Uống một ngụm lớn, Hạ Nhi nổi nóng gào lên:
“Không phải nước… là rượu.”
An Tranh: “…”
Bối Lạc phía sau ngay lập tức gật đầu phụ hoạ:
“Đúng a, là rượu mà…”
An Tranh: “….”
Hạ Nhi nghe Bối Lạc nói vậy, lập tức đưa chai nước tới, Bối Lạc hiểu ý, cũng đưa chai nước trong tay tới, cả hai cùng đồng thanh:
“Cạn ly a~~”
An Tranh: “….”
Cả hai uống một lần gần hết nửa chai, An Tranh mới bất đắc dĩ nói:
“Uống nước chậm thôi..”
Bối Lạc lập tức phản bác:
“Đây là rượu.”
Hạ Nhi cũng gào lên:
“Rượu mà.”
“Ừ, ừ, ừ, là rượu.” An Tranh hết cách, đành chiều theo ý cả hai, khẽ nói: “Uống thêm chút nữa đi.”
Hạ Nhi ngồi bên cạnh vứt chai nước qua một bên, vẻ mặt ghét bỏ:
“Nhạt chết đi được.”
Bối Lạc gật mạnh đầu, còn giơ ngón cái lên phụ hoạ.
An Tranh hít sâu một hơi, tay cầm lấy chai nước, đưa đến trước mặt Hạ Nhi, nhẹ giọng:
“Nghe lời, uống thêm một chút.”
Hạ Nhi tức giận đẩy mạnh tay An Tranh ra, sức không hề yếu, làm bắn hết cả nước lên người An Tranh.
Bối Lạc mơ màng nhìn thấy cảnh tượng ấy, cười to thành tiếng:
“Đáng đời!”
An Tranh: “…”
An Tranh nhìn bộ quần áo ướt nước, cũng không miễn cưỡng, tay đưa tới chỉnh cho Hạ Nhi ngồi thẳng dậy rồi cài dây an toàn.
Hạ Nhi hít thở từng ngụm, dường như đã có chút mệt nên muốn ngủ.
An Tranh không biết nên khóc hay cười, bàn tay giơ ra vuốt tóc cô, thở dài khó xử nói:
“Thật hết cách với em.”
Ngón tay thon dài trượt tới gò má cô rồi rời khỏi, khởi động xe.
Ở phía sau, Bối Lạc bỗng bật khóc:
“Muốn về nhà…”
Từng giọt nước mắt lăn xuống từ hàng mi dài, nhìn Bối Lạc như một đứa trẻ bất lực.
An Tranh quay đầu, thở dài rồi rút lấy khăn giấy lau nước mắt cho Bối Lạc, hạ giọng vỗ về:
“Tôi đưa cả hai về nhà.”
Bối Lạc lúc này đỏ mắt, nhìn An Tranh với vẻ đáng thương, nghẹn ngào nói:
“Tình à, Tình…”
Tay An Tranh chợt khựng lại, nhìn Bối Lạc chăm chú, một lát sau mới khẽ hỏi:
“Bối Lạc, cậu… gọi ai vậy?”
Người say chung quy vẫn chỉ sống trong thế giới của mình, Bối Lạc lẩm bẩm, hốc mắt lại ươn ướt:
“Tình… Tình à… tôi yêu cậu như vậy, yêu.. yêu cậu như thế.. hức…”
An Tranh nhìn Bối Lạc một lúc, dường như có chút suy nghĩ, sau đó liền quay người tiếp tục khởi động xe.
Hạ Nhi vẫn ngủ ngon lành, không làm ra thêm động tĩnh gì nữa.
An Tranh liếc nhìn cô, bỗng không kiềm được xúc động, tay đưa ra nhẹ nhàng gài lọn tóc nâu dài che bên gò má ra sau tai, gương mặt nhỏ càng lúc càng nhợt nhạt dưới ánh sáng yếu ớt, giống như vầng trăng treo lơ lửng giữa bầu trời đêm đen kịt.
“Hạ Nhi, xem ra em sắp phải chịu tổn thương thêm một lần nữa rồi.”
Giọng An Tranh vang lên rất nhẹ.
An Tranh chỉ nói một câu rồi tiếp tục tăng tốc, chiếc xe như một con cá dưới biển sâu, lao vút đi giữa màn đêm mù mịt.
____________
Căn hộ Khương Ngọc ở nằm trong khu vực trung tâm thành phố nên chẳng mấy chốc xe đã đến nơi. Sau khi khóc một trận, Lương Hạ đã yên ắng trở lại, mặc cho Khương Ngọc bế thẳng vào trong thang máy.
Vừa mở cửa phòng, Lương Hạ đã không kìm chế được vùng vẫy, cô ôm ngực làm Khương Ngọc hoảng hồn thả cô xuống.
Lương Hạ cúi đầu, loạng choạng chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.
Khương Ngọc rảo bước tới trước đỡ lấy cô, tránh để cô nôn xong chân mềm nhũn lại ngã.
Lương Hạ nôn xong liền không còn chút sức lực nào, cả cơ thể lắc lư, một giây sau đã ngã oặt xuống, Khương Ngọc nhanh tay nhanh mắt đỡ kịp, thế nhưng Lương Hạ đột nhiên bắt đầu trở nên không yên lặng nữa, cô cựa quậy vùng vẫy.
Khương Ngọc đành phải khuyên nhủ:
“Ngoan, tôi đỡ em về phòng ngủ.”
Một tay Khương Ngọc ôm lấy người cô, Lương Hạ vùng vẫy, tay giơ ra túm lấy tóc Khương Ngọc cào cấu, khiến Khương Ngọc dở khóc dở cười, chỉ có thể cố gắng bế ngang người cô lên, đi vào phòng ngủ.
Khương Ngọc với tay bật đèn, ánh sáng trong phòng ngủ rất êm dịu, khiến cho phong cách thiết kế khá lạnh có thêm chút ấm áp.
Khương Ngọc đem Lương Hạ đến chiếc giường lớn, cơ thể nhỏ bé của cô nằm lên gần như bị nhấn chìm, nhìn giống một chú mèo con nhỏ nhắn yếu ớt, khiến người ta xót xa.
Chậm rãi dùng khăn lau sạch mặt mũi cho cô, Khương Ngọc lấy một chiếc áo sơ mi của mình trong phòng thay đồ, kéo cô dậy, muốn thay cho cô.
Lương Hạ lúc này rất khó chịu, gương mặt nhăn tít lại:
“Đừng.”
Khương Ngọc kiên nhẫn dỗ dành:
“Thay quần áo đi đã, rồi ngủ tiếp.”
Lương Hạ không thèm để tâm, cứ nhắm chặt mắt.
Khương Ngọc nhìn chiếc áo sơ mi trong tay rồi lại nhìn quần áo trên người cô, một lát sau hắng giọng nói khẽ:
“Say vào không ngoan gì cả.”
Lương Hạ vẫn không có phản ứng gì.
Khương Ngọc giơ tay ra, nhẹ nhàng cởi cúc áo của cô, cúc áo được cởi dần từng chiếc một, làm bại lộ một vùng da trắng nõn, làn da cô vốn trắng, sau khi uống rượu vào ngoại trừ sắc mặt trắng nhợt ra, trên người còn hơi hồng, trông lại càng mềm mại, yếu ớt.
Người con gái nhìn thì nhỏ nhắn, phần xương quai xanh thanh mảnh gợi cảm khiến người ta mê đắm, trông hơi gầy nhưng vẫn rất xinh đẹp.
Ánh sáng mông lung, Khương Ngọc thay xong bộ quần áo trên người Lương Hạ.
Người con gái trên giường chỉ mặc một chiếc sơ mi, vẫn ngủ say sưa, đầu tóc có phần rối tung, chiếc áo sơ mi dài rộng vẫn không đủ che đi đôi chân trắng nõn hở ra ngoài, ánh sáng trong phòng ngủ lại rất êm dịu, trông càng thêm quyến rũ.
Khương Ngọc nhịn không được, chạm khẽ lên mặt cô.
Dường như cảm nhận được gì đó, tay chân Lương Hạ bắt đầu không an phận, cô vừa động đậy Khương Ngọc đã ôm cô vào lòng, dỗ dành.
Khương Ngọc cứ ôm cô như vậy, bàn tay kiên nhẫn vỗ vỗ vai cô, nhìn cô gái mơ màng nửa tỉnh nửa mê, đáy lòng lại một trận xao động, nữ nhân mềm mại nhu thuận nằm trong lòng, bản thân chỉ cần đưa tay tới hàng cúc áo sơ mi, cởi nó ra rồi nhẹ nhàng đè cô xuống…
Những ý nghĩ đen tối lại bắt đầu không an phận hiện lên trong đầu Khương Ngọc, khiến hô hấp của Khương Ngọc trở nên dồn dập, ánh mắt tối đi thấy rõ.
Lương Hạ trong vòng tay mơ hồ mở mắt, cô cảm thấy mình dựa vào một nơi mềm mại như bông, trước mắt có một gương mặt, những đường nét tuyệt mỹ như gần lại như xa, trên khuôn mặt ấy mang theo dịu dàng, khiến đáy lòng cô ngập tràn hạnh phúc.
Lương Hạ nhẹ nhàng nắm lấy tay Khương Ngọc, hà hơi làm hơi thở nóng hổi len vào lòng bàn tay Khương Ngọc, cô cười hì hì, nỉ non gọi:
“Khương Ngọc, Khương Ngọc, Khương Ngọc…”
Khương Ngọc nghe mà đáy lòng đau nhói, bàn tay chuyển thành đan tay vào tay cô.
Lương Hạ nhíu mày nhìn kỹ lại, sau đó lắc mạnh đầu, lại dường như nhớ ra cái gì đó, bi thương bỗng chốc dâng trào, mệt mỏi, nghẹn ngào:
“Chị không cần em nữa, chị sắp đính hôn rồi. Chị bỏ rơi em rồi…”
Nhưng câu nói đó của cô khiến Khương Ngọc đau lòng, đau buốt tận tim.
Lương Hạ cứ ôm chặt tay Khương Ngọc như ôm khúc gỗ, lẩm bẩm một cách đáng thương:
“Chị bỏ rơi em, chị vứt bỏ em rồi…”
Khương Ngọc run rẩy, dựa vào đầu giường, nhẹ nhàng vỗ về tâm trạng của cô, thì thầm:
“Tôi không có. Không có bỏ em. Tiểu Hạ…”
Lương Hạ ra sức ôm chặt Khương Ngọc, nhíu mày tiếp tục lẩm bẩm:
“Đừng bỏ em, đừng..”
Lời nói nỉ non của cô bỗng chốc như hóa thành ngàn vạn mũi kim châm vào trái tim Khương Ngọc, đau đớn lan tràn cũng chỉ vì câu nói đó của cô.
Khương Ngọc nhìn vẻ khó chịu trên gương mặt cô, sắc diện tái nhợt trên gò má, đau đớn đến thắt lòng.
Lương Hạ vẫn cứ ầm ĩ, tới tận hơn ba mươi phút sau cô mới yên tĩnh hẳn, co người lại như một con mèo, ôm Khương Ngọc, cọ cọ rồi cười hì hì:
“Mềm quá.”
Khương Ngọc không rút tay lại, để mặc cho cô ôm mình, chỉ hơi rướn người tới trước, hỏi khẽ:
“Yêu tôi không?”
Người con gái trong lòng không có phản ứng gì, chỉ hơi mấp máy môi.
Thế nhưng Khương Ngọc vẫn nghe thấy rất rõ, cô nói một chữ ‘yêu’.
Khương Ngọc cúi đầu, hôn khẽ lên sống mũi cô:
“Tôi cũng thế.”
Lương Hạ nghe thấy lại mơ hồ mở mắt, ánh đèn vàng vọt như có những tia sáng lấp lánh đang bay lượn.
Gương mặt tuyệt mỹ yêu nghiệt trước mắt rất gần cô, chính là gương mặt trong ký ức, là người mà cô yêu đến sâu đậm không thể dứt ra được.
Lương Hạ khẽ tươi cười, giơ tay định bắt lấy gương mặt này.
Khương Ngọc theo đà cúi đầu xuống, để bàn tay cô vuốt ve gò má mình.
“Khương Ngọc” Lương Hạ mơ màng lẩm bẩm cái tên này: “Là chị sao?”
Nét mặt Khương Ngọc thấm một nỗi đau, gật nhẹ đầu.
Ngón tay Lương Hạ dừng lại trên đầu mày sống mũi Khương Ngọc, như cố gắng nhìn rõ dáng vẻ của nữ nhân trước mặt mình:
“Là chị thật này…”
Mắt cô đỏ ửng, nghẹn ngào.
Khương Ngọc thở dài:
“Tiểu Hạ…”
“Chị phản bội em, tại sao vậy?” Lương Hạ khóc lóc nói, càng nói càng ấm ức, nước mắt rơi xuống lã chã.
Khương Ngọc thấy cô rơi nước mắt, cực kỳ bối rối, choàng người dậy định lấy khăn giấy lau nước mắt cho cô.
Lương Hạ lúc này lại lập tức ôm chặt lấy Khương Ngọc từ phía sau:
“Em không để ý đâu. Chị ngủ với ai cũng được, chỉ là… đừng bỏ em.”
Khương Ngọc đáy lòng đau nhói, giơ tay lên, quấn quanh gương mặt Lương Hạ, thì thầm:
“Tôi xin lỗi.”
Dứt lời liền ôm chặt lấy cô, tiện thể đặt cô trở về giường, Lương Hạ cũng yên tĩnh trở lại, ôm cánh tay Khương Ngọc, nhắm nghiền hai mắt.
Đêm, tĩnh mịch.
Lương Hạ đã ngủ say, không còn nhíu mày, cũng không còn lẩm bẩm, cực kỳ yên tĩnh.
Khương Ngọc giơ tay lên, nhẹ nhàng vân vê ngón cái lên gò má trắng nõn nhợt nhạt của Lương Hạ.
Cả hai giày vò nhau đến thương tích đầy mình, giày vò càng nhiều, tổn thương cũng càng nhiều.
Ánh mắt Khương Ngọc ảm đạm, u tối, khẽ nói:
“Tôi rất sợ mất đi em.”
Dứt lời, Khương Ngọc cúi xuống, đặt lên môi Lương Hạ một nụ hôn, rất lâu sau mới ngước mặt lên, cất giọng nặng nề:
“Rất sợ.”