Một lúc sau, Ninh Thư mới cho Lý Ôn uống nước, mà dường như quả cầu xám biết mình an toàn rồi nên co lại thành một cục ngủ trên người Lý Ôn.
Thế mà lại gặp được người quen cũ tại thế giới như vậy, cảm giác này thật là kỳ quái.
Sao Lý Ôn đến được đây?
Một ngày sau Lý Ôn tỉnh lại, mở mắt ra đã nhìn thấy một khuôn mặt xấu xí phóng đại, oa một tiếng, suýt nữa lại ngất đi.
“Cô, cô nương…” Lý Ôn tạm thời gọi người xấu xí trước mặt mình như vậy, hắn chưa từng thấy người xấu như vậy.
Nhìn chung quanh xem mình đang ở đâu, thì ra đang ở trong một cái động lớn, xung quanh đều là người xấu xí, thậm chí còn có vài con hổ con đang cắn giày của hắn.
Ninh Thư nhìn Lý Ôn, trong hoàn cảnh lạ lẫm, đầu tiên Lý Ôn hơi sợ hãi, sau đó trấn định lại.
“Trẫm… Ta muốn ăn chút gì đó, có thể cho ta chút đồ ăn không?” Lý Ôn hỏi Ninh Thư.
Ninh Thư gật đầu, cho Lý Ôn một chén thịt.
Từ khi tới thế giới này, Lý Ôn đã đói bụng rất lâu rồi, chỉ uống nước đun sôi bỏ thêm muối, thịt rất nặng mùi lại khiến Lý Ôn ăn rất ngon.
“Ta có thể hỏi một chút, đây là chỗ nào không?” Lý Ôn hỏi Ninh Thư, Ninh Thư không nói gì, chỉ nhìn Lý Ôn.
Rốt cuộc sao hắn tới được đây?
“Cô không hiểu trẫm… ta nói chuyện sao?” Lý Ôn lại hỏi.
Ninh Thư mới lên tiếng: “Anh là ai, sao anh tới được nơi này?”
“Ta tới đây bởi vì cái vật nhỏ này.” Lý Ôn vươn tay vuốt quả cầu xám.
Ninh Thư:????
Ngơ ngác.
Ninh Thư hỏi 2333: “Người này xảy ra chuyện gì.”
2333 trầm ngâm một chút rồi nói: “Trong trời đất sẽ có một số đồ đạc thần kỳ, vật này chắc là chuột Ngân Vân, sinh trong không gian, thức ăn là mảnh vụn nhỏ của các thế giới nên nó mới có năng lực tự do xuyên qua các thế giới.”
Ninh Thư: (⊙0⊙)
Ninh Thư nhấc quả cầu xám lên, lật lên lật xuống nhìn, ngầu vậy sao?
Ninh Thư kéo hai chân sau của quả cầu xám, ồ, có cái ấy ấy thì là con đực rồi.
Quả cầu xám mở mắt, một cước đạp lên mặt Ninh Thư, nhảy lên người Lý Ôn.
Đồ vật ngầu như vậy lại không thích mình, thật đúng là hết chỗ nói rồi.
Rõ ràng là cô gặp nó trước mà.
Lý Ôn đành ở trong động, nhưng đâu đâu hắn cũng cảm giác mình bị đả kích, ba mặt trời, mười mặt trăng, lại còn chuyện một đứa bé thoắt cái đã biến thành con hổ có cánh.
Yêu quái?
Hơn nữa hắn còn không hiểu những người khác nói gì nữa, chỉ có thể nói chuyện cùng một người, nghe nói là thủ lĩnh bộ lạc này.
Lý Ôn vuốt mặt, đây là nơi quỷ quái gì đây.
Điều khiến Lý Ôn buồn bực nhất là ở chỗ này hắn không thể làm gì, cũng không thể săn bắt.
Hắn là hoàng đế đó, sao vô dụng như vậy, năng lực mang lại hoà bình và sự ổn định cho đất nước hoàn toàn vô dụng ở đây.
Mỗi ngày đều chờ bố thí một chén thịt, khiến Lý Ôn cảm giác rất hổ thẹn.
Ninh Thư nhìn khuôn mặt khổ sở của Lý Ôn, đốt một ngọn nến trong lòng cho Lý Ôn, nếu đến nơi này mà không thể quay về, xem hắn làm sao bây giờ.
Vừa nhìn dáng vẻ không đáng tin của quả cầu xám, Ninh Thư đã cảm nhận được ngay những gì Lý Ôn phải chịu sau này.
Điều khiến Ninh Thư không ngờ đó là Lý Ôn lại muốn đi săn bắt theo họ.
Ninh Thư chỉ nhìn Lý Ôn, dùng ánh mắt miệt thị hắn.
Chỉ huy người khác còn tạm được, tự mình lên sân khấu săn thú, đừng nói giỡn nữa được không.
Dù gì Lý Ôn cũng là hoàng đế, cũng biết luyện võ cường thân kiện thể, thỉnh thoảng đi săn bắt, chắc vẫn có tác dụng.
Ninh Thư cũng không ngăn hắn, để hắn làm.
Thật sự đối đầu với những con mồi này, Lý Ôn mới cảm nhận được những súc sinh này rất hung ác, mỗi bữa ăn dùng mạng để đổi lấy.
Bây giờ Lý Ôn muốn về nhà, rất muốn về nhà.