Đáng tiếc, hắn cũng không biết năm đó Thương Ngạo Minh Phong là tiến vào Độc Miểu Chi Hải tìm kiếm cơ duyên đột phá Hóa Thần Cảnh, đây chính là một trong tứ đại tử địa của thiên hạ, Mao gia to gan lớn mật hơn nữa cũng không dám chạy đi đào mộ phần!
Hơn nữa, Độc Miểu Chi Hải nếu xưng là hải tự nhiên sẽ vô cùng rộng lớn, muốn tìm được một cỗ thi thể ở bên trong sẽ rất khó khăn a!
Chu Hằng chỉ cho là Mao gia sẽ đào phần mộ tổ tiên của nhà giàu có nào đó của Thiên Long Đế triều, lúc này mới tạo ra một hành thi thực lực cường đại như thế, dù sao, tin tức không thông làm sao có thể suy đoán ra chân tướng sự tình.
Hắn đưa mắt đảo qua, không khỏi hết sức kinh ngạc.
Hiện tại hỗn chiến này có thể nói là kịch liệt tới cực điểm, nhưng cổ quái là, những tín đồ trong sân lại là bộ dáng đầy mặt mờ mịt, đi tới đi lui trong phòng, từng đạo kình khí xẹt qua, bọn họ cũng là làm như không biết, bị kình khí oanh qua thân thể, xuyên thủng!
Tu dưỡng này tốt quá mức a!
Chu Hằng đi tới, vươn một cái tay ra chộp tới một tín đồ trong đó, khi đụng phải đầu vai đối phương, năm ngón tay của hắn nắm thành quyền.
Người trước mặt này căn bản là một đoàn không khí hư vô!
Bóng người đung đưa, không ngừng đi tới đi lui xung quanh Chu Hằng, nhưng bây giờ đổi thành Chu Hằng nhìn mà không thấy.
Những người này . . . Căn bản là không tồn tại!
Bọn họ sớm đã cùng nhau tử vong từ lúc khối đại lục chấn xuất Tiên giới này, cũng không biết chuyện gì xảy ra linh thức của bọn họ, hoặc nói là tín niệm, ý thức cũng không có tiêu tán, vẫn còn là một loại chấp niệm, còn đang tái diễn động tác của bọn họ khi còn sống, khấn cầu cúng bái pho tượng cô gái kia.
Mà theo tượng đá hoàn toàn hủy diệt, những tín niệm này mất đi đối tượng cúng bái trở nên mờ mịt không biết làm sao.
Không trách được bọn họ làm như không thấy kẻ xông vào, không trách được bọn họ căn bản không quan tâm trận chiến náo nhiệt bên trong, bọn họ chỉ là một sợi tín niệm, chỉ có một cái ý thức cung kính khấn cầu!
Tiên đại lục này cuối cùng vẫn là không có một người may mắn còn sống sót!
Chu Hằng đưa tầm mắt thả vào phía trên hầm ngầm kia, bên trong đến tột cùng là vật gì tản ra âm khí dày đặc, cái này không thể nghi ngờ là đã tạo thành ảnh hưởng đối với tất cả mọi người, hạn chế phát huy thực lực, nhưng đối với tồn tại tà vật mà nói, cũng là không trở ngại chút nào!
Hai móng của Thương Ngạo Minh Phong vũ động, nó vô hỉ vô nộ, chính là không ngừng mà đánh tới hầm ngầm kia. Ai chống đở nó, nó sẽ công kích người đó. Thực lực của nó không có bị âm khí áp chế, chiến lực có thể toàn thắng bất cứ người nào.
Nếu như nó có chút đầu óc, sẽ nghĩ tới chuyện tỏ ra yếu kém trước, giảm bớt áp lực của mình. Sau đó đột nhiên bộc phát, vọt vào trong hầm ngầm chiếm lấy bảo vật. Lấy lực phòng ngự kinh khủng của nó, một lòng chạy trốn thì cũng có thể tính là phi thường cao, không có người nào có thể chặn nó lại.
Nhưng nó tăng lực phòng ngự lên cao làm người nhức đầu, chính là chưa đủ thông minh. Chỉ biết nhất nhất vọt tới trước, hấp dẫn đại bộ phận công kích trên trận.
Chu Hằng thờ ơ lạnh nhạt, hắn đang đợi một cái cơ hội ra tay tốt nhất.
Hắn hiện tại bất động, tự nhiên không có ai lo lắng hắn, nhưng nếu là hắn muốn cướp lấy bảo vật trong hầm ngầm, lập tức sẽ gặp phải đòn nghiêm trọng.
Hỗn chiến vẫn còn tiếp tục. Âm khí tràn đầy ở bên trong, quang mang lóng lánh đủ mọi màu sắc, tiếng nổ lớn vang lên bên tai không dứt, mỗi người đều là tràn đầy mơ ước đối với tiên vật không biết kia.
Đột nhiên ngay lúc đó, một đạo nhân ảnh đột phá phong tỏa nặng nề, chợt tiến vào trong hầm ngầm, sau đó lập tức phát ra tiếng cười to hưng phấn. Người nọ bay vút lên, trong tay xuất hiện trường kiếm màu đỏ sậm, trên thân kiếm phát tán ra âm khí dày đặc.
Người đắc thủ là cường giả Thần Anh Cảnh của Dạ Ma tộc, lúc trước hắn vẫn dấu kín lực lượng, Thần chích tồn tại mà không dùng, chẳng qua là đánh đấm giả bộ, nhưng thừa dịp Thương Ngạo Minh Phong một lần trùng kích đưa tới đông đảo cao thủ vây công, hắn nhân cơ hội bạo phát ra toàn lực, quả nhiên hắn tiến vào trong hầm ngầm, cũng thành công lấy được tiên vật!
Thanh trường kiếm màu đỏ sậm kia chính là tiên vật sao?
Khẳng định không sai! Trừ tiên vật ra làm sao có thể có thứ thả ra được hắc quang che khuất bầu trời như thế?
– Buông kiếm!
Tất cả mọi người hét lớn, bọn họ liều mạng hồi lâu là để cóc mò cò xơi sao, ai có thể cam tâm?
Cường giả Dạ Ma tộc kia trở thành mục tiêu của mọi người, hắn cũng không sợ chút nào, trường kiếm trong tay rung lên liền muốn chém ra. Lại chợt phát ra một tiếng thét chói tai, nhẹ buông tay, trường kiếm màu đỏ sậm kia rớt xuống!
Cường giả Thần Anh Cảnh ngay cả thanh kiếm cũng cầm không được?
Mọi người mặc dù trong lòng hoài nghi, nhưng mục tiêu của bọn họ chính là cướp được tiên vật, không cần lo lắng những thứ khác, rối rít triển khai tranh đoạt.
– Ha ha ha ha!
Sau khi kiếm tiên bay múa mấy lần ở trên trời, bị một gã cường giả mã đầu nhân cướp được, cũng không biết là Dạ Ma tộc hay là Thiên Yêu tộc. Sau khi hắn đắc thủ, cũng phát ra tiếng cười vô cùng ngạc nhiên, trên mặt tràn ngập hưng phấn, nhưng lập tức lại phát ra tiếng kêu thảm thiết, đang lúc mọi người vây công thì trường kiếm cũng rời khỏi tay.
Rất nhanh, liền có người thứ ba chiếm được kiếm tiên, vẫn như thế, đầu tiên là vô cùng hưng phấn, sau đó trường kiếm liền rời tay!
Chu Hằng không khỏi kỳ quái, cường giả này nhưng đều là cấp bậc Kết Thai, Thần Anh Cảnh, nếu không phải nghĩ buông tay, vậy trừ phi chết trận, nếu không ai có thể bức bách bọn họ thất thủ? Nhưng nếu nói bọn họ chủ động buông tha . . . Vậy thì càng thêm kỳ quái!
Bởi vì sau khi vứt bỏ kiếm tiên, những người đó lại phát điên, liều mạng triển khai tranh đoạt, muốn nói là bọn hắn chủ động buông tha thì làm sao có thể làm cho người ta tin tưởng!
Cổ quái?
Hưu!
Cái thanh kiếm tiên này không biết đã qua tay bao nhiêu người, tới cuối lại bị lực lượng đánh bay về phía Chu Hằng!
Nếu đưa tới cửa, nào có đạo lý không lấy!
Chu Hằng vung tay ra, tiểu nhân màu vàng đồng thời làm hình dáng thu lấy, chụp về phía kiếm tiên kia.
Tay trái hắn ôm Hoặc Thiên, liền thu hắc kiếm vào không gian đan điền trước, tay phải siết chặt, thanh trường kiếm màu đỏ sậm kia đã rơi xuống trong tay, một đạo tin tức lập tức trào vào đầu óc của hắn.
Kiếm này, tên là Bách Quỷ Kiếm!
Lúc đối địch mỗi khi chém ra một kiếm, liền có thể tạo thành một quỷ vật hiệp trợ tác chiến, cảnh giới quỷ vật tương đương cùng kiếm giả, mà hạn mức cao nhất tính ra là 100!
Không trách được lúc trước những người đó sau khi nhận được kiếm, cả đám đều hưng phấn thành như vậy, cái này tương đương với khi chém ra một kiếm là có thể “gọi về” một phân thân, số lượng còn có thể đạt tới 100!
100 lão tổ Kết Thai Cảnh liên thủ, cho dù là Thần Anh Cảnh cũng có thể đối kháng một hai người! Hơn nữa, tà quỷ này còn có thể không ngừng sinh sôi, chẳng qua là có một hạn mức cao nhất thôi!
Cho dù lấy tâm tính của Chu Hằng cũng vẫn là có chút khiếp sợ hưng phấn, nhưng hắn lập tức lại nghĩ tới, vừa rồi là nguyên nhân gì để cho những ngời đã đắc thủ lúc trước kia buông tay?
Nhưng vào lúc này, một đạo khí âm trầm, thích giết chóc không cách nào hình dung từ trong Bách Quỷ Kiếm đánh tới, đánh về phía thần thức của hắn!