Đế Nguyên Quân ngưng tụ một lượng lớn chân nguyên vào trong lòng bàn tay rồi tung ra một chưởng đánh xuyên qua người khiến hắn ta chết ngay tứ khắc.
Tiếp tục lao đến một tên gần nhất, Đế Nguyên Quân đạp không lao đi giống như một mũi tên xé gió. Chẳng mấy chốc, hắn nhìn thấy phía bên dưới có hai tên đang quắp đuôi và dùng hết toàn lực để bỏ chạy thì liên tiếp đánh ra hai đạo quyền khí.
Cảm nhận ở trên cao có một cổ khí tức mạnh mẽ và cùng với đó là hai đạo quyền khí xé gió lao tới. Nhanh chóng bộc phát toàn lực đánh ra song chưởng đối chiến. Cả hai người thành công ngăn chặn nhưng cũng bị dư ba của công kích đánh văng ra xa và trượt dài một đoạn mới ổn định lại cơ thể.
Ánh mắt hai người từ từ nhìn lên cao thì trông thấy bóng dáng một người đang với khí chất của bậc cường giả đứng dưới ánh trăng sáng cùng với con ngươi màu đỏ máu trông tà dị và đáng sợ vô cùng. Lúc này, có một tên chỉ tay về phía Đế Nguyên Quân rồi lạnh giọng lên tiếng. “Ngươi là ai? Bọn ta không có thù oán gì với ngươi vậy mà ngươi muốn đuổi cùng giết tận?”.
“Ngươi có biết bọn ta là đệ tử của La Sát Môn hay không? Nếu như không muốn chết thì để bọn ta rời đi, bằng không thì khi trưởng lão bọn ta đến đây thì ngươi chết chắc?”.
“…”. Đáp lại, Đế Nguyên Quân cười lạnh một tiếng rồi hạ thấp giọng nói. “Hai ngươi cũng giống như đám người Lạc Gia Môn? Trên miệng thì khi nào cũng tông môn với trưởng lão nhưng cuối cùng vẫn phải chết dưới tay ta mà thôi?”.
“Hai ngươi đến bây giờ còn hỏi ta tại sao đuổi cùng giết tận? Đó chẳng phải là đạo của các ngươi hay sao? Các ngươi có thể giết người cướp bóc vậy thì ta cũng có thể làm thế với các ngươi?”.
“Nói đúng hơn vì các ngươi là kẻ yếu?”.
Hai tên kia nghe thấy vậy thì cảm thấy tức giận vô cùng, hai mắt chúng trừng lớn dần hiện lên từng sợi tơ máu cùng với một lượng sát ý dạt dào tản mát ra ngoài. Mặc dù trong lòng họ đang rất lo lắng nhưng việc bị người khác khinh thường khiến họ chịu không được.
Ngay lập tức, cả hai người bộc phát toàn bộ thực lực rồi giẫm mạnh chân xông lên, chỉ thấy hai người rút ra vũ khí của bản thân rồi đánh ra liên tiếp gần mười chiêu thức hướng thẳng về phía Đế Nguyên Quân. “Khinh người quá đáng?”.
Con ngươi liếc nhìn từng đạo đao quang đánh tới, Đế Nguyên Quân dùng tốc độ nhanh nhất của bản thân đi qua khỏi công kích rồi trừng mắt nhìn xuống. Sau đó, Đế Nguyên Quân đạp không lao xuống và đồng thời bộc phát toàn bộ thực lực tung ra một chưởng.
Nhìn đạo chưởng ấn kinh khủng đánh xuống, cả hai người cắn răng dốc hết toàn bộ chân nguyên trong cơ thể rồi hợp lực tung ra một chưởng để đối chiến. Tuy uy lực do chưởng ấn của hai người đó đánh ra rất mạnh nhưng chưởng ấn của Đế Nguyên Quân không chỉ mạnh mà còn nặng giống như thái sơn áp đỉnh.
Chẳng mấy chốc, chưởng ấn của hai người bị đẩy lùi và sắp sửa đánh trúng thì họ không màng đến tính mạng của bản thân mà điên cuồng thiêu đốt tinh huyết của bản thân để chống trả. Chỉ thấy họ giẫm mạnh chân bước về phía trước một bước rồi từ từ đẩy lùi chưởng ấn của Đế Nguyên Quân.
Tưởng chừng sẽ có thể đánh lùi nhưng cả hai người đã quá tự tin vào khả năng của bản thân và khinh thường Đế Nguyên Quân. Ngay khi chưởng ấn bị đẩy lùi ra xa thì hai người khoái chí cười lớn một tiếng mà không hề hay biết Đế Nguyên Quân vẫn chưa tung ra hết toàn lực.
Chỉ thấy hắn vung mạnh tay một cái đánh ra một đạo kình khí khiến chưởng ấn thình lình biến lớn với uy lực còn mạnh hơn trước gấp mấy lần. Dùng lực đẩy chưởng ấn đánh xuống, Đế Nguyên Quân cười lạnh một tiếng rồi nói. “Thiên Địa cảnh ta còn giết được chứ nói gì đến những tên yếu kém giống như hai ngươi?”.
“Bạo?”. Nhìn chưởng ấn sắp sửa đè nén hai người xuống đất, Đế Nguyên Quân bất giác quát lớn một tiếng. Bỗng, một tiếng nổ lớn vang trời vang lên khiến khu vực xung quanh bị rung lên một cách kịch liệt và mặt đất phía bên dưới lõm xuống một cái hố hớn.
Ở trung tâm hố lớn, bóng dáng hai người bị trọng thương nặng và y phục trên người thì rách rưới. Run rẩy ngẩng đầu nhìn lên, khóe miệng hai người đồng thời phun ra một ngụm máu tươi rồi nhìn Đế Nguyên Quân với một ánh mắt tràn đầy sự tức giận quát. “Ngươi đừng tưởng giết bọn ta được là xong? Sớm muộn gì những người khác sẽ quay về bào lại với trưởng lão? Đến lúc đó ngươi khó tránh được cái chết?”.
“…”. Đế Nguyên Quân nghe thấy vậy thì nhếch mép nở một nụ cười nhàn nhạt, đáp lời. “Ta rất mong chờ?”.
Đế Nguyên Quân vừa nói vừa truyền một lượng lớn chân nguyên vào trong Tử Huyền rồi dùng ý niệm điều khiển thanh trường thương lao thẳng về phía hai người. Liên tiếp, hai thanh âm đau đớn, thê thảm vang lên và cùng với đó là một tiếng thi thể ngã xuống vang lên.
Liếc mắt nhìn hai người, Đế Nguyên Quân vung tay lấy ra hai cái nhẫn trữ vật rồi quay người chuẩn bị lao thẳng về phía tên tiếp theo. Trước khi đi, Đế Nguyên Quân cũng không quên lên tiếng đáp lời. “Đáng tiếc thay, chuyện mà hai ngươi nói đến sẽ không bao giờ xảy ra? Bởi vì những tên còn lại sẽ xuống dưới đó cùng các ngươi sớm thôi?”.
– –.