“Trần Bích Khiêm kia có thật sự giết chết Huyết Yêu hay không?”
Nguyên Sâm phất tay ra hiệu cho Nguyên Bảo luôn xuống. Lão ngồi lại vào ghế và cười nhạt:
“Ta ếm bùa cho nó phải tìm cơ hội giết chết Huyết Yêu bằng mọi cách. Sau đó vờ như trúng tà và tự kết liễu đời mình. Tên nhóc Huyết Yêu đó nghĩ rằng đã nắm được đuôi của ta, nó đâu có ngờ ta cũng có kế hoạch dự trù, nó đâu có ngờ là ta tự mình dâng miếng mồi cho nó đớp. Ta từ khi nào mà để nạn nhân của mình còn chút hơi tàn đâu chứ, ta luôn luôn tận mắt nhìn nó chết đi rồi mới yên tâm rời khỏi.”
Cố Nhi không hiểu hết sự tình ra làm sao nữa. Càng nghe Nguyên Sâm nói, ả càng mù tịt. Ả gãi đầu, tự suy đoán tình hình:
“Nói như vậy ngài đã tìm đến nhà họ Trần giết nó và lấy đồng xu. Sau đó ngài ếm một loại bùa lên người tên nhóc ấy khiến nó sẽ giết Huyết Yêu khi nó tỉnh lại ư?”
Nguyên Sâm ậm ừ. Lão nhớ rất rõ vết cắn đã để lại trên cổ họ Trần, đồng thời ếm một loại bùa điều khiển nó giết người cho lão, và chỉ giết người được chỉ định. Rất may lão thành thạo nhất chính là ếm bùa lú cho người ta khiến người ta mụ mị đầu óc.
Cố Nhi biết ả không nên tò mò quá nhiều, nhưng ả thật sự không thể chê giấu trí tò mò trước mặt Nguyên Sâm. Nguyên Sâm dường như đang đọc được suy nghĩ của Cố Nhi, lão nói:
“Có việc gì cứ huỵch toẹt ra đi. Ngươi cứ trưng bộ mặt khiếp đảm đó ra chẳng hay ho gì đâu.”
Cố Nhi không khách sáo mà hỏi thẳng thừng:
“Làm sao ngài biết Huyết Yêu sẽ đến đó mà ếm bùa Trần Bích Khiêm.”
“Ta biết nó cũng đang truy lung mười hai thần khí giống ta. Có khi nó còn cố bảo vệ chúng khỏi ta nữa cơ. Sợi dây chuyền chứa đồng xu mà Trần Bích Khiêm giữ bên mình được bảo vệ bởi một lớp màn rất mỏng, nhưng cực kỳ mạnh mẽ. Ta mạnh nên mới nhìn thấy được nó, cũng chỉ có ta mới phá bỏ lớp bảo vệ ấy được mà thôi.”
Cố Nhi buộc miệng hỏi mà không hề biết mình đã đặt quá nhiều câu hỏi trong hôm nay (điều mà trước đây ả không bao giờ được phép làm):
“Thuộc hạ vẫn không hiểu làm sao ngài lại biết Huyết Yêu chính là người đang tìm cách ngăn ngài lấy mười hai thần khí.”
Nguyên Sâm nhíu mày, rõ là lão cũng nhận ra Cố Nhi nói quá nhiều trong ngày hôm nay. Kể từ khi phò trợ ngầm cho lão, kể từ khi ả rời khỏi vị trí cánh tay trái đắc lực của Quỷ vương Y Nguyên, ả không hay tò mò quá nhiều những chuyện mà lão làm, mặc dù lão sẽ không giấu ả bất cứ điều gì, có khi lão còn gọi ả ra tâm sự riêng nữa kìa. Nhưng hôm nay, Cố Nhi hình như không kiềm chế được lòng tham của mình, muốn biết nhiều chuyện của Nguyên Sâm hơn và điều đó khiến lão không thích thú gì mấy.
Cố Nhi chột dạ, ả lập tức cúi đầu, ấp úng nói:
“Thuộc hạ… thuộc hạ không có ý đào sâu quá nhiều chuyện của chủ nhân. Chỉ là thuộc hạ quá tò mò. Tên Huyết Yêu đó rất tinh quái và thông minh, thuộc hạ không tin hắn lại vô tình để lộ chuyện hắn đang tìm mười hai thần khí cho ngài. Thuộc hạ nghi ngờ hắn có âm mưu gì đó thâm độc. Thuộc hạ sợ hắn đang dẫn dắt chúng ta vào bẫy của hắn.”
Nguyên Sâm cười lớn và giòn tan, thiếu điều gập bụng lại mà thôi. Lão biết Huyết Yêu thông minh, cơ trí. Nhưng ai mà chẳng có lúc mắc sai lầm. Sai lầm của hắn là quá tự cao, tự đại. Hắn cho rằng chỉ có hắn mới đưa người khác vào bẫy của nó.
Với lo lắng của Cố Nhi, Nguyên Sâm quyết định nói ra sự thật:
“Thằng nhóc Hải Du đó không phải là một tên nhóc cứng miệng. Ta đã bắt được nó và tra ra người bày trận đằng sau là tên nhóc Huyết Yêu đó. Huyết Yêu đến tìm nó, ép nó phải truy tìm Hàn Hinh vì hắn phát hiện một số người bị mất tích bí ẩn. Từ đó ta đoán được Huyết Yêu cũng đang truy tìm mười hai thần khí giống ta.”
Nguyên Sâm từ khi giao cho Ngọc Điền truy bắt Hải Dù, lão đã không triệu gặp gã một lần nào nữa, trừ phi gã bắt được tên nhóc ấy. Ngọc Điền đã mất khá nhiều thời gian (theo Nguyên Sâm quy định) mới tìm được Hải Du đang trốn tại một ngôi miếu hoang kì quặc, nơi tỏa ra một loại thần khí kì bí. Ngọc Điền không biết thằng nhóc ấy đang bảo vệ thứ gì, chỉ biết nó không hề muốn rời đi đâu cả, kể cả khi bị gã bắt nhốt về đây.
Ngọc Điền ra sức lắm mới bắt được Hải Du về tra khảo. Thằng nhóc ấy quả nhiên nhát gan, vừa mới hù dọa một chút đã khai ra tên của Huyết Yêu cho Nguyên Sâm biết. Nào là Huyết Yêu muốn nó truy lung dấu vết của Hàn Hinh, nghe đâu hắn không muốn mười hai bà mụ gặp nguy hiểm, chuyện còn lại của hắn nó không hề biết chút gì cả.
Nguyên Sâm ừ hử:
“Tên nhóc Huyết Yêu đó không phải loại người trao đổi thông tin mật cho một kẻ hèn nhát như ngươi.”
Hải Du đâu dám tỏ thái độ gì với Nguyên Sâm. Nó là người bị động, dễ bị giết như chơi. Nó muốn giữ mạng sống thì nên biết đừng có mà mở miệng chê trách gì Nguyên Sâm cả, tất cả những gì lão nói đều đúng cả, luôn cả chuyện nó chỉ là một tên hèn nhát đê tiện.
Nguyên Sâm đã biết Huyết Yêu cũng giống mình, cũng đang truy lùng mười hai thần khí và muốn bảo vệ chúng khỏi lão. Có điều, lão không xác định được tên nhóc ấy đã nắm trong tay bao nhiêu thần khí và từ khi nào nó đã biết người đứng đằng sau là lão.
Nguyên Sâm không khó đoán ra: Từ khi Huyết Yêu đánh mất thần khí đã phong ấn Bạch Kê Tinh. Đáng lý lão không nên hấp tấp đụng vào thần khí của tên nhóc tóc đỏ ấy. Chỉ tại lão cần Bạch Kê tinh làm vài việc lặt vặt cho mình.
Cố Nhi hỏi thêm một câu hỏi nữa, câu hỏi này khiến đầu óc Nguyên Sâm không còn nghĩ về chuyện đã qua nữa:
“Vậy ngài có nghĩ Trần Bích Khiêm đó đã giết Huyết Yêu thật không?”
Lần này, Cố Nhi không nhận được câu trả lời của Nguyên Sâm. Ả nhìn vào khuôn mặt đắc thắng của Nguyên Sâm cả buổi mà vẫn không nghe được câu trả lời gì cả. Rút cuộc ả bị Nguyên Sâm đuổi ra ngoài, bỏ lại một mình lão với vô vàn ý nghĩa trong đầu.
Nguyên Sâm biết có người đang bảo vệ Trần Bích Khiêm, lão có thể cảm nhận thần khí từ sợi dây chuyền kia. Vậy thì lão chỉ còn cách giết chết Trần Bích Khiêm, nhưng vẫn lưu lại trong đầu nó một chút hận ý. Chỉ cần nó gặp được Huyết Yêu, phần quỷ khí chứa hận ý kia sẽ đầu độc trí óc của nó khiến nó giết chết Huyết Yêu.
Nguyên Sâm không nghĩ Huyết Yêu dễ dàng chết đi, chắc hắn chỉ bị thương chút đỉnh. Cái âm mưu thâm độc kia của lão chỉ muốn hắn biết cuộc đấu trí giữa hắn và lão chỉ mới bắt đầu. Lão muốn xem xem giữa lão và hắn ai mới là người có được mười hai thần khí trước.