Mẹ kiếp, ngày đầu tiên đã muốn tố cáo lão tử. Các ngươi cũng thật là độc ác. Đi đi, đi đi, Chử Toại Lương còn không làm gì được ta. Các ngươi nếu như làm gì được ta, ta đổi họ thành họ các ngươi. Hàn Nghệ nghe được một chút, cuối cùng cũng đã hiểu. Vì sao đám quý tộc luôn mâu thuẫn với những người có xuất thân không tốt. Nếu như người hèn mọn tới làm quan, dĩ nhiên là sẽ làm giảm thế lực của quý tộc trong triều. Dù sao chức quan cũng không nhiều.
Cho nên bọn họ làm mọi thứ để kiên trì chính trị quý tộc.
Nhưng Hàn Nghệ không quan tâm tới những thứ này. Hắn không quản là hậu thế hay hiện tại. Đều phải chịu quá nhiều cười nhạo. Đã sinh ra năng lực miễn dịch. Dĩ nhiên, hắn càng không sợ những tố cáo này. Trong lòng cười nhạt. Các tên nhóc bọn ngươi. Ta khuyên các ngươi không nên làm những chuyện ngu ngốc này. Bằng không người chết là các ngươi. Khẽ ho một tiếng bước vào trong.
Bốn người kia quay đầu lại nhìn. Không khỏi quan sát Hàn Nghệ một lúc. Một người trong đó hỏi: “Ngươi là?”
Hàn Nghệ chắp tay nói: “Tại hạ Hàn Nghệ, là tới để nhậm chức.”
“Hàn…Hàn Nghệ.”
“Đúng vậy.”
Bốn người kia nhìn lẫn nhau. Một người giọng điệu rất bình thản nói: “Ngươi chính là Hàn Nghệ?”
Hàn Nghệ khẽ cười nói: “Tại hạ mới vừa vào con đường làm quan, có rất nhiều chuyện không rõ. Ngày sau còn nhiều chuyện phải thỉnh giáo các vị, mong các vị vui lòng chỉ giáo.”
“Không dám, không dám.”
Giọng điệu hết sức quái dị.
Hàn Nghệ biết rằng, bọn họ đang dự định dạy mình làm người. Nhưng vờ như không nghe thấy gì, mỉm cười nói: “Xin hỏi quý tính của các vị tiền bối.”
Ở xã hội quý tộc, hỏi họ là cần thiết. Thường thì những người trong họ lớn thường thích được nói họ của mình cho người khác. Bởi vì có thể thỏa mãn lòng hư vinh của bọn họ.
Một người đàn ông trung niên, hơi béo, mặt dữ tợn nói: “Ta là Điện trung thị ngự sử Hoắc Nguyên Đức.”
“Ngươi chính là Hoắc Nguyên Đức?” Hàn Nghệ mỉm cười nói: “Ta quen một người tên Hoắc Nguyên Giáp, có phải là thân thích của ngươi?”
Hoắc Nguyên Đức sửng sốt, lắc đầu nói: “Ta không quen người này.”
“Thật có lỗi. Thật có lỗi.” Hàn Nghệ lại nói: “Tại hạ còn quen một người tên Hoắc Hoa Đức, không biết Hoắc ngự sử có quen không?”
Hoắc Nguyên Đức vẫn lắc đầu, lại đắc ý nói: “Hoắc thị chúng ta là một họ lớn, trải rộng cả nước, ngươi quen biết mấy người cũng không lạ.”
“Đúng vậy, đúng vậy.”
Hàn Nghệ liên tục gật đầu.
Một người đàn ông khôi ngô khỏe mạnh, da ngăm đen, thân hình vạm vỡ nói: “Ta là giám sát ngự sử Tưởng Hiến.”
Tưởng Hiến? Hóa ra ngươi là tên bị cắm sừng a. Trong mắt Hàn Nghệ lộ chút quái dị. Chắp tay nói: “Ngưỡng mộ, ngưỡng mộ.”
Hai người còn lại kiêu ngạo như gà trống gáy giới thiệu họ của mình. Thân hình cao nhất tên Đinh Mão. Một tên tương đối gày còm tên La Văn.
Hàn Nghệ chắp tay, lại hỏi: “Không biết trong các vị, vị nào là trưởng quan.”
Hoắc Nguyên Đức nói: “Khổng đại phu có bệnh trong người đã lâu. Đã rất lâu không tới rồi. Hiện giờ nơi này đều là do Trương trung thừa quản lý.”
Trưởng quan của Ngự Sử Đài là Ngự sử đại phu. Ngoài ra còn có hai Ngự sử trung thừa. Chính là phó quan của Ngự sử đại phu
Vừa nói tới Tào Tháo, Tào Tháo đã đến.
Còn chưa dứt lời. Chỉ thấy một người bước vội từ phía trong ra. Người này khoảng 45 tuổi, để một chòm râu dê, mình mặc áo bào đỏ, nhìn là biết trâu bò hơn so với áo bào xanh một bậc.
“Hạ quan bái kiến Trung thừa.”
Đám người Hoắc Nguyên Đức lập tức thi lễ.
Hàn Nghệ cũng vội vàng chắp tay thi lễ.
Người này tên Trương Minh, là Ngự sử trung thừa. Bởi vì Ngự sử đại phu bệnh nằm giường. Hiện giờ ông ta nắm toàn quyền chưởng quản Ngự Sử Đài.
Trương Minh nhìn Hàn Nghệ một cái, khóe miệng cười nhạt, nói: “Ngươi là Hàn Nghệ?”
Hàn Nghệ nói: “Chính là hạ quan.”
Trương Minh cũng không thèm giới thiệu bản thân, trực tiếp nói: “Nguyên Đức, ngươi đi lấy một phần danh sách cho Hàn Nghệ.”
“Vâng.”
Trương Minh lại nhìn Hàn Nghệ nói: “Hàn Nghệ, chức trách của giám sát ngự sử chính là điều tra quan lại, tuần tra châu huyện. Ngươi mới nhậm chức. E là đến tên của quan viên cũng không biết. Cho nên đầu tiên ngươi cần ghi nhớ tên của những quan viên này.”
Hàn Nghệ chắp tay nói: “Hạ quan tuân mệnh.”
Một lát sau, Hoắc Nguyên Đức cầm một đống danh sách ra.
Trương Minh chỉ vào cái bàn ở góc nói: “Ngươi ngồi đó xem đi.”
Hoắc Nguyên Đức dĩ nhiên là không bê danh sách ra đó cho Hàn Nghệ. Trực tiếp ném cho Hàn Nghệ.
“Đa tạ!” Hàn Nghệ vẫn giữ nét mặt vui vẻ, bê đống danh sách tới cái bàn ở góc ngồi, xem hết sức nghiêm túc. Mặc dù hắn biết đây là do Trương Minh cố ý. Nhưng hắn cảm thấy cần phải hiểu những thứ này.
Trương Minh nhìn Hàn Nghệ một lát. Thấy Hàn Nghệ hết sức nhập thần. Thầm nghĩ, kỳ lạ, nghe nói tên tiểu tử này đến Hữu Phó xạ cũng đắc tội. Nhưng nhìn hắn rất hiền lành a. Lại nhìn thêm một lúc, trong mắt đầy nghi hoặc. Thầm nghĩ, xem ra người bên trên chuyện bé xé ra to rồi. Nhìn sang đám người Hoắc Nguyên Đức ra hiệu. Bốn người lập tức đi vào phòng.
Vừa mới bước vào phòng, Hoắc Nguyên Đức đã vội vàng nói: “Trung thừa, chúng ta nên xử lý tên tiểu tử này thế nào?”
Trương Minh nói: “Tìm chút việc nhàn hạ cho hắn làm.”
Hoắc Nguyên Đức kinh ngạc nói: “Trung thừa, trước đây ngài đâu phải nói như vậy. Không phải là chúng ta cùng tố cáo hắn. Đuổi hắn ra khỏi Ngự Sử Đài sao?”
Trương Minh liếc nhìn Hoắc Nguyên Đức, thở dài nói: “Ngươi cho rằng ta không muốn sao. Có người xuất thân hèn mọn như vậy ở Ngự Sử Đài. Đây chẳng phải thành tâm khiến Ngự Sử Đài chúng ta khó coi sao. Nhưng người bên trên vừa mới dặn dò. Không nên gây sự với hắn. Cho hắn ở đây là được rồi.”
Tưởng Hiến giọng thô kệch nói: “Đây là vì sao?”
Trương Minh tức giận nói: “Nếu như ta biết, ta còn ngồi đây sao.”
Những lời này có nhiều bí ẩn a.
Mấy người nhìn nhau một cái, không lẽ tên tiểu tử này lợi hại như vậy. Được người bên trên chú ý.
La Văn có chút khó chịu, nói: “Vậy chúng ta nên đối phó với tiểu tử này thế nào?”
Trương Minh có chút phát cáu nói: “Không phải đã nói rồi sao. Để hắn ở đây, các ngươi xem như hắn không tồn tại là được rồi.”
Mấy người nghe vậy đều không lên tiếng.
Hoắc Nguyên Đức lại nói: “Trung thừa, nghe nói hôm nay nơi này còn có mấy vị Giám sát Ngự sử mới tới. Không biết bọn họ là những ai. Không phải cũng là người hèn mọn giống Hàn Nghệ chứ? Nếu thực sự là như vậy thì rõ ràng là có người đang muốn đối phó với Ngự Sử Đài a.”
“Đương nhiên không phải.” Trương Minh vẻ mặt hung phấn, kích động nói: “Những người này rất ghê gớm. Nếu như bọn họ vào Ngự Sử Đài thì Hàn Nghệ coi là gì. Có lẽ là sắp tới rồi đó. Chúng ta đi ra thôi.”
Đám người Hoắc Nguyên Đức nghe vậy có chút hiếu kỳ. Là người nào tới vậy, làm cho Trương Minh kích động như vậy, còn ra cửa đón nữa.
Mấy người bước ra ngoài. Nhìn thấy Hàn Nghệ bất động, ngồi đó xem danh sách. Dường như xem rất say mê, đến bọn họ đến cũng không biết. Một lát sau, nhìn thấy một người bước vào.
Hàn Nghệ nhìn thấy không khỏi giật mình.
Người này chính là Trịnh Thiện Hành.