Nữ quyến tham dự hội đi thẳng vào hậu hoa Viên, bên trong vườn tuyệt sắc giai nhân thành hằng hà, lúc này nơi đây có thể nói là tập hợp toàn bộ mỹ sắc của thiên hạ, ngay cả Tuyết Linh Lung mới tới cũng nhìn hoa cả mắt, phát hiện ra tư sắc vượt qua nàng vô số kể. Thực sự là hoa thơm cỏ lạ tỏa sáng, ngược lại Vân Tri Thu trang phục tương đối bảo thủ, chỉ có một đỉnh đầu mào tương đối bắt mắt.
Khác với thân phận trước đây là Khấu gia nghĩa nữ, lần này đến với danh phận Vương phi hào nhoáng, trong vườn môi bên Phủ không ít người đẹp nhao nhao qua đây chào hỏi.
Trong đó không ít người đổi lại năm đó là Vân Tri Thu phải hành lễ với các nàng, Vân Tri Thu hôm nay quả thật là xưa đâu bằng nay, không cần biết người đến đây làm lễ trong lòng có vui vẻ hay không, vẫn phải ra vẻ khách khí, không còn cách nào khác, ai bảo nam nhân người ta hôm nay là nam quân chưởng lệnh thiên vương, quyền lớn một phương.
Đến đây với thân phận Vương phi thân hôm nay chỉ có Vân Tri Thu và Mỵ Nương.
Vân Tri Thu và Mỵ Nương cuối cùng cũng chạm mặt với nhau, khen nhau nói những lời khách sáo. Quảng Mị Nhi đứng cạnh tâm tình phức tạp.
Kỳ thực Mỵ Nương lẽ nào không phải là như vậy. Vừa nhìn thấy đám nữ nhân đi theo Vân Tri Thu liền lo lắng, nữ nhi mình tư sắc như thế nào Vân Tri Thu có thể sánh kịp sao, nếu năm đó đồng ý gả nữ nhi cho Ngưu Hữu Đức, nói không chừng lúc này chính là mẫu nữ nàng dẫn đầu độc chiếm, trở thành giai thoại thiên cổ. Giờ thì hay rồi, nữ nhi mình chọn đông chọn tây tha, giờ thành gái lỡ thì cả triều trên dưới chỉ có vài người như vậy, không chừng để người khác chê cười.
Nữ quyến Khẩu gia bên kia qua đây xưng hô với Vân Tri Thu là muội muội cũng có, là cô cô cũng có.
Nói chung tại chỗ này, trước đây Vân Tri Thu chỉ có thể chủ động tiến lên phía trước chào hỏi, bây giờ không cần động đậy, chỉ cần đứng đó, không cần tranh đua, cũng thành tiêu điểm để mọi người khen ngợi, bên cạnh có rất nhiều người a dua nịnh hót, khen nàng xinh đẹp, khen đồ trangsức của nàng đẹp, khen y phục của nàng đẹp mắt, không biết làm cho bao nhiêu nữ nhân âm thầm ước ao.
Vân Tri Thu thừa sức ứng phó với mọi người, đôi mắt sáng thỉnh thoảng xẹt qua Đồng Liên Tích đứng ở quảng gia bên kia, phát hiện nữ nhân kia tương đối là ít nói, với thân phận hiện tại nàng không tiện chủ động tiến lên phía trước dò hỏi.
– Vương phi nương nương, lâu rồi không gặp, càng ngày càng xinh đẹp động lòng người. Ái thiếp Chu Ưu Mỹ của Đằng Phi tới gần lên tiếng chào, cũng là tuyệt sắc thiên hạ hiếm thấy.
Tô Vận đã nhắc nhở nên Vân Tri Thu cũng lưu tâm đến nữ nhân này, nhưng mà cũng có lẽ bơi vì có nhiều người nên khách sáo vài câu xong Chu Ưu Mỹ liền lui ra, nhưng ánh mắt lại cẩn thận mỗi bước đi đều nhìn Vân Tri Thu.
Không bao lâu sau, Tiên Nga qua đây, mời Vân Tri Thu và Mỵ Nương vào trong đình chính ngồi, phía trên giữa hai người còn một chỗ trống không cần phải nói, nhất định là của thiên hậu Hạ Hầu Thừa Vũ. Theo tiếng chuông trống vang lên khắp Ly Cung, Hạ Hầu Thừa Vũ uy nghi đi đến nữ quyến bên trong cả hoa viên đồng thanh lên tiếng.