“Mau xem, bên trên có chữ, là tàu bay Hoa Hạ, lẽ nào đây là tàu bay do thành Thiên Khải chế tạo ra? Thật sự bay được ư?”
“Nhanh… mau đi thông báo cho đại vương”.
Khi 20 chiếc tàu bay trực tiếp hạ cánh xuống bên ngoài thành Kim An, Lãnh Thiên Minh dẫn theo vài thị vệ đi xuống.
“Là Thất hoàng tử… không, là hoàng thượng, hoàng thượng đến rồi…”
“Hoàng thượng đến rồi…”
Binh lính cả thành trì đều hô hào lên, Lãnh Thiên Minh đã trở thành tín ngưỡng trong lòng rất nhiều binh lính, có thể nhìn thấy vị chiến thần mà mình hâm mộ trong lòng sao có thể không kích động chứ.
Bách tính của thành Kim An cũng cùng hò reo, hoan hô sự trở về của vị anh hùng thành Kim An, Lãnh Thiên Minh sau khi thăm chào mọi người xong thì đến thẳng tẩm cung của Lãnh Liệt Vương.
Nghe thấy Lãnh Thiên Minh đến, trong lòng Lãnh Liệt Vương cũng rất kích động, không biết từ khi nào mà bản thân ông lại càng ngày càng trở nên tình cảm hơn, xem ra người cho dù có lợi hại thế nào đến lúc sắp gần đất xa trời thì đều có suy nghĩ nhớ mong như vậy…
Lãnh Thiên Minh đi vào trong tẩm cung của Lãnh Liệt Vương, Lãnh Liệt Vương đang ngồi trên một chiếc ghế lớn, sau khi nhìn thấy Lãnh Thiên Minh thì chầm chậm đứng lên…
“Nhi thần bái kiến phụ vương”.
“Ừ, đứng lên đi, bây giờ con mới là vua của thiên hạ này, có thể gặp lại con bổn vương thật sự rất vui mừng”.
“Phụ vương, sức khỏe của người thế nào rồi?”
“Từ trận chiến núi Tuyết Long lần trước đến giờ là đổ bệnh, đoán chừng không tốt lên được, có thể sống đến ngày hôm nay là ta đã thấy đủ rồi”.
“Phụ vương, cơ thể người xưa nay cường tráng, nhất định sẽ không có việc gì”.