Lam Âm không nói tiếp.
Quốc vương Âm Thành hiểu ý, lập tức nói với ba người con: “Các con xuống trước đi, nếu có gì thì chút nữa tới tìm riêng ta và mẫu hậu.”
“Vâng.” Ba người Lạp Mạc Na đành phải lui ra trước.
Chờ khi ra ngoài đại sảnh, vương tử trẻ tuổi lúc đứng trong đại sảnh thường xuyên bày ra vẻ mặt nhăn nhó khó chịu đột nhiên căm tức nói: “Nhìn đi! Cho dù Lạp Mạc Linh thành thằng câm, dù nó có phạm nhiều lỗi như vậy, dù các tư tế đều không thích nó, thì cha mẹ vẫn một lòng với nó! Chờ ngày nào đó nó có thể nói trở lại, mọi người đừng hòng tranh nhau cái gì nữa, tôi thấy nó chỉ cần há mồm một cái là có thể trở thành thành chủ Âm Thành ngay!”
“Lạp Mạc Hiên!” Một vương tử trẻ tuổi khác nhẹ giọng quát người anh em đang vọng ngôn của mình.
Lạp Mạc Na thở dài, bọn họ có cha mẹ tốt, nhưng năm anh em ngoại trừ Lạp Mạc Nhĩ nhỏ nhất thì ai cũng đề phòng những người còn lại. Mà bọn họ biến thành như vậy cũng là do tam Đại Tư Tế trong thần điện.
Ở một nơi khác, đại vương tử Lạp Mạc Linh bảo Nguyên Chiến tự trèo lên đó lấy vành khuyên đi, Nguyên Chiến cũng không khách sáo.
Chiến sĩ thủ thành và tuần tra thấy Nguyên Chiến bò lên nóc nhà của đại vương tử, định ngăn nhưng thấy đại vương tử cũng đứng ở đó, vẻ mặt còn đầy hứng thú mà ngẩng đầu dòm cái người đang bò trên nóc nhà mình, xuất phát từ tâm tư khi không cần thiết thì cách đại vương tử ra xa hay nói ít một chút, nên không có ai tới gần tòa tháp nhỏ của đại vương tử.
Nguyên Chiến vừa đụng tay tới vành khuyên, Vu Quả liền truyền đạt niềm hưng phấn của mình tới Nghiêm Mặc.
“Đây là cái gì vậy?” Nguyên Chiến hỏi Nghiêm Mặc.
Nghiêm Mặc trả lời: “Hẳn là một bộ phận của cái cốt khí mâm tròn hồi trước, bây giờ tôi vẫn chưa biết nó có ích lợi gì, tiếc là không thể lấy túi không gian của tôi ra, nếu không…”
Nguyên Chiến láng máng nhớ tới chuyện bốn cái cốt khí, cái vành khuyên khá nặng, hắn không có chỗ để, trực tiếp vác lên vai khiêng xuống.
“Đây là gì vậy?” Đại vương tử rất hưng phấn, cũng hỏi câu hỏi giống Nguyên Chiến.
“Chẳng phải cậu nói đây là nửa cái cốt khí sao?”
“Tôi chỉ biết là nó là một cái cốt khí, chứ không phải cốt khí hoàn chỉnh, khi còn nhỏ tôi từng chạy tới thần điện chơi đùa, thấy nó ở chỗ Đại Tư Tế nên đòi. Sau này tôi từng tra hỏi, cái cốt khí đó hình như đã được để trong thần điện rất lâu rất lâu rồi, lâu đến mức không có ai nói được nó là do người nào mang vào thần điện. Các Đại Tư Tế thấy đây là một cốt khí viễn cổ nên cũng từng nghiên cứu nó, nhưng bọn họ phát hiện ra đây chỉ là cốt khí không hoàn chỉnh, ngoài ra không còn gì khác. Nếu không, anh cho rằng một thằng nhóc như tôi, dù là đại vương tử đi chăng nữa, sao có thể mang một cốt khí viễn cổ quý giá như vậy về làm vật trang trí?” Lạp Mạc Linh cười chế giễu.
Nguyên Chiến trả lời: “Cậu còn không biết gì thì sao tôi biết chứ, thậm chí tôi còn không biết nó là nửa cái cốt khí nữa. Nếu cậu muốn biết, vậy chờ tới khi Mặc vu của tôi khôi phục đi.”
“Khi nào thì ông ấy khôi phục?”
“Cậu có nguyên tinh tệ không? Nhiều nhiều chút, tốt nhất là cấp chín.”
Lạp Mạc Linh: “…Nói vậy là anh đồng ý giao dịch mà tôi đề ra?”
“Trước tiên cậu nói cho tôi biết, nếu chúng tôi đưa cậu đi cùng, Âm Thành có lấy cái lý do này để dấy lên chiến hỏa với Cửu Nguyên chúng tôi không?”
Lạp Mạc Linh yên lặng cười to, cười mà lảo đảo: “Sao vậy được? Bọn họ còn ước gì tôi sớm cút đi một chút, nhưng bọn họ lại không muốn để tôi rời đi! Vì thế, tất cả bọn họ đều mong tôi mau chết mới tốt!” Mấy chữ cuối cùng, trong giọng nói của Lạp Mạc Linh đã chứa đầy sự thù hận và oán giận vô cùng vô tận.
Cửa tiến vào tòa tháp, cửa mở, một ông lão với dáng người nhỏ gầy đi ra.
Lạp Mạc Linh thu cảm xúc lại rồi đi vào cửa, Nguyên Chiến cõng Nghiêm Mặc, vác vành khuyên đuổi theo.
Đám người hầu núp dưới mái hiên sau khi thấy đại vương tử điện hạ rốt cuộc cũng chịu đi vào chỗ ở của mình, liền vội vàng chạy tới, nhưng ông lão với dáng người nhỏ gầy kia mở cửa ra rồi lại đóng sầm cửa vào mặt họ.
Đám người hầu tức giận, nhưng kiểu đãi ngộ thế này chắc cũng không phải lần đầu tiên, bọn họ làm đủ thái độ trước cửa một chốc rồi trở về theo đường cũ.
Khắp nơi trong lâu đài Âm Thành đều có cây đèn, nên trong nhà không hề âm u, nhưng chỗ của vị đại vương tử này lại âm khí nặng nề, có rất ít người hầu và nô lệ bên trong.
Ông lão có dáng người nhỏ gầy kia chỉ huy vài tên nô lệ đi qua, nhanh chóng cởi y phục ẩm ướt của Lạp Mạc Linh ra, lau mình cho cậu ta, sau đó thay cho cậu ta một bộ đồ khô ráo ấm áp mới, rồi nhanh chóng nhóm vài chậu than để xua đi hơi ẩm.
Lạp Mạc Linh cũng đã quen với kiểu hầu hạ này nên không để bụng chút nào, mặc cho nô lệ thay đồ giúp mình.
Ông lão nhìn về phía Nguyên Chiến, tựa hồ như đang do dự xem có nên đổi váy da của hắn luôn không.
Nguyên Chiến xua tay tỏ vẻ không cần.
Ông lão nhỏ gầy lúc này mới đưa trái cây tươi mới tới, quỳ trên đất hôn đầu ngón chân Lạp Mạc Linh một cái rồi mới không chút tiếng động rời đi.
Lạp Mạc Linh nằm nhoài lên chiếc giường đá, toàn thân như không có xương.
“Ngồi đi, nơi này cũng khá là an toàn.” Lạp Mạc Linh vẫy vẫy tay, uể oải nói.
Nguyên Chiến để cái gùi lên giường, còn mình thì ngồi ở một đầu khác của chiếc giường đá, tùy ý cầm một quả mâm xôi dại màu đỏ trên bàn lên nhét vào miệng.
Nghiêm Mặc cảm thấy nước miếng mình sắp ứa ra rồi, quả mâm xôi dại kia trông rất giống mâm xôi mọc trên núi, thứ này kết trái vào khoảng tháng tư, vị chua ngọt, rễ và lá đều có thể làm thuốc. Rễ có thể trị viêm ruột, kiết lỵ, phong thấp, đau khớp và các loại ngoại thương, lá giã nát có thể dùng để giải độc giảm sưng.
Lạp Mạc Linh nửa nằm nửa ngồi dựa vào tường, hai mắt vô thần nhìn không trung âm u bên ngoài qua ban công rộng mở, một lúc lâu sau mới rầu rĩ nói: “Tôi không nói gì sẽ tốt cho tất cả mọi người.”
Nguyên Chiến phun ra hai chữ tựa như ban ân: “Tại sao?”
Rốt cuộc Lạp Mạc Linh cũng chờ được hai chữ này, nhưng cậu ta vẫn nằm liệt ở đó, bộ dạng sống không còn gì luyến tiếc: “Bởi vì năng lực huyết mạch của tôi.”
“Năng lực huyết mạch của cậu làm sao?” Nguyên Chiến thấy Mặc chỉ có thể chảy nước miếng với quả mâm xôi, nên lúc ăn rất là từ tốn, thái độ với Lạp Mạc Linh cũng trở nên thật kiên nhẫn.
“Tôi không thể biến âm thanh của tôi thành vũ khí, nhưng khi tôi nói cái gì, nhất là những lời không tốt, chúng đều có khả năng biến thành sự thật.”
Ha hả! Tâm tình Nghiêm Mặc tốt lên, này chẳng phải là ‘miệng quạ đen’ trong truyền thuyết sao?
Nguyên Chiến hơi đơ người, đây là năng lực gì? Tiên đoán?
Lạp Mạc Linh không nhìn hắn nhưng hình như cũng biết hắn nghĩ gì, lắc đầu nói: “Không phải tiên đoán, Vu Thành phái người tới xem cho tôi, nói năng lực của tôi không phải hệ tiên đoán, mà là hệ khác, rất đặc biệt.”
“Đặc biệt như thế nào? Là kiểu năng lực gì?” Nguyên Chiến nổi lên chút hứng thú.
Đại vương tử quay đầu, nhìn chằm chằm Nguyên Chiến nghiêm túc nói: “Anh sẽ bị nghẹn mâm xôi.”
“Khụ! Phụt! Khụ khụ khụ!” Nguyên Chiến vừa định nói sao có thể, kết quả không biết có phải vì quá giật mình hay không, cặn mâm xôi lại không cẩn thận chui xuống yết hầu, còn may mắn thế nào mà vừa lúc lấp kín khí quản hắn, tuy khụ một cái là khụ ra được nhưng vẫn làm hắn khó chịu một lúc lâu.
Đại vương tử mặt không cảm xúc nói: “Xem đi, thành sự thật rồi đó.”
“Này còn không phải tiên đoán à?”
“Không phải. Tiên đoán là chỉ những sự việc có khả năng xảy ra trong tương lai, nếu bị can thiệp thì vẫn thay đổi được. Nhưng năng lực của tôi, dù tôi có nói bậy thì khả năng biến thành hiện thực vẫn rất cao, không khác gì nguyền rủa cả.”
Nguyên Chiến và Nghiêm Mặc đồng thời nghĩ đến: Như thế mà còn không gọi là vũ khí? Đây mới là vũ khí lớn nhất đó có được không!?
Bây giờ Nghiêm Mặc rất muốn biết vì sao Chú Vu lại nguyền rủa thằng nhóc miệng quạ đen này, năng lực tốt như vậy, Chú Vu phải thu cậu ta làm đệ tử mới đúng.
Nguyên Chiến thay hắn hỏi.
Đại vương tử thở dài: “Lúc trước Chú Vu không có tùy tiện chạy đến Âm Thành đâu, là cha mẹ tôi mời ông đến, bởi vì tư tế Vu Thành nói với họ rằng có lẽ chỉ có Chú Vu mới có biện pháp giải quyết vấn đề của tôi.”
“Vấn đề? Bọn họ hẳn phải vui mừng khi cậu có năng lực như vậy chứ.” Nguyên Chiến khó hiểu.
Đại vương tử cười khổ: “Khi đó tôi vẫn còn nhỏ, lại là một đứa nhỏ bị chiều hư, ai chọc cho tôi không vui tôi liền nguyền rủa người đó, trên cơ bản tất cả đều linh nghiệm, khi đó tôi từng nguyền rủa cha mẹ tôi cho đến các anh chị em, từ tư tế thần điện đến quý tộc trong thành, từ chiến sĩ đến nô lệ, bao gồm cả bình dân và khách nhân, ai làm tôi bực dọc hay không ưa tôi sẽ tùy ý sử dụng năng lực của mình. Lúc ấy đám Đại Tư Tế đều muốn giết tôi, rồi cha tôi nói sẽ khiến tôi câm cho đến khi tôi biết cách khống chế năng lực của mình, nhưng ông lại không yên tâm về hiệu quả thuốc do thần điện chế ra, mới mời Chú Vu tới.”
“Sau đó Chú Vu nguyền cho cậu bị câm? Mà cậu thì vì để người nhà và thần điện yên tâm, nên không nói mình bị nguyền rủa mười năm, mà nói mình bị nguyền rủa cả đời?”
“Một nửa.” Khi Lạp Mạc Linh biết Mặc vu là đệ tử Chú Vu, cậu ta cũng không dám nói dối, nếu không mai này cùng họ rời khỏi Âm Thành, Chú Vu tóm được cậu còn không biết sẽ tra tấn cậu như thế nào nữa.
“Chú Vu cũng không phải vì cha mẹ tôi mời mới tới nguyền rủa tôi đâu, mà bởi vì tôi biết ông phải nguyền rủa tôi trước khi tôi gây bất lợi cho ông, đương nhiên, nguyền rủa của tôi không có tác dụng nào với ông cả. Kỳ thật, nguyền rủa của tôi chỉ cần đứng trước những người có sức mạnh linh hồn cường đại và đã đề phòng thì sẽ không có bao nhiêu tác dụng.”
“Cho nên sức mạnh linh hồn của cậu cũng bị áp chế?”
“Ừ. Nhưng việc Chú Vu nguyền cho tôi câm cũng không phải vì ngăn tôi nguyền rủa ông, ông nói tôi vẫn chưa thích hợp nắm giữ sức mạnh cường đại như vậy, không chỉ vì tôi còn nhỏ không hiểu chuyện, mà còn vì linh hồn và thể xác của tôi không thể chịu được nguồn sức mạnh này, nếu mai sau tôi cứ tiếp tục sử dụng nó mà không thèm kiêng nể, chỉ sợ tôi sẽ sống không được mấy năm.”
“Cha mẹ cậu có biết chuyện này không?”
“Tôi không biết bọn họ có biết không, có lẽ là không biết, Chú Vu không thích giải thích việc mình làm cho người khác nghe, mà lúc ấy tôi rất hận cha mẹ mình vì đã mời người tới phong bế năng lực của tôi, suốt mấy năm tôi không muốn để ý tới họ.”
Nguyên Chiến suy tư, hắn còn vài chỗ không hiểu.
Lạp Mạc Linh lẩm bẩm: “Chú Vu từng nói năng lực của tôi không thuộc hệ nguyền rủa, mà là một phần trong sức mạnh ngôn từ. Ông nói trên thế giới này có một tộc tên là tộc Thiện Ngôn, người tộc này có thể giao lưu với vạn vật trong thiên hạ, có thể thi triển sức mạnh ngôn linh, bởi vì năng lực của tộc này quá mức nghịch thiên, từ rất lâu trước kia đã bị diệt gần hết trong những cuộc đại chiến. Ông nói huyết mạch của thành chủ Âm Thành rất có thể là một nhánh của tộc Thiện Ngôn, có điều, huyết mạch truyền tới giờ đã trở nên vô cùng yếu ớt, người Âm Thành chỉ thức tỉnh năng lực điều khiển âm thanh, chỉ có tôi là xui xẻo thức tỉnh huyết mạch cổ xưa nhất và thuần túy nhất của tộc Thiện Ngôn!”
Khi Nghiêm Mặc nghe nói tộc Thiện Ngôn có thể giao lưu với vạn vật trong thiên hạ, hắn đã cả kinh mà hỗn độn trong gió. Hắn không ngờ Âm Thành lại có cùng quan hệ huyết mạch thời viễn cổ với hắn!
“Xui xẻo? Sao lại nói vậy?” Nguyên Chiến rất để ý hai chữ này.
Lạp Mạc Linh ngồi dậy, nhìn Nguyên Chiến, nói như thử mang theo kiêu ngạo ngày xưa một lần nữa: “Bởi vì Cửu Đại Thượng Thành có một tiên đoán lưu truyền tới ngàn xưa tới nay, tiên đoán nói rằng: Người kế thừa huyết mạch tộc Thiện Ngôn sẽ giết thần thành ma, một lần nữa làm dấy lên chiến hỏa khắp thiên hạ!”