“Vạn Đan Bảo Điển là gì ạ?”, Diệp Thành hỏi bằng giọng hiếu kỳ.
“Vạn Đan Bảo Điển chính là một bộ bảo điển truyền thế mà năm xưa đan tổ sáng tạo ra, được Đan Vương hoàn thiện, trong đó ghi chép lại gần như đầy đủ các loại linh thảo, các đan phương luyện đan và những lĩnh hội cũng như ý cảnh cả một đời luyện đan của các bậc tiền bối”.
“Khủng khiếp vậy sao ạ?”
“Trong giới luyện đan mà nói thì Vạn Đan Bảo Điển chính là một bảo vật, đối với luyện đan sư mà nói thì nó chính là bảo bối vô giá”, Từ Phúc hít vào một hơi thật sâu, trong đôi mắt rõ vẻ sùng kính.
“Vậy trưởng lão đã từng thấy nó bao giờ chưa ạ?”, Diệp Thành tròn mắt nhìn Từ Phúc.
“Ta từng may mắn thấy một lần”, Từ Phúc vuốt râu mỉm cười nhưng lại thở dài: “Nói thực thì nhìn thấy Vạn Đan Bảo Điển ta mới biết được sự khốc liệt của giới luyện đan.
“Vạn Đan Bảo Điển đó không phải ở Đan Thành sao ạ?”, Diệp Thành hỏi thăm dò.
“Ngươi cho rằng đó là trò đùa sao?”, Từ Phúc liếc nhìn Diệp Thành rồi nói bằng giọng không mấy dễ chịu: “Vạn Đan Bảo Điển không phải là một quyển sách mà là một đại ý cảnh, đừng nói là một ngày, cho ngươi mười năm ngươi cũng không sao chép được ra”.
“Vậy…vậy con nghĩ nhiều rồi”, Diệp Thành ái ngại cười nói.
“Không phải ngươi nghĩ nhiều mà là nghĩ quá nhiều rồi”, Từ Phúc lại lần nữa liếc Diệp Thành.