Gia cảnh thì sao chứ? Thiên kim hào môn nhất đẳng, bên cạnh còn có một nữ nhân xuất sắc hoàn mỹ quyết không chia không lìa.
Bối Lạc cụp mắt xuống, uống rượu, khóe mắt bỗng đỏ ửng.
Ngón tay ngọc ngà của Hạ Nhi đặt lên mặt Bối Lạc, nhẹ nâng lên:
“Bối Lạc, cậu và Hương Vũ có chuyện gì? Sao hai người lại…”
Bối Lạc cười khẩy, lắc đầu, uể oải dựa vào ghế sofa, lắc lắc ly rượu trong tay, khẽ lẩm bẩm:
“Tớ chỉ là trả cậu ấy về với tự do thôi.”
Có tiếng nhạc át đi tiếng nói của Bối Lạc, Hạ Nhi không nghe rõ Bối Lạc nói gì nhưng nhìn khẩu hình miệng cũng đoán được nội dung.
Cô trầm mặc, rồi mỉm cười ngay lập tức:
“Nếu đã như vậy, tôi tôn trọng quyết định của cậu.”
Thấy Bối Lạc cười nhạt uống cạn rượu trong ly, sau đó lại bê thêm một cốc cocktail lên, Hạ Nhi bèn giật lại, để qua một bên, nhìn cô:
“Nhưng không phải để cậu cứ tự hành hạ mình như thế.”
“Cậu cứ khéo lo.” Bối Lạc cười khẽ, sau đó lại thấp giọng: “Tớ giải thoát cho Hương Vũ, cũng là giải thoát cho chính mình.”
Mấy ly cocktail trôi xuống bụng, cảm xúc của Bối Lạc vẫn được chôn sâu sau nụ cười mỉm.
Hạ Nhi không ngăn cản Bối Lạc uống rượu, mặc dù không muốn cô uống tiếp nữa nhưng vẫn nhạy cảm phát hiện ra thi thoảng Bối Lạc hơi nhíu mày và vẻ mỏi mệt nơi khóe mắt.
Lương Hạ ngồi bên cạnh chỉ nhìn chằm chằm Bối Lạc như thế, không nói câu gì.
Bối Lạc giơ tay về phía Hạ Nhi, cười rạng rỡ:
“Đến, uống với tôi một ly.”
Bối Lạc đưa một ly cocktail cho Hạ Nhi, cô đón lấy, ngửa cổ uống cạn.
Lương Hạ ngồi bên cạnh lắc đầu ngao ngán, giơ tay giữ lấy ly rượu trên tay Hạ Nhi, vẻ mặt cực kỳ không vui, hạ giọng nói:
“Tuy tửu lượng của cậu đã cải thiện rồi, nhưng cũng đừng uống như thế.”
Câu này khiến Hạ Nhi cười phá lên, giơ tay véo má Lương Hạ một cái rồi nói:
“Cậu đúng là một tiểu khả ái của tớ.”
Sau đó, Hạ Nhi gỡ tay Lương Hạ ra nhưng cuối cùng vẫn nhấp một ngụm lớn.
Bối Lạc ngồi bên cạnh thấy vậy liền nhìn cô, một lúc sau nói:
“Hai người tình cảm thật tốt.”
Hạ Nhi bật cười, khẽ nói:
“Tuy không cùng nhau lớn lên, nhưng tớ cũng xem như đã chứng kiến Lương Hạ từ một cô bé nghịch ngợm trở thành một cô thiếu nữ xinh xắn, tình cảm tất nhiên phải tốt.”
Lương Hạ cười khẽ.
Hạ Nhi uống hết ly cocktail, cô đặt cốc xuống, hai tay ôm mặt Lương Hạ, cười nói:
“Cậu là tâm can bảo bối của tớ. Ai dám ức hiếp cậu, tớ sẽ treo cổ kẻ đó lên. Hiểu chưa?”
“Tớ biết rồi.” Giọng Lương Hạ hơi nghẹn lại nhưng có tiếng nhạc nên cũng chẳng nghe được gì.
Lương Hạ cứ thế giơ tay nắm lấy tay Hạ Nhi rồi siết chặt, không buông ra nữa, thở dài:
“Cuộc đời tớ, tốt đẹp nhất chính là có cậu làm bạn tốt. Hạ Nhi.”
Hạ Nhi nghe thấy vậy, tươi cười rút tay về, xua tay về phía Lương Hạ, nói:
“Cậu vì tớ mà nhường nhịn đủ điều, lúc xưa cậu rõ ràng thích Khương Tình như thế, cũng vì tớ mà buông tay từ bỏ. Cái gì cậu cũng nhường cho tớ, nghĩ cho tớ. Lương Hạ, tớ có cậu là bạn, thật tốt.”
Lương Hạ còn định nói gì thì Hạ Nhi lại đưa tay ra đưa lên môi suỵt một tiếng:
“Đừng cãi, giữa tớ và cậu không có khoảng cách, vì thế đừng câu nệ như vậy.”
Uống rượu là cách để giải tỏa tâm trạng, thế nên khi tâm trạng bộc phát, Lương Hạ cũng liều mình, hoàn toàn trở thành một nữ nhân tuỳ ý, cũng cứ thế uống cùng Bối Lạc và Hạ Nhi tới khi đầu óc choáng váng, nặng nề.
Tới hơn một giờ sáng, ba người mới lảo đảo từ trong quán bar đi ra, chiếc xe sang trọng của Hạ Nhi đã đợi sẵn trước cửa.
Lam Thất vừa trông thấy Hạ Nhi đỡ Lương Hạ và Bối Lạc đi ra liền nhíu mày.
Bối Lạc say rượu không thể lái xe, nên Hạ Nhi muốn thuê tài xế cho cô, thế nhưng Bối Lạc nhất quyết không chịu tách ra, bám chặt lấy cô và Lương Hạ, nói gì cũng không muốn về nhà.
Hạ Nhi hết cách, đành đỡ Bối Lạc lên xe mình, đặt cô ngồi ngay ngắn trên ghế phụ.
Bối Lạc say khướt rồi, nằm bò lên cửa xe nhìn Hạ Nhi như một đứa trẻ lạc đường, gào lên với cô:
“Tớ không muốn về nhà! Về đó cô đơn lắm, không muốn về!”
Hạ Nhi thân thể đã bắt đầu nghiêng ngả, một bên vẫn dìu Lương Hạ, muốn đưa Lương Hạ lên ghế sau, lại nghe thấy Lương Hạ ở bên cạnh đổ thêm dầu vào lửa, cũng cứ ầm ĩ không muốn về nhà theo Bối Lạc:
“Tớ cũng không về! Uống nữa! Nữa đi.”
Đầu lưỡi Lương Hạ hơi nghẹn ngào, gào toáng hết cả lên.
Hạ Nhi cố giữ chút thanh tỉnh, nhưng thật ra cũng đã say rồi, sắc mặt nhợt nhạt hơn lúc trước, nhất là dưới nền tóc nâu nhạt, ánh đèn đường hắt vào con ngươi màu hổ phách đẹp như những ánh sao mơ màng, lấp lánh.
Hạ Nhi choáng váng nhưng chưa đến mức nói năng lộn xộn:
“Tôi đưa hai người đi dạo một chút, tiện thể mua đồ giải rượu cho hai người.”.
||||| Truyện đề cử: Linh Vũ Thiên Hạ |||||
Lương Hạ lúc này lại không chịu vào xe, đẩy Hạ Nhi một cái rồi lại loạng choạng đi tiếp vào quán bar.
Hạ Nhi nhìn thấy, bất đắc dĩ đành đi theo, chỉ sợ Lương Hạ bất cẩn vấp ngã.
Lương Hạ say khướt nên đi đứng loạng choạng, cứ đi từ đường bên này qua đường bên kia như một cái bóng thê lương. Cuối cùng Lương Hạ từ từ ngồi sụp xuống, vùi sâu mặt vào đầu gối.
Hạ Nhi kinh hoảng tiến tới, giơ tay kéo cô lên, bỗng thấy bả vai Lương Hạ run run, Hạ Nhi có chút kinh ngạc, vội ngồi xuống, thấp giọng:
“Tiểu Hạ!!”
Lương Hạ không đáp lại, vẫn chỉ cúi gằm.
Hạ Nhi nghe thấy thanh âm nấc nghẹn, vội vàng cưỡng ép nâng mặt Lương Hạ lên, ngay lập tức sửng sốt.
Lương Hạ khóc, nước mắt đầm đìa gương mặt, không nói gì.
Hạ Nhi vội kéo Lương Hạ dậy, giơ tay lau nước mắt của cô rồi hỏi khẽ:
“Sao vậy?”
Lương Hạ ngước mắt lên, mơ hồ nhìn về phía xa, Hạ Nhi cũng xoay đầu nhìn về hướng đó.
Là Khương Ngọc.
Quá khứ đã qua, cho dù dùng hiện tại để bù đắp, thế nhưng chỉ cần nhìn về lại quá khứ, trái tim lại vụn vỡ, không biết nên khóc hay cười.
Khương Ngọc từng bước đi đến, khuôn mặt vẫn bình thản, nhìn Lương Hạ đau lòng khóc lóc mà trái tim vỡ nát.
“Tiểu Hạ.”
Giọng nói của Khương Ngọc vẫn trầm ấm, êm tai, nghe qua giống như dù ngoài kia sấm chớp đùng đoàng, âm thanh đó vẫn trong vắt như trăng thanh gió mát.
Thấy Lương Hạ mãi không có phản ứng gì, Khương Ngọc nhìn thẳng vào mặt cô, cất giọng ôn hòa:
“Lại đây.”
Lương Hạ chỉ cảm thấy trái tim đang đập thình thịch, điên cuồng, dường như sống lại trong khoảnh khắc.
Ánh mắt kia nhẹ nhàng như giọng nói, vẫn là nữ nhân dịu dàng với cô như mọi khi.
Từng bước chậm rãi đến bên cạnh Lương Hạ, Khương Ngọc bất giác kéo cô vào lòng, mặc cô nức nở như một đứa trẻ.
Chiếc xe kia vẫn dừng ở bên cạnh, cửa xe mở ra, gió đêm từ từ thổi vào.
Bối Lạc nằm bò trên cửa xe, mơ màng nhìn Lương Hạ và Khương Ngọc.
Hạ Nhi cũng thế, gần như sửng sốt vì cảnh tượng đó.