Sau khi Tô Khiết biết bữa tiệc đã được quyết định sẽ tổ chức ba ngày sau, cô định đến giúp, nhưng bị ông cụ Tô ngăn cản, ông nói với cô rằng chỉ cân đến lúc đó cô có mặt là được rồi, không cần phải lo lắng những chuyện khác.
Tô Khiết vốn dĩ cũng không quá giỏi chuẩn bị những chuyện như thế này, cho nên cô cũng không hỏi nữa.
Tô Khiết vốn muốn gọi điện thoại cho Nguyễn Hạo Thần nhưng cô cho rằng Nguyễn Hạo Thần và Mộng Nhược Đình đã cùng nhau đến nước R, mà chuyện này cũng không có gì to tát, hơn nữa chuyện kết hôn của cô và Nguyễn Hạo Thần cũng cần phải được giữ bí mật, vì thế nên Nguyễn Hạo Thần không thể đến tham gia kể cả anh có ở thành phố A đi nữa, vì vậy cô không nói với Nguyễn Hạo Thần chuyện này.
Hai ngày sau, nước R.
“Tổng giám đốc, ông cụ Tô đã tổ chức một buổi tiệc xem mắt cho bà chủ, muốn tìm đối tượng cho bà chủ.” Ngay sau khi thư ký Lưu nhận được tin thì lập tức đến báo cáo với Tổng giám đốc nhà mình.
Bà chủ muốn xem mắt, đây không phải chuyện thiên hạ!
Bà chủ muốn xem mắt, đây thật sự là chuyện động trời mà !
Lúc thư ký Lưu báo tin này, trái tim cũng đang run rẩy, Ông cụ Tô lại có thể sắp xếp buổi tiệc xem mắt cho bà chủ?
Có khi nào sẽ có người chết không?
“Cậu nói gì?” Nguyễn Hạo Thần nhanh chóng nâng mắt lên nhìn vê phía thư ký Lưu, có lẽ lúc này cậu ba Nguyễn chưa nghe rõ, hoặc cho rằng mình nghe nhầm, cho nên vẻ mặt anh vẫn khá bình tĩnh.
“Nghe nói ông cụ Tô tổ chức một bữa tiệc, vốn là nói tổ chức vì ông cụ, nhưng ông cụ lại mời không ít thanh niên tài giỏi anh tuấn, giống như một buổi tiệc xem mắt hơn.” Thư ký Lưu thâm thở phào, lần này anh ta nói chuyện cũng uyển chuyển hơn một chút. Nhưng cậu ba Nguyễn đã nghe thấy rõ ràng, đôi mắt anh trở nên cực kỳ lạnh lẽo, khoé môi khẽ động, từng chữ đều lạnh đến kinh người: “Tiệc xem mắt?”
“Phải, thời gian buổi tiệc là ngày mai.” Thư ký Lưu kiên trì trả lời một câu nữa.
“Buổi tiệc ngày mai, bây giờ cậu mới nói với tôi?” Nét mặt Nguyễn Hạo Thần hơi thay đổi, lạnh lùng nhìn thoáng qua thư ký Lưu, sau đó nhanh chóng đứng dậy đi thẳng ra bên ngoài.