– Tề Xuân Thụy, ta yêu thương ngươi mấy trăm năm, vì ngươi mà vứt bỏ tôn nghiêm nam nhân của chính mình. Vì ngươi mà nguyện ý nhảy vào biển lửa, vì ngươi mà không màng danh vọng phú quý, nhưng mà ngươi thì một chút gì cũng không cho ta. Ngươi không yêu ta cũng không sao, ngươi chịu về bên cạnh ta đã làm ta thấy vô cùng mãn nguyện, ngươi không ngủ cùng ta ta cũng không hận. Nhưng ngươi lại ngủ với lô đỉnh của ta, ngươi xem ta không bằng một lô đỉnh như hắn hay sao? Ngươi… tại sao lại như vậy?
– Như ngươi đã thấy, ta vì sao không yêu ngươi, vì sao không ngủ cùng ngươi chẳng phải hiện giờ đã rõ trong lòng rồi hay sao?
Mộ Thanh Khê y đương nhiên đã hiểu là tại vì sao mà Tề Xuân Thụy không thể yêu y.
– Ta nguyện ý nằm dưới ngươi. Chỉ là… lòng ngươi không hướng về ta.
Mộ Thanh Khê giống như đã rơi vào trong tuyệt vọng, y vận linh lực xuất ra một kiếm khí hướng thẳng kết giới kiếm của Tề Xuân Thụy mà đánh tới, Tô Thủy Nguyệt tròng mắt giãn nở cực độ. Hắn nhìn thấy Mộ Thanh Khê nhìn hắn, nhưng cũng chỉ là hận ý lạnh đến thấu tim.
Tô Thủy Nguyệt chưa bao giờ thấy đau lòng như lúc này, ngay lúc hắn nhận ra hắn yêu Mộ Thanh Khê thì cũng là lúc bị y hận nhất. Hắn cũng chán ghét hệ thống đeo bám bản thân mình, để cho hắn không thể tự chủ mà nằm dưới thân Tề Xuân Thụy để làm ra tình cảnh như bây giờ. Mộ Thanh Khê trợn mắt nhìn hắn.
– Người mà ta không có, là ai cũng đừng mong có được!
Tô Thủy Nguyệt nghe ong bên tai một tiếng, trước mắt mờ mịt. Kiếm khí đánh bay Tề Xuân Thụy qua một bên, xuyên qua ngực hắn, có lẽ là xuyên qua tim hắn. Tô Thủy Nguyệt ngã xuống, trong miệng hộc ra dòng máu tươi ướt đỏ trên thân thể trần truồng của hắn. Khô khốc mờ mịt, Tô Thủy Nguyệt nhớ lại quãng thời gian khi ở hiện thực đã sống sung sướng ra sao. Mười mấy năm sống trên đời không phải lo không phải nghĩ lại bởi vì đọc một quyển sách mà xuyên không. Đáng lẽ cuộc đời này của hắn sẽ yên ổn biết bao nhiêu nếu cứ lẽo đẽo đi theo nam chính Bách Phệ Thôn, chỉ là hắn chọn yên ổn nhưng yên ổn không chọn hắn. Thay vì đi theo nam chính thì trái tim hắn lại lỡ trao cho sư phụ của chính mình. Tình yêu là gì chứ, hại cho tâm, hại cho tim, hại cho hắn rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.
Nếu có thể quay trở lại hắn nhất định sẽ…. vẫn yêu một Mộ Thanh Khê yêu hận rạch ròi này sao?