Dương Hùng ngồi vào hàng ghé sau với vẻ mặt không hài lòng, trực tiếp hỏi: “Thế nào, có ai liên hệ chưa?”
“Đã liên hệ rồi.” Thư ký Triệu đưa cho Dương Hùng một chiếc điện thoại di động mới.
Dương Hùng nhận điện thoại, phát hiện điện thoại đang hoạt động, ông ta vừa chuẩn bị hỏi đối phương làm gì thì nghe thấy đầu dây bên kia có tiếng trách móc: “Tên họ Dương kia, ông đùa với tôi à? Lúc đó tôi đưa nguyên mẫu công nghệ đến cho ông, bây giờ ông lại cho tôi kết quả như thế này hả? Tôi đã xem buổi họp báo của Vĩnh Phong các ông. Con trai ông bị bắt, công nghệ bị rò rỉ đúng không? Nếu ông không cho tôi một lời giải thích về chuyện này, thì ông tự xem xét hậu quả đi!”
Người trong điện thoại cũng không đợi Dương Hùng trả lời, lập tức cúp máy.
Dương Hùng nghe âm báo bận trong điện thoại, sắc mặt càng thêm khói coi.
Khi đó ông ta có tình tìm các phóng viên, nói về vụ bắt cóc của Dương Hải Phong, mục đích là để người khác chú ý đến Tiêu thị, để ông ta có thể yên tâm nghiên cứu.
Tuy nhiên cuối cùng kế hoạch không kịp thay đổi, những người mà Trương Thác đã tìm đến cho Tiêu Sơn đã hoàn toàn phá vỡ mọi kế hoạch của Dương Hùng, Dương Hùng đã mời các phóng viên và tổ chức họp báo, cuối cùng lại chẳng khác nào tự mua dây buộc mình.
Về phía Tiêu Sơn, một loạt vấn đề như đăng ký bằng sáng chế Trương Thác cũng không hiểu, dù sao chuyện này đã kết thúc, anh chuẩn bị trở về Ngân Châu.
Trương Thác và Tiêu Sơn đứng ở cổng Viện nghiên cứu, vừa định nói với Tiêu Sơn về chuyện anh muốn quay trở.
lại, thì một chiếc Porsche 718 màu vàng đã dừng lại trước mặt Trương Thác.
Cửa số xe mở ra, người ngồi ở ghế lái chính là Mễ Lan.
“Tên họ Trương kia, lên xe!” Mễ Lan hét lên với Trương Thác.
“Chuyện gì thế?” Trương Thác tò mò hỏi.
“Đừng nói nhảm nữa, lên xe rồi tôi nói cho anh.” Mễ Lan lắc đầu.
Trương Thác không nói gì, mở cửa xe ngồi vào trong.
Chiếc Porsche 718 kèm theo tiếng gầm nhanh chóng lao đi.
Trương Thác dựa vào ghế phụ: “Làm gì thế, tôi dự định trở về Ngân Châu.”