Quả nhiên không ngoài sở liệu, Triệu Linh Đồ thi pháp thăm dò Huyền Âm Bảo Kính rốt cục lập tức bị khí âm sát cắn trả, kết quả Miêu Nghị mới có thể giải quyết y một cách dễ dàng.
Nếu không phải như vậy, đánh chết Miêu Nghị cũng sẽ không đưa Huyền Âm Bảo Kính cho Triệu Linh Đồ. Đằng nào cũng không tin Triệu Linh Đồ có thể bỏ qua cho mình, còn không bằng dùng Huyền Âm Bảo Kính liều một trận với đối phương.
Ba người Triệu Phi thấy bây giờ Miêu Nghị không muốn nói, cũng không hỏi nhiều nữa.
Mặt trời lặn trên biển, màn đêm đã buông xuống, trăng sáng nhô lên, trời đêm đầy sao lốm đốm, mặt biển sóng cuộn trào.
Rốt cục vào trưa hôm sau, bọn Miêu Nghị đi tới một hòn đảo nhỏ không biết tên. Đảo này không lớn, bọn họ duy trì cảnh giác cỡi long câu chạy mấy vòng trên đảo cũng không phát hiện một bóng người nào, ngược lại phát hiện một sơn trại động phủ, bên trong không có một ai.
Tình huống như thế hôm nay rất thường gặp ở Tây Tinh hải, yêu tu không tham dự Kham Loạn hội đều bị cưỡng bách tạm thời dời đi nơi khác, chỉ có chờ đến sau khi Kham Loạn hội kết thúc mới có thể trở về, vì vậy để lại không ít động phủ tương tự ở Tây Tinh hải.
Hoàn cảnh trên đảo cũng rất tốt, thác đổ cây xanh, dãy núi thanh nhã.
Hoàn cảnh sơn trại thật tốt, tiện nghi cho bọn Miêu Nghị dừng chân ở chỗ này nghỉ ngơi và hồi phục, chẳng qua là không biết có thể ở lại chỗ này được bao lâu. Nếu trốn đến khi Tinh Tú Hải Kham Loạn hội kết thúc là không thể nào, nói không chừng ngày nào đó lại có một miếng ngọc điệp đưa tới.
———–
– Rốt cục hơn ngàn nhân mã trốn trên đảo đó cũng đi rồi…
Tây Tú Tinh cung, Cơ Mỹ Mi nhìn chằm chằm tinh bàn bật cười khanh khách.
Mọi người đưa mắt nhìn lại, thấy đám điểm sáng kia quả thật đã rời khỏi hải đảo mà bọn họ đã chiếm cứ hơn ba năm.
Vân Quảng chậc chậc nói:
– Không biết là bị buộc đi hay là ỷ vào người đông thế mạnh đi ra đại hiển thân thủ.
Đại hiển thân thủ? Hắc Vân cười khành khạch quái dị nói:
– Ta thấy là chịu chết thì đúng hơn.
Mọi người cũng chỉ là tùy tiện chú ý mà thôi, đối tượng chú ý trọng điểm của phần lớn người vẫn là sáu điểm đỏ trên tinh bàn, duy chỉ có Tả Nam Xuân cùng Hồng Trần Tiên Tử vẫn duy trì chú ý cao độ đối với hòn đảo hơn ngàn nhân mã kia.
Theo như tinh bàn thể hiện, toàn bộ động tĩnh đại khái Tây Tinh hải đều lọt vào mắt những người có mặt tại đây. Mười tám vạn tu sĩ tham dự hiện tại còn lại chưa đầy năm vạn, cơ hội chạm mặt lẫn nhau càng ngày càng ít, nhưng cũng có nghĩa người càng ít những người còn lại thực lực càng mạnh, một khi đụng phải sẽ rất kịch liệt.
Đảo ở Tinh Tú Hải nhiều như bầu trời đầy sao, thành viên tham dự muốn tìm qua mỗi hòn đảo một lần là không có khả năng. Đám nhân mã Thìn lộ kia chạy loạn như vậy có nghĩa càng nguy hiểm, trong mắt Hồng Trần Tiên Tử thoáng qua vẻ lo buồn.
Trong lòng nàng vẫn đang suy nghĩ mãi một vấn đề, rốt cục tên Miêu Nghị kia có phải là thiếu niên Miêu Nghị mà năm xưa từng có duyên gặp một lần ở cổ thành, vào lúc Vạn Trượng Hồng Trần mở ra hay không…
Sư muội Nguyệt Dao đã từng nói với nàng, lúc ấy ba huynh muội bọn họ đã núp trên một cây hòe già dưới chân tường thành, nhìn thấy Hồng Trần Tiên Tử ở khoảng cách gần.
Nhờ có sư muội nhắc nhở, nàng mới nhớ lại đúng là có chuyện như vậy. Đúng là lúc ấy nàng đứng trên tường thành từng thấy ba người nấp trong tàng cây hòe, nhưng chỉ liếc qua mà không để trong lòng.