Ách Đạt chậm rãi thở ra một hơi, tựa như thất vọng lại tựa như cười nhạo: “Mi vẫn chưa rõ ý ta à? Dù là lời nguyền nào cũng phải trả một cái giá lớn, lời nguyền càng lợi hại thì cái giá phải trả cũng càng lớn. Chú Vu có thể nguyền rủa bọn mi mà không có chút tổn thương nào thì chứng tỏ có người tự nguyện hiến tế bản thân cho thần hoặc ông ta có thứ gì đó quý giá để mượn sức mạnh của chúng thần mà nguyền rủa bọn mi.”
“Tự nguyện?” Thúy Vũ cụp mắt, vì đố kỵ, người muốn lấy mạng sống nguyền rủa cô ta chỉ sợ sẽ không ít. Sớm biết thế cô ta đã giết sạch đám người đấy, đỡ cho bị Chú Vu lợi dụng.
“Tự nguyện hiến tế cho chúng thần có thể tạo ra nguồn năng lượng cực lớn, chúng thần cũng rất thích những tế phẩm tự nguyện dâng sinh mệnh của mình lên. Nếu không phải tự nguyện, tuy chúng thần vẫn sẽ nhận lấy tế phẩm, nhưng bản thân người thi chú cũng sẽ bị sức mạnh của lời nguyền cắn trả. Đưa tay mi cho ta.”
Thúy Vũ do dự một chút, lúc nhìn đến cặp mắt rỗng tuếch tựa nhìn thấu tất cả kia, cô ta liền cắn răng chìa tay phải ra.
Ách Đạt cầm lấy tay cô ta, một lát sau mới buông ra. Ả đàn bà ngu xuẩn, thật sự tưởng rằng mình được Đại Địa Chi Thần thiên vị sao? Ả ta có thể sinh ra ba đứa con có thể thức tỉnh năng lực thần huyết khi còn nhỏ chẳng qua là đang tiêu hao năng lực huyết mạch và sinh mệnh của mình mà thôi.
Khi ông ta bị những kẻ đó tra tấn, ông ta đã nói ra một vài thứ hữu dụng, trong đó có phương pháp kích phát và tiêu hao năng lực huyết mạch của phụ nữ để họ sinh hạ những đứa con mang năng lực thần huyết của các chiến sĩ cấp cao.
Xem ra, đám tư tế trong thần điện đã áp dụng phương pháp này lên con cháu đời sau của ông ta. Nhưng có một điều kiện là người phụ nữ đó cũng phải có thần huyết đậm và dấu hiệu thức tỉnh năng lực thần huyết, bởi vì khi ấy chính là thời điểm tốt nhất để gây giống.
Ả đàn bà này sinh được ba chiến sĩ thần huyết, còn mình thì lại không thức tỉnh bất cứ năng lực nào, bấy nhiêu đó đã đủ chứng minh điều này.
Bây giờ nghĩ lại, quốc vương thế hệ này cưới ả ta chắc không chỉ là vì vừa ý dung mạo của ả, mà có thể là vì ả đã thức tỉnh năng lực thần huyết.
Còn về phần vì sao gã quốc vương kia biết điều này, con cháu của ông, đám tư tế trong thần điện sao lại không theo dõi sát sao?
Chỉ sợ ả vừa mới có dấu hiệu thức tỉnh là đã bị người của thần điện phát hiện, sau đó quốc vương mới ‘tình cờ’ bắt gặp mỹ nữ, cưới làm vương hậu, hết thảy đều thuận lý thành chương.
“Bọn chúng lợi dụng mi sinh con chưa đủ, hiện giờ còn muốn ép lấy chút năng lực cuối cùng của mi, bảo mi tới tìm ta. Cuộc đời mi đáng thương biết bao. Bị kẻ khác âm thầm thao túng mà lại hoàn toàn không hay biết gì, còn tưởng rằng tất cả đều là năng lực và ước nguyện của mình.”
Sắc mặt Thuý Vũ thay đổi: “Ngài nói cái gì? Ta không hiểu ý ngài.”
“Mi hiểu, chỉ là không muốn thừa nhận mà thôi.” Ách Đạt phất tay: “Mi trở về nói với gã chồng mi và bọn người ở thần điện, chuyện Thổ Thành thì Thổ Thành tự đi mà giải quyết, bọn chúng lợi dụng mi chưa đủ, còn muốn lợi dụng cả ta sao? Mơ cho đẹp đi!”
“Tổ gia!” Thúy Vũ đứng bật dậy, đau khổ nói: “Ngài trở về không phải là để giúp bọn họ, mà là giúp ta, giúp con cháu cùng huyết thống với ngài! Chúng ta có thể…”
Thuý Vũ quay đầu nhìn tên chiến sĩ chắc nịch, cô ta không thể sử dụng sức mạnh linh hồn để đối thoại trực tiếp với Ách Đạt trong đầu, những gì mà cô ta nói ra đều bị tên chiến sĩ chắc nịch nghe thấy.
Từ khi tên chiến sĩ này bước vào gian phòng không có cửa của bán thú nhân, hắn không thể không sử dụng sức mạnh toàn thân để áp chế sự run rẩy theo bản năng của cơ thể khi đối mặt với cường giả, ngoài run rẩy vì sợ, hắn ta còn nảy sinh một thứ ham muốn đối với năng lượng cường đại.
Cổ năng lượng cường đại này xuất phát từ chỗ bán thú nhân, hắn có thể cảm nhận được cổ năng lượng kia một cách rõ ràng, nó đang kêu gọi hắn. Kỳ thật, lời triệu hoán của nó hắn đã cảm giác được khi vẫn chưa đến Âm Thành, chỉ là không ngờ nó lại xuất phát từ chỗ của Ách Đạt.
Hình như hắn đã mơ hồ hiểu ra được vì sao những chiến sĩ thần mà thần điện phái ra lại có đi mà không có về, chắc chắn là do Ách Đạt lợi dụng thứ đang kêu gọi đó để cám dỗ và giết chết những chiến sĩ ấy.
Cho nên hắn phải kiềm chế bản thân nếu như hắn không muốn chết.
Ách Đạt cười quái dị: “Mi đang kiêng dè cái gì? Tên chiến sĩ phía sau mi có thể khống chế đất phải không? Ồ, cấp chín đỉnh cấp, cho nên hắn ta mới là sứ giả thật sự?”
Tuy thực lực của tên này không tồi, nhưng ông ta đã gặp được thứ tốt hơn thế nữa, đương nhiên không thèm món hàng này. Tên chiến sĩ bộ lạc kia tuy chỉ mới cấp tám, nhưng năng lượng ẩn chứa trong thân thể hắn mới là thứ làm ông ta thèm nhỏ dãi. Nếu ông có thể có được cổ năng lượng kia, hoặc là chiếm được khối thân thể ấy…
Tên chiến sĩ chắc nịch không ‘nghe’ được lời của Ách Đạt vì ông ta dùng sức mạnh linh hồn truyền thẳng vào đầu vương hậu Thúy Vũ, hắn đang bận chống cự lại bản năng nghe theo lời kêu gọi mà đến gần bán thú nhân.
Thúy Vũ quay đầu, ánh mắt trở nên ngoan độc, cô ta tin rằng dù Ách Đạt không muốn trở về cùng cô ta, thì cũng sẽ tuyệt đối không để lại uy hiếp cho con cháu mang huyết thống của mình, nghĩ vậy cô ta liền bình tĩnh, nói thẳng ra kế hoạch đã định: “Tổ gia, ta với con trai trưởng của mình sẽ cùng giúp ngài, bọn ta đã thu nạp một nhóm người, chỉ chờ ngài trở về thôi. Với năng lực cường đại của ngài, sau khi trở về ngài sẽ là Đại Tư Tế của thần điện, và con trai ta cũng sẽ trở thành tân thành chủ của Thổ Thành. Về phần Đại Tư Tế thứ ba và những người mà ngài chướng mắt, chúng ta có thể giao cho Chú Vu, lấy chúng ra để xoa dịu lửa giận của lão, để lão giải trừ lời nguyền của ta và Thổ Thành. Ngài thấy thế nào?”
Tên chiến sĩ chắc nịch nghe vương hậu nói định xử lý quốc vương để đẩy con mình lên kế vị nhưng vẻ mặt vẫn không chút thay đổi, hắn nhìn về phía bán thú nhân kia, đánh giá năng lực của ông ta.
Hai hốc mắt đen ngòm của bán thú nhân nhìn thẳng vào hắn, tư thái tựa như đang nhìn món khai vị trước bữa ăn.
Một lát sau, tên chiến sĩ chắc nịch quỳ một gối xuống, dùng giọng nói mạnh mẽ của mình nói: “Minh Húc tôi lấy chiến hồn ra thề với Đại Địa Chi Thần, nguyện trở thành chiến lực của vương hậu bệ hạ và Ách Đạt đại nhân, suốt đời không phản bội!”
Lúc này, Nguyên Chiến không ở cùng Đại Tư Tế Lam Âm nữa.
Lam Âm hỏi hắn có liên quan đến chuyện tộc Khủng Miêu bỏ trốn không, Nguyên Chiến chỉ nói một câu: “Cho dù có liên quan, thì tôi lúc nào cũng ở trong thần điện, làm sao có thể giúp nhiều người mèo như vậy bỏ trốn? Huống chi, trước đó hai bên chưa từng nói chuyện với nhau lần nào.”
Không biết Lam Âm có tin hắn hay không, nhưng y không tiếp tục truy vấn nữa, đương nhiên điều này cũng có thể là vì y không có thời gian để hỏi tiếp, bởi vì người trong vương cung tới, nói đại công chúa có chuyện quan trọng muốn cầu kiến y.
Nguyên Chiến nghe vậy liền tự giác tỏ vẻ mình muốn đến khu bên ngoài sảnh Khải Thụ ở tầng năm đi dạo, thuận tiện bán thảo dược.
Nhưng hắn mới vừa bước đến ao sóng âm, đám người đại công chúa đã dùng ao sóng âm đi lên trước.
Nguyên Chiến và đại công chúa vừa lúc diện kiến nhau.
Lam Âm cười ha ha, nói đùa: “Chỗ ta đã lâu lắm rồi không được náo nhiệt như vậy nha, sao mọi người cùng tới trong hôm nay vậy?”
“Lam Âm đại nhân, tôi sốt ruột tới đây là để nghe ngài chỉ bảo. Giọng nói và dáng điệu của ngài hôm nay vẫn tràn ngập hào quang như trước.” Đại công chúa mỉm cười hành lễ với Lam Âm.
Đại công chúa, một cô gái có khí chất đoan trang trời sinh, dù trên mặt có vết cào nhưng vẫn không thể che đi vẻ xinh đẹp và sức hấp dẫn của cô.
Ấn tượng đầu tiên mà cô gái trẻ tuổi này mang đến cho Nghiêm Mặc là hình tượng Mạn Châu Sa Hoa, hoa bỉ ngạn đỏ tươi như máu, còn được gọi là Hồng Hoa Thạch Toán, thân củ giống tỏi có chứa độc tố, nhưng cũng có thể dùng làm thuốc.
Có điều, hắn liên tưởng cô gái này đến Mạn Châu Sa Hoa không phải là vì dược tính, mà là ấn tượng Mạn Châu Sa Hoa mang đến cho người khác. Hoa Bỉ Ngạn, yêu dị, nguyền rủa, xót xa, bi thương, vô tình, nhưng trong đó mang theo sự khoan dung rộng rãi.
Tổng thể mà nói, đó là ấn tượng rất mâu thuẫn nhau.
Một cô gái trẻ tuổi lại khiến hắn cảm thấy mâu thuẫn tới vậy, làm hắn không nhịn được mà phải chú ý tới cô ta.
Lúc Nguyên Chiến nhìn thấy cô ta, ánh mắt đảo qua gương mặt cô ta, sau đó hơi tạm dừng trên bầu ngực căng tròn của cô ta, sau đó lại nhìn xuống mông con gái người ta, cuối cùng thầm nói với Nghiêm Mặc trong đầu: “Cũng tạm được, nuôi mập thêm chút nữa thì mai mốt đẻ con chắc đủ sữa nuôi con.”
Nghiêm Mặc: “…” Anh nhìn chỗ nào để biết người ta đủ sữa nuôi con? Ngực to à?
Đại công chúa nói chuyện xã giao với Lam Âm xong thì quay đầu nhìn về phía Nguyên Chiến đã sắp rời khỏi đây, ôn nhu cười: “Ngài là vị khách thần bí của Đại Tư Tế có phải không? Tôi nghe nói hôm nay ngài gặp chút chuyện không vui với vương hậu Thổ Thành ở quảng trường?”