Tâm trạng An Hạ hỗn loạn, cô trả điện thoại cho Từ Tuấn Hạo rồi về chổ.
“Phải rồi, nghe nói nhà bọn họ đút lót tiền cho chú của mày phải không? Giờ mà bản lý lịch bị ghi vào, xem ra hỏng rồi”
“Ừ, tính cả đám được vài tỉ, gom đồ bỏ ra nước ngoài”
“Ngon rồi, vừa có tiền vừa khỏi mất công đuổi”
“** nó, đụng vào người của tao, tao còn chưa đập gãy tay mà trốn đi rồi” Điếu Trạch Nghiễn giận dữ chửi thề, chợt nhớ ra An Hạ còn bên cạnh, anh vội thay đổi thái độ mỉm cười dịu dàng với cô.
Lần đầu tiên chứng kiến Điếu Trạch Nghiễn tức giận đến như vậy, hóa ra lúc nói chuyện xong với Cường tối qua tâm trạng anh không tốt là vì lý do này.
Chuyện tốt không thấy đâu chỉ mang phiền phức đến cho Điếu Trạch Nghiễn và gia đình anh, từ lúc An Hạ đến đã có tám người bị đuổi đi, còn chưa biết sau này sẽ là bao nhiêu người nữa.
An Hạ nằm dài ra bàn, hai tay vươn thẳng phía trước, thầm nghĩ bây giờ cô có khác gì sao chổi trong mắt người khác.
Điếu Trạch Nghiễn cũng nằm ra bàn, nghiêng đầu nhìn, tay nắm lấy vài ngón tay cô.
Từ Tuấn Hạo nhìn thấy cảnh tượng ân ái trước mắt, anh bất mãn quay đi hét to trong lòng “*An Nhiên ơi, mau đến đưa mình ra khỏi đây đi*!”
Còn tưởng mọi chuyện đã êm ắng, nào ngờ Điếu Trạch Nghiễn thay luôn hiệu trưởng vì quản không được học sinh.
An Hạ chỉ có thể nhìn Điếu Trạch Nghiễn bằng ánh mắt bất lực, rốt cuộc trên đời này có chuyện gì mà anh không làm được không?
Giờ giải lao buổi chiều, nhân lúc Điếu Trạch Nghiễn không ở trong lớp, Từ Tuấn Hạo đến ngồi cạnh An Hạ mở điện thoại đưa cô xem hình.
“Cái này là mình đặt, chắc sẽ kịp”
Nhìn chiếc đèn ngủ hình tròn, bên trong có một chú mèo đang ngủ, An Hạ cảm thán: “Đẹp lắm đó”
“Mình thức cả đêm để vẽ, đương nhiên là phải đẹp rồi. Nhưng mà, cậu định tặng gì cho Trạch Nghiễn?”
An Hạ ngơ ngác: “Sao mình phải tặng?”
“Hở?” Từ Tuấn Hạo có chút khó hiểu: “Cậu ấy đối xử với cậu rõ ràng như vậy, cậu còn không muốn đáp lễ?”
“À” An Hạ hiểu ra liền gật gù: “Nhưng cậu ấy muốn gì có nấy, mình phải tặng cái gì?”
Từ Tuấn Hạo cười ẩn ý: “Cậu dùng trái tim suy nghĩ đi, nghĩ xem thứ gì xứng đáng với những gì Trạch Nghiễn đã làm cho cậu”
Nghe Từ Tuấn Hạo nói, An Hạ bất giác đặt tay lên tim, ý anh muốn cô đáp lại tình cảm của Điếu Trạch Nghiễn? Điều đó không thể, hiện tại vẫn còn quá sớm để nghĩ đến chuyện tình cảm.
Điếu Trạch Nghiễn từ ngoài vào, thấy Từ Tuấn Hạo ngồi chổ anh, An Hạ đang ngẩn người đặt tay lên tim. Điếu Trạch Nghiễn hùng hổ đi đến một tay kẹp cổ ném Từ Tuấn Hạo đi.
Anh ngồi xuống ghế, mặt mũi hầm hầm giận dữ: “Cậu đang làm gì đó?”
“Suy nghĩ”
“Suy nghĩ?” Điếu Trạch Nghiễn kéo tay đang đặt trên ngực của An Hạ xuống: “Để tay ở đó cho cậu ta nhìn sao?”
An Hạ hoang mang khó hiểu nhìn Điếu Trạch Nghiễn, vậy mà cũng tức giận được sao?
Ở sát tường cuối lớp, Từ Tuấn Hạo bị ném ngồi luôn dưới sàn, anh bất mãn nhìn Điếu Trạch Nghiễn, thầm nghĩ “*Hình như tao với mày làm bạn cũng thân lắm thì phải*”