con trâu, phóng nhánh cây đi.
La Kiều vốn nhắm vào thân trâu, cậu không tự tin có thể đâm trúng cổ nó, Mạt Sâm cùng Kiệt Lạc tựa hồ cũng bị phương thức đi săn kì lạ của La Kiều làm kinh ngạc, bọn họ cơ hồ không hề chớp mắt nhìn chăm chú vào nhánh cây từ tay La Kiều bay ra, ở giữa không trung xẹt thành một đường cong duyên dáng, sau đó hạ xuống, vô cùng chuẩn xác đâm vào mông trâu, lại bị lớp da dày cản lại, theo bắp đùi cường tráng trượt một đường rồi lăn xuống cỏ.
La Kiều cùng hai anh em Mạt Sâm hết chỗ nói rồi.
Con trâu bị thương nặng cũng buồn bực, nó nghi hoặc nhìn nhánh cây nằm trong bụi cỏ, lại ngẩng đầu nhìn bầu trời, không hiều vì sao thứ này lại rớt từ trên trời xuống.
“Ẹc, nhất thời lỡ tay…”
La Kiều 囧囧 nhớ lại, lần trước cậu cũng dùng nhánh cây đâm vào mông hươu cao cổ, sao lần nào muốn vươn móng ra mặt lại luôn làm ra một đống chuyện hồ đồ a?
Mạt Sâm cùng Kiệt Lạc không hề cười nhạo cậu, hai anh em biến hóa hình thái, phân biệt cầm lấy một nhánh cây, cho dù trâu trì độn cỡ nào thì cũng nhận ra sự tình không thích hợp, lúc nó đứng lên định rời đi thì thật sự bị công kích. Khí lực của Mạt Sâm cùng Kiệt Lạc không phải La Kiều có thể so sánh, nhánh cây trực tiếp chui vào cơ thể trâu, Mạt Sâm ném rất mạnh, thậm chí còn đâm trúng cổ trâu!
Trâu ăn đau kêu một tiếng, sau đó lập tức co giò chạy như điên.
Ba con liệp báo không có khả năng buông tha cơ hội tốt như vậy, Mạt Sâm cùng Kiệt Lạc không cần La Kiều phân phó đã lập tức lao băng băng đuổi theo con trâu, vừa chạy vừa lấy con trâu làm bia mà ném, đương nhiên không phải lần nào cũng trúng mục tiêu, lúc hai tay anh em nó trống trơn thì trên người con trâu đã bị đâm bốn nhánh cây, vết thương cũ bị nứt toạt, từ xa xa nhìn tới hệt như một ‘con trâu đẫm máu’.
Trâu chạy một đường mà không ngừng đổ máu lệ rơi, này mà đi săn cái gì, rõ ràng là ngược đãi trâu! Nó giờ mới biết, liệp báo so với sư tử còn hung tàn hơn a…
Ba liệp báo vừa truy đuổi vừa bỏ đá xuống giếng.
La Kiều cứ nhặt những thứ trên mặt đất, bất kể là tảng đá hay nhánh cây, đập lên người trâu quả thực là đủ loại, thứ gì cũng có, thậm chí còn túm lấy một con rùa ném tới. Con rủa kia ở giữa không trung lui đầu vào mai, thực sự không hiểu nỗi, nó đang hảo hảo đi đường, sao tự nhiên lại đột nhiên bay lên trời a?
Theo tốc độ trâu dần giảm bớt, Kiệt Lạc biến hóa hình thái, lao nhanh tới rồi nhảy lên giữa không trung, móng vuốt hung hăng đập vào miệng vết thương trên chân sau nó. Mạt Sâm thì duy trì hình người, nhảy lên lưng trâu, móng tay sắc bén xé mở vết thương trên cổ câu.
Trâu vốn đã bị thương, lại bị ba liệp báo gây sức ép, rốt cục chống đỡ hết nỗi ngã xuống đất, làm nhánh cây cắm một bên người hoàn toàn đâm sâu vào trong cơ thể, máu từ miệng vết thương trào ra, cỏ dưới thân trong chốc lát đã bị nhuộm đỏ tươi.
Chưa từng thấy qua phương thức đi săn vô lại như vậy, nó chết thực oan uổng a…
La Kiều một đường cùng anh em Mạt Sâm truy đuổi phía sau trâu, thẳng tới lúc tới gần, nhìn thấy con mồi chỉ còn một hơi thì liền nhặt một tảng đá, đi tới bên cạnh, chấm dứt sinh mệnh của nó.
Mạt Sâm kéo La Kiều qua, một ngụm cắn lên lỗ tai, liếm vết máu văng lên mặt cậu: “Cùng ngươi ở một chỗ, ngay cả ta cũng trở nên kì quái. Bất quá, ta thích. Thế nên, cùng ta giao phối đi.”
La Kiều bụm lỗ tai quay đầu, đỉnh đầu bay qua một hàng quạ đen, vị này làm thế nào dùng bộ này xinh đẹp này để nói ra những lời như vậy a? Ba câu không thoát khỏi vấn đề kia, bọn họ còn chưa có ăn no a!
Gạt Mạt Sâm qua một bên, La Kiều biến về hình thái liệp báo, xoay người chạy về phía bụi cỏ hai tiểu liệp báo đang ẩn thân. Thoạt nhìn, cậu có nên tính toán sớm rời khỏi hai anh em này, nếu không sớm muộn cũng khó giữ được mình.
Mạt Sâm cùng Kiệt Lạc ở tại chỗ, canh giữ con mồi của bọn họ, cảnh giác kẻ săn mồi có thể tới bất cứ lúc nào.
Ngay lúc La Kiều gọi La Sâm cùng La Thụy ra khỏi bụi cỏ cao, Sa Mỗ mang theo ấu tể đã tiến vào lãnh địa của Mạt Sâm cùng Kiệt Lạc.
Mông Đế đang buồn bực vì La Kiều cũng đã rời khỏi hẻm núi ở trung tâm lãnh địa, nằm trên một gốc cây keo cách đây năm nghìn mét nghỉ ngơi.