Lãnh huyết chí tôn Lệ Vô Bi nghiêm mặt âm lãnh nói:
– Việc đã đến nước này các ngươi còn tranh luận những thứ này có ý nghĩa gì? Còn không phải làm cho người ta chê cười! Kẻ không đáng chết qua hôm nay tự nhiên vẫn có thể sống sót, mà kẻ đáng chết nhất định phải chết, các ngươi hiện tại nội chiến là có thể cứu mạng bọn họ sao? Lão phu có mười một tên đệ tử, đi ra ngoài một hồi mà cứ như vậy chết một cách khó hiểu, hiện tại còn không biết hung thủ là ai. Nếu như chiếu theo lời các ngơi nói, vậy cũng có thể tìm các ngươi đánh một trận?
Thạch Trường Tiếu cũng đè lửa giận xuống, đi lên hoà giải. Lệ Tuyệt Thiên có thể không thèm để ý, thế nhưng Thạch Trường Tiếu thân là tông sư của một quốc gia, lại là vì bá tánh của bổn quốc cho nên mới tới đây. Thạch Trường Tiếu cũng tự nghĩ bản thân không phải là người tốt gì, thế nhưng hắn dựa vào đại cục mà lấy làm trọng.
Mặc dù từ mình nói giúp Huyết Hồn sơn trang, thế nhưng hôm nay Lệ Tuyệt Thiên nói quá như vậy cũng không tốt, mà hiện tại lại không phù hợp để nội chiến.
Ưng Bác Không đồng dạng cũng cảm thấy gây náo loạn cũng không tốt, lão tử mặc dù là vì Phong Quyển Vân, thế nhưng cũng coi như là cứu lấy cái mạng nhỏ của đứa con trai ngươi, ngươi không cảm kích thì thôi, lại còn trút giận lên đầu ta! Đây là đạo lý của nhà các ngươi sao?
Cho rằng lão tử bài danh cuối cùng là có thể tùy tiện để các ngươi khi dễ sao? Tin hay không lão tử giết chết con trai ngươi, ngươi mạnh hơn so với lão tử, lão tử thừa nhận, thế nhưng với tốc độ ốc sên của ngươi mà muốn giết lão tử? Ngươi liệu có thể đuổi theo được không?
(Biên: Thật là man:125: Ta thích a!)
Đám người Thần Huyền cường giả Tiêu Bố Vũ thực lực kém hơn một tầng đều tiến lên khuyên giải, rốt cục bốn đại chí tôn đồng thời nặng nề hừ một tiếng rồi quay đầu đi.
Trong lòng Ưng Bác Không hết sức nôn nóng, hắn từ lúc tòng quân cho Quân Mạc Tà đã biết, căn nguyên của việc này là do Lệ Đằng Vân, thế nhưng lúc này vì sao hắn lại không cho mình ngăn trở Quân Vô Ý xuất chiến. Cũng không biết Quân Mạc Tà dựa vào cái gì mà nắm chắc như vậy. Ưng Bác Không vẫn luôn bất ổn, thỉnh thoảng lại nhìn quanh tìm kiếm tung tích của Quân Mạc Tà.
Nguyên lai, Ưng Bác Không cuối cùng cũng không định cho ý kiến về việc này, thế nhưng lại bị Quân Mạc Tà trước đó làm cho ràng buộc. Mà bây giờ Quân đại thiếu lại bỏ đi không một dấu vết. Ai cũng không biết hắn bỏ đi nơi nào.
Ở phía xa theo phương hướng Thiên Phạt sâm lâm đột nhiên bay lên một mảnh mây đen đông nghịt, phi tốc mà tới, chính là vô số huyền thú phi hành. Trên mặt đất nổi lên từng đám bụi lớn. Thanh âm rầm rầm không ngừng truyền tới tai mọi người. Nghe thanh âm này cũng không biết là có bao nhiêu huyền thú ầm ầm chạy tới mới có thể tạo ra hiệu ứng thanh thế kinh thiên động địa như vậy.
Không khí đột nhiên nổi lên một hồi ba động vi diệu, tốc độ nó có thể so sánh với vận tốc âm thanh. Đúng là Quân Mạc Tà giống như sao băng thi triển độn thuậ…t
Ở phía xa bỗng truyền tới một thanh âm hơi khàn khàn:
– Lệ Tuyệt Thiên, bên các ngươi chuẩn bị xong chưa?
Theo thanh âm này vang lên, trên bầu trời xuất hiện một chấm đen, từ nhỏ dần biến thành lớn, một đoàn hắc bào bao phủ toàn thân vị thần bí nhân này, giống như lưu tinh từ phương xa bay tới rồi dừng lại cách mọi người mười trượng, đột nhiên két một tiếng dừng lại, vững vàng đứng giữa không trung.
Chỉ bằng tiểu xảo tinh chuẩn này cũng khiến cho người người tán dương, huống chi còn là từ trên hư không bỗng dưng dừng lại? Huyền công cỡ này càng khiến cho người ta kinh ngạc há hốc mồm!
– Mai tôn giả!
Lệ Tuyệt Thiên hai tay ôm quyền cùng ba gã chí tôn đồng thời thi lễ:
– Từ khi chia tay đến giờ không có vấn đề gì chứ!
Đối với cường giả đỉnh phong thể hiện sự tôn trọng, chính là đạo lý tất nhiên ở thế giới này.
Thế nhưng Lệ Tuyệt Thiên thật không ngờ chính một câu nói kia của mình lại dẫn tới việc một ngọn núi lửa bạo nộ!
“Từ khi chia tay đến giờ không có vấn đề gì chứ” câu này dùng với loại trường hợp khác thật không quá phận, thế nhưng hiện tại, câu nói của Lệ Tuyệt Thiên tuy không mang ý gì, thế nhưng với Mai tôn giả lại là “Từ khi chia tay đến giờ có vấn đề phải không…”
Tu vi của Mai tôn giả cao như vậy, sau khi nghe câu “Từ khi chia tay đến giờ không có vấn đề gì chứ” này thân thể cũng phải run lên, thiếu chút nữa từ giữa không trung té rớt, tuy nhiên cuối cùng cũng ổn định lại thân thể, thực sự trọn vẹn giảm độ cao xuống một trượng.
Chỉ nghe giọng hắn như nghiến răng nói:
– Lệ Tuyệt Thiên. Ngươi không biết nói những lời dễ nghe sao? Ba ngày trước vừa mới gặp nhau, cái gì mà từ khi chia tay đến giờ không có vấn đề gì chứ? Ta xem ngươi hoặc là không có đầu óc, hoặc là bên trong nó đã bị nấm mốc rồi! Hoặc là đầu của ngươi đã bị lèn đầy bã đậu hay sao? Hay là luyện công làm cho đầu óc phát ngốc rồi? Ngươi tên hỗn trướng kia! Lão vương bát đản! Ngươi vì sao lại còn chưa chết đi!
Vị tuyệt đại cường giả này chỉ vì người khác thuận miệng nói một câu ân cần hỏi thăm, thế nhưng lại trả lại bằng một câu chửi đổng chanh chua như là đàn bà! Thật sự là làm cho người ta khó hiểu tới cực độ.
Lệ Tuyệt Thiên cực độ buồn bực cùng cuồng nộ.
DKM, lão tử hỏi thăm ngươi một câu từ khi chia tay đến giờ không có vấn đề gì chứ? Thì có tội à? Mẹ kiếp, lưu manh không thể nói lý! Cần gì phải phản ứng mãnh liệt như bị người ta phá hỏng cúc hoa vậy? (Biên: Ờ thì cũng gần đúng là như thế còn j:0 (4):. Muốn trách cũng chỉ có thể trách số chú mày đen thôi:0 (4):.)
Dù nói thế nào lão tử cũng là chí tôn tầng thứ, vậy mà cũng không thèm để ý lưu chút mặt mũi cho ta. Loại hành vi này thì khác gì người đàn bà chanh chua? Tôn giả? Tôn giả chó má gì!
Với thân phận của Lệ Tuyệt Thiên sao có thể cam chịu nhục như vậy? Sắc mặt hắn cũng không khỏi lạnh xuống:
– Mai tôn giả tựa hồ như phản ứng quá mức kịch liệt rồi… Chẳng lẽ là… Bị người vô lễ qua hay sao?
– Lệ Tuyệt Thiên đồ hỗn trướng! Ngươi đây là đang cùng bản tôn giả nói chuyện hay sao? Còn có tôn ti gì nữa hay không?
Mai tôn giả lập tức giống như con mèo bị giẫm phải cái đuôi, loi choi nhảy dựng lên, thanh âm cũng trở nên dị thường bén nhọn.
Hắn vốn không phải là một người không có hàm dưỡng, thế nhưng hôm nay Lệ Tuyệt Thiên cũng xui xẻo, chỉ vì một câu nói của hắn khi lọt vào lỗ tai Mai tôn giả, không ngờ lại bị hiểu lầm!
Đây chính là chuyện vô cùng nhục nhã trong cuộc đời này của Mai tôn giả!
Quả thực chính là giống với câu thơ: dùng hết nước tam giang ngũ hồ, cũng khó có thể rửa sạch xấu hổ ngày đó.
Vừa nghĩ tới ngày trước phát sinh chuyện xấu hổ, Mai tôn giả tức giận đến nỗi trái tim cơ hồ muốn bạo liệt ra, máu cơ hồ muốn chạy ngược lên não. Giống như câu nói tức sùi bọt mép, muốn ngửa mặt lên trời thét dài một hơi!
Chuyện tình quá mức ti tiện, vô sỉ, xấu xa, hèn hạ như vậy lại có thể rõ ràng rơi trên người mình. Mà ngay cả một tiếng kêu mình cũng không dám. Cuối cùng còn bị… Hix? Lệ Tuyệt Thiên này không phải là biết chuyện gì đó chứ? Chỉ vẻn vẹn cách có ba ngày, vì sao lại có cảm giác thái độ của hắn có phần lớn gan hơn? Rõ ràng là có ý châm chọc mình!
Chuyện phát sinh trên người Mai tôn giả chỉ là vấn đề tâm lý, Lệ Tuyệt Thiên làm sao có thể biết được? Thật sự là hồ đồ mà.
Thế nhưng nghĩ tới đây, Mai tôn giả nhìn Lệ Tuyệt Thiên, ánh mắt càng phát ra vẻ bất thiện, sát khí càng lúc càng mạnh, giống như là nghiến răng nghiến lợi. Mình có thể tùy ý bị người cười nhạo sao?
Lệ Tuyệt Thiên ngày hôm nay mi xong rồi!
Nỗi oan của Lệ Tuyệt Thiên lúc này thật sự là có thể so với Nhạc nguyên soái ở Phong Ba Đình, thậm chí còn lớn hơn so với chuyện ở Phong Ba Đình! Đặc biệt lần này cũng không có đắc tội gì, cứ như vậy bị ghép cho cái tội to như vậy. Nếu như Lệ Tuyệt Thiên vì vậy mà chết dưới tay Mai tôn giả, điều này tuyệt đối giống như chuyện tháng sáu có tuyết. Khiến lão thiên cũng phải đồng tình mà rơi lệ.
Thật sự là quá oan uổng!
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 3: Thiên Phạt sâm lâm