Tuy nhiên, ở đây cũng có trường hợp ngoại lệ, đấy là vị quản lý Đấu Thú Khu – Cung Trường Long. Lão hoàn toàn không bất ngờ mà chỉ có… đau lòng! Sáu con Hồn Thú ngàn năm đó chính là sáu cái Hồn Hoàn ngàn năm đó, lãng phí, lãng phí quá. Đấy còn chưa kể đến quá trình thuần dưỡng sáu con thú này đã tốn không biết bao nhiêu công sức, tiền tài, tất cả không phải là con số nhỏ đâu.
– Thả tám con Hồn Thú ngàn năm chuyên tấn công từ xa cộng bốn con Hồn Thú chuyên cận chiến tu vi hơn 3 ngàn năm vào đi.Ta không tin hai đứa quỷ nhỏ này có thể chống đỡ được.
Vì muốn tránh tiếp tục bị tổn thất nữa nên lão phải đẩy nhanh tốc độ của trận chiến này để nó kết thúc càng sớm càng tốt. Cung Trường Long không còn cách nào khác đành phải thay đổi kế hoạch ban đầu, điều này cũng không thể trách lão, dù sao thực lực mà Hoắc Vũ Hạo thể hiện ra hoàn toàn vượt xa dự đoán ban đầu của bọn họ.
Dáng vẻ của Hoắc Vũ Hạo lúc này có chút quái dị, miệng hắn ngậm hai điếu xì gà một to một nhỏ, theo thứ tự là Tinh Thần Hưng Phấn Xì-Gà To và Hồn Lực Tăng Phúc Tế Tuyết Gia, tay còn cầm một cái Bình Sữa. Mà Hòa Thái Đầu đứng cạnh hắn cũng tương tự như vậy, hai sư huynh đệ bọn họ tựa lưng vào nhau, đồng thời khôi phục Hồn Lực.
Bỗng nhiên, cả hai cùng chấn động mà giật nãy mình, Hoắc Vũ Hạo kêu lên:
– Nhiều quá…
Hai mắt Hòa Thái Đầu mở to thật to:
– Trời ơi, bọn họ muốn đùa chết chúng ta sao?
Mười hai con Hồn Thú theo các hướng khác nhau đồng loạt được thả vào, bốn con có thân thể to lớn đi đầu, tám con còn lại với hình dáng khác nhau đi theo sau. Từ từ đến gần khu vực trung tâm, nơi mà Hoắc Vũ Hạo và Hòa Thái Đầu đang đứng. Một áp lực tâm lý bỗng nhiên đè nặng hai người bọn họ, khiến bọn họ cảm thấy lông tóc lông tơ muốn dựng đứng hết cả lên.
Đừng thấy ban nãy Hoắc Vũ Hạo một mình đấu với bốn con Hồn Thú có vẻ hết sức thong thả dễ dàng, thật ra hắn đã dùng toàn lực rồi, lại còn tiêu hao không ít nữa. Vậy mà lúc này thoáng cái số lượng Hồn Thú đã tăng gấp ba lần, hơn nữa, trong đó có đủ loại Hồn Thú chuyên về mặt tấn công từ xa. Mười hai con Hồn Thú ngàn năm đó, trời ạ! Nếu có thêm Vương Đông và Tiêu Tiêu ở đây thì Hoắc Vũ Hạo còn cảm thấy bên mình có chút hi vọng nhưng tình hình này, hai người bọn họ có thể làm gì đây?
– Sư đệ, làm sao bây giờ?
Hòa Thái Đầu thấy xung quanh mình xuất hiện một lượng lớn Hồn Thú, da đầu cũng run lên, đây rõ ràng đã vượt khỏi phạm vi tưởng tượng của bọn họ rồi.
Trên khán đài, Phàm Vũ nhíu mày nói:
– Sao Cung lão không làm theo kế hoạch? Thế này là quá nhiều. Ban nãy bọn nhỏ còn tiêu hao không ít nữa.
Tiên Lâm Nhi nói:
– Bình tĩnh một chút, đừng vội nóng, áp lực tăng lên cũng tốt, nhờ thế chúng ta càng biết rõ được chính xác cực hạn của bọn nó, các buổi huấn luyện sau này cũng dễ dàng chuẩn bị hơn. Chuẩn bị sẵn sàng cứu viện khi cần thiết đi.
Hoắc Vũ Hạo khép hờ hai mắt, cẩn thận cảm nhận dao động Tinh Thần Lực đang sôi sùng sục trong đầu hắn, trong giờ phút khó khăn này, hắn không có ý định nhờ Thiên Mộng, Băng Đế hay Y Lai Khắc Tư giúp đỡ hắn, hắn càng trưởng thành, thực lực càng tăng lên, thì bản thân càng phải tự mình giải quyết mọi chuyện, hắn đã biết cách làm thế nào để biến áp lực thành động lực mà tiếp tục phấn đấu.
– Sư huynh, sử dụng chiến pháp Hồn Đạo Pháo Đài, đợi lát nữa đệ sẽ cố gắng khống chế Hồn Thú, còn huynh dựa theo chỉ dẫn của Tinh Thần Tham Trắc mà tấn công. Chúng ta sẽ dốc toàn lực, thử xem có thể làm được những gì.
– Được.
Hòa Thái Đầu cũng không nói thêm gì, những gì Hoắc Vũ Hạo vừa thể hiện đã làm lòng tin của hắn dành cho người sư đệ tăng lên rất nhiều. Hoàng loạt tiếng nổ đùng đùng không ngừng vang lên, một lượng lớn Hồn Đạo Pháo xuất hiện đầy trên người hắn, và cố định vị trí của hắn xuống nền đất. Khắp người Hòa Thái Đầu lúc này toàn là các khẩu pháo lớn bằng kim loại, hắn đã sẵn sàng tấn công vào bất cứ phương hướng nào.
Hoắc Vũ Hạo bỗng nhận ra, kiện chiến pháp Hồn Đạo Pháo Đài trên người Hòa Thái Đầu có chút khác biệt so với trước đây. Xem ra sau khi từ cuộc thi Đấu Hồn Đại Tái trở về, vị sư huynh của mình đã tiến bộ không ít.
Mười hai con Hồn Thú thông thả áp sát hai người bọn họ. Cấp bậc của bốn con dẫn đầu rõ ràng hơn hẳn tám con phía sau. Trong đó bốn con dẫn đầu là Hồn Thú thuộc loài Độc Giác Ma Tê, cả người phủ một lớp da cứng rắn như áo giáp. Khi nó bước đi vang lên từng tiếng động manh, rõ ràng lực phòng ngự của nó không yếu chút nào. Cái sừng to to trên đầu nó còn lấp lánh ánh sáng, hiển nhiên khi nó đã sát định mục tiêu thì sẽ đánh đến không chết không thôi.
Lúc này, trên cái sừng của bốn con Độc Giác Ma Tê ba ngàn năm bắt đầu lóe lên ánh sáng màu lam nhạt, ánh mắt của bọn chúng cũng hóa thành màu đỏ, từ từ tăng tốc, hệt như kiểu bất cứ lúc nào cũng có thể dẫn đầu tấn công.
Trên người tám con Hồn Thú chuyên tấn công từ xa đi phía sau cũng dần dần lóe lên các quầng sáng khác nhau, bọn chúng cũng giống như bốn con kia, sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào. Nếu không phải vì Đấu Thú Tràng quá lớn, bọn chúng chưa đến được khoảng cách tấn công lý tưởng thì e là hai người Hoắc Vũ Hạo và Hòa Thái Đầu đã phải đối mặt với đợt tấn công như mưa rồi.
Khi Hòa Thái Đầu lắp ráp xong Hồn Đạo Pháo Đài, Hoắc Vũ Hạo vẫn im lặng đứng yên một chỗ. Hai điếu xì gà trên miệng đã cháy hết, hắn cất Bình Sữa trên tay vào, kế đến vẫn tư thế đứng ấy, lặng lẽ đưa tay áp sát cơ thể, khép mắt lại.
Một cảm giác kỳ dị lặng lẽ khuếch tán từ người Hoắc Vũ Hạo, dù là những nhân viên của Đấu Thú Khu đang đứng xa xa quan sát hay hai vị viện trưởng hệ Hồn Đạo Đạo và Phàm Vũ trên khán đài cũng cảm nhận được sự thay đổi một cách vô cùng rõ ràng của Hoắc Vũ Hạo. Nhưng tất cả bọn họ đều không đoán được sự thay đổi này có ý nghĩa gì.
Dường như nháy mắt tiếp theo, cả người Hoắc Vũ Hạo thoáng trở nên hư ảo, nhưng cũng trong tích tắc đó, lại mang đến một cảm giác vô cùng uy nghiêm. Cái cảm giác này không thể diễn tả bằng lời nói bình thường, chỉ có thể miêu tả đơn giản là trong giây phút ấy, hắn đã không còn là hắn, mà hóa thành một cỗ năng lượng vô hình bao phủ toàn trường.