Tiếng còi vang lên lần nữa báo hiệu người về đích đầu tiên, bước chân Du Uyên Nhi chậm lại, gương mặt lộ rõ sự tiếc nuối, thất vọng chính bản thân mình.
Ái Ái và Trư Mỹ Nhân phía sau đi đến chổ Du Uyên Nhi vỗ vai an ủi. Kể cả Khang Bất Dịch cũng chưa từng rời mắt khỏi Du Uyên Nhi, thấy cô buồn bã vì không giành được chiến thắng, biểu cảm trên mặt anh lập tức trở nên lạnh lẽo.
Du Uyên Nhi về vị trí thứ hai được nhiều người vây quanh an ủi, người chiến thắng là Điền Văn không nhận được bất kỳ lời chúc mừng nào. Bị bao ánh mắt khó chịu chĩa vào, dù giành được hạng nhất Điền Văn vẫn phải bước đến chổ Du Uyên Nhi mở lời trước: “Uyên Nhi, mình…”
Điền Văn vẫn chưa kịp nói gì thì Khang Bất Dịch đã kéo Du Uyên Nhi khỏi nhóm nữ sinh đang bao quanh lấy.
Ngay sau khi Du Uyên Nhi rời khỏi, một nữ sinh liền lên tiếng chỉ trích: “Điền Văn, cậu cố ý có đúng không? A cũng biết Khang Bất Dịch tham gia hoạt động sắp tới thì người nữ đi cùng phải là Uyên Nhi, điều cơ bản như vậy chẳng lẽ không biết phải đợi người ta nói? Bình thường cậu cũng thông minh lắm, sao đột nhiên lại hành xử như vậy? Hay là thấy Khang Bất Dịch dễ gần rồi nên muốn tiếp cận?”
“Không phải, mình…”
“Bỏ đi” Ái Ái ngắt ngang lời Điền Văn, nói với nữ người đang có mặt: “Cứ xem như không có gì, để Uyên Nhi biết chúng ta nhường sẽ khiến cậu ấy càng buồn thêm”
Ái Ái nói xong mọi người liền tản ra, không hề cho Điền Văn bất kỳ cơ hội nào để biện minh về việc giành hạng nhất, cướp mất chổ của Du Uyên Nhi để đi cùng Khang Bất Dịch.
Khang Bất Dịch kéo Du Uyên Nhi trở về chổ anh ngồi xuống, bình thản hỏi: “Buồn cái gì?”
“Mình không thể đi cùng cậu” Du Uyên Nhi thành thật đáp.
“Tôi có nói là tôi đi sao? Nhưng chắc gì tôi sẽ thắng?”
Thể lực Khang Bất Dịch vừa tốt vừa nhanh nhẹn, vả lại cũng chẳng ai dại mà cố gắng thách thức anh, nơi nào có anh thì họ cũng đã tự giác nhường một bước. Đúng là Du Uyên Nhi muốn nhân cơ hội này để anh có thể cùng người khác hợp tác nhiều hơn, nhưng cô đã thua cũng đồng nghĩa với việc không được tham gia, nếu anh chiến thắng vậy người đi cùng anh là một cô gái khác.
Quan sát Du Uyên Nhi và Khang Bất Dịch, Hà Quân hoàn toàn đoán được tình hình, anh cũng đoán được lý do cô cố gắng nhiều như vậy là vì ai. Đợi không khí ổn định lại, Hà Quân cho nhóm nam tập hợp để thi đấu.
Mặc dù nam sinh đều đã tập trung ở vạch xuất phát, Khang Bất Dịch vẫn còn ngồi yên không có ý định đứng lên cùng mọi người thi đấu, Du Uyên Nhi dâng lên nỗi lo lắng, bất an hỏi: “Cậu… không thi sao?”
“Không có cậu thì thi làm gì?” Khang Bất Dịch thản nhiên hỏi ngược lại, anh tham gia vào hoạt động đó là vì Du Uyên Nhi muốn, bây giờ đổi là người khác anh chẳng có lý do gì phải bỏ công thi đấu.
Lời nói của Khang Bất Dịch nhẹ nhàng nhưng lại mang theo tình cảm rất đậm, Du Uyên Nhi chớp mắt nước mắt liền chảy ra, nụ cười trên môi lại có chút chua xót, thầm trách bản thân đáng lẽ ra phải cố gắng nhiều hơn.